Hôm nay,  

Đôi tay của Ngoại

07/05/202220:45:00(Xem: 2944)

Đoản thiên Ngày Của Mẹ

hands

 

Bà Ngoại tôi đang ngồi chơi ngoài hiên.

 

Bà đã bước qua tuổi 90, cửu thập cổ lai hy.

 

Bà ngồi bất động, chỉ im lặng như vậy, đầu cúi xuống, và nhìn chăm chú vào đôi tay mình.

 

Khi tôi đến ngồi gần bà, bà cũng không phản ứng, vẫn ngồi im.

 

Tôi không muốn quấy rầy bà, nhưng sau một lúc im lặng, tôi muốn biết mọi việc vẫn ổn với bà không.

 

Bà ngẩng đầu lên, và mỉm cười với tôi.

 

"Bà không sao cháu à, cám ơn cháu đã quan tâm nhe cháu", bà nói bằng một giọng to và rõ.

 

Tôi nói với bà:

 

"Cháu không muốn phiền bà, bà ơi, nhưng cháu thấy bà cứ ngồi như vậy, chỉ nhìn vào đôi tay mình, cháu muốn biết mọi việc có ổn không, thưa bà".

 

"Cháu đã bao giờ nhìn vào đôi tay mình chưa cháu?" Bà hỏi tôi.

 

" Nghĩa là cháu đã nhìn thật kỹ vào đôi tay chưa?"

 

Tôi liền từ từ xoè tay mình ra và nhìn thật chăm chú. Tôi lật tới lật lui, và xoa hai tay vào nhau. Tôi trả lời bà:

 

"Thưa bà không ạ, cháu nghĩ là cháu chưa bao giờ nhìn chăm chú vào bàn tay mình", tôi nói mà vẫn chưa hiểu bà muốn nói gì.

 

Bà liền mỉm cười và kể cho tôi nghe câu chuyện như sau:

 

"Cháu hãy chú tâm và suy nghĩ về đôi tay của cháu, cháu có bao giờ tự hỏi chúng đã phục vụ cho cháu như thế nào từ khi cháu được sinh ra chưa? Đôi bàn tay của bà, nhăn nheo, khô héo và trở nên yếu mềm từng là công cụ bà đã dùng để ôm giữ cuộc sống. Lúc bà còn bé chúng đã giúp bà bám thật chặt và giúp bà không trượt ngã khi bà lẫm chẫm bước đi. Chúng đã đưa thức ăn lên miệng bà và giúp bà mặc áo quần. Mẹ của bà đã dạy bà áp chúng vào nhau để cầu nguyện. Chúng đã giúp bà buộc dây giày và ủng. Chúng đã rất bẩn, đã bị cắt đi, thô ráp và sưng tấy. Khi chúng trở nên đẹp thêm với chiếc nhẫn cưới, chúng đã cho mọi người biết rằng bà đã yêu một người duy nhất và thật đặc biệt. Chúng đã rất vụng về khi bà dùng chúng để bồng bế đứa con đầu lòng của mình. Chúng đã viết những bức thư gởi cho ông của cháu, và chúng đã thật run rẩy ngày bà đi chôn cất ông. Chúng đã ôm giữ các con, rồi các cháu của bà, đã an ủi xóm giềng và đã run bật lên vì giận dữ khi bà không hiểu được điều gì. Chúng đã ôm lấy gương mặt của bà, chải tóc cho bà và lau rửa thân thể của bà. Chúng đã rất ẩm ướt và nhớp nháp, khô và chai sần. Và giờ đây, khi mà mọi việc không được trôi chảy như trước đây cho bà nữa, đôi tay này vẫn tiếp tục hỗ trợ bà và bà vẫn chắp chúng lại để nguyện cầu. Đôi tay này mang dấu ấn những gì bà đã làm và cả những sự cố trong suốt cuộc đời của bà. Nhưng điều quan trọng nhất là cũng chính đôi tay này sẽ được Thượng Đế nắm giữ để đem bà đi cùng Ngài lên Thiên Đàng của Ngài. Ngài sẽ sử dụng chúng để nuôi nấng dạy bảo bà bên cạnh Ngài. Và cháu biết không, ở đó bà sẽ có thể dùng chúng để chạm vào thánh nhan Thiên

Chúa."

 

Ngồi trầm tư, tôi nhìn đôi tay của bà và của tôi.

 

Từ nay tôi sẽ không nhìn chúng như tôi đã nhìn trước đây nữa.

 

Sau đó, Thượng Đế dang tay Ngài ra để đón bà tôi đến với Ngài.

 

Mỗi khi tay tôi bị thương, hoặc bị nóng lạnh, khi tôi vuốt ve gương mặt các con hoặc người bạn đời của mình, tôi nghĩ đến Ngoại tôi. Và tôi biết rằng bà đã được đôi bàn tay của Thượng Đế nâng đỡ.

Về phần tôi, tôi cũng mong muốn một ngày nào đó được chạm vào thánh nhan của Thượng Đế và cảm nhận được đôi tay của Ngài trên mặt mình.

 

Vô Danh – tháinlan dịch

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi được may mắn tham dự đêm nhạc Thanh Âm Mùa Hạ và rất thích thú cũng như cảm phục tài năng của Hoàng Công Luận.
WESTMINSTER, CA- Thang Dao Dance Company từ New York cùng với Ballet Austin II hân hạnh giới thiệu Vết Lăn Trầm (Quiet Imprint), chương trình múa ballet hiện đại do nghệ sĩ Thắng Đào
“Bốn Câu Thất Huyền Âm” là tập thơ thứ sáu của Nguyễn Lương Vỵ, với phần chuyển dịch sang Anh ngữ do nhà văn Phan Tấn Hải và dịch giả Nguyễn Quế Phương – con gái của tác giả -- thực hiện
Xin kính thỉnh lời của Phật (mượn trong trang 21), làm tựa đề cho bài viết về tác phẩm “NHỮNG LIÊN HỆ ĐẾN CÁI CHẾT CẦN BIẾT RÕ” của sư Thanh Tịnh Liên, do Thiền viện Sùng Nghiêm ấn bản.
Lời Toà Soạn - Thứ Bảy vừa qua, 31/7, tại Trung-tâm Cộng-đồng James Lee ở Annandale, Virginia, đã có buổi ra mắt sách do Cơ-sở xuất bản Cỏ Thơm tổ-chức cho nhà văn Phong Thu.
Nguyên tác tiếng Anh : American Grace Tác giả : Robert D. Putnam & David E. Campbell


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.