Hôm nay,  

Nguyễn Lương Vỵ, Bến Không Của Thất Huyền Âm

8/6/201100:00:00(View: 14150)

Nguyễn Lương Vỵ, Bến Không Của Thất Huyền Âm

bia_sach_bon_cau_that_huyen_am-large-contentBìa tập thơ “Bốn Câu Thất Huyền Âm”.

Huỳnh Kim Quang

“Bốn Câu Thất Huyền Âm” là tập thơ thứ sáu của Nguyễn Lương Vỵ, với phần chuyển dịch sang Anh ngữ do nhà văn Phan Tấn Hải và dịch giả Nguyễn Quế Phương – con gái của tác giả -- thực hiện. Tập thơ dày gần 200 trang, in bìa màu, tại California, tháng 8 năm 2011, ấn phí 19 MK.

Trong sáu tập thơ đã xuất bản của Nguyễn Lương Vỵ thì 5 tập mang tên có liên quan đến thinh âm: “Âm Vang và Sắc Màu,” “Hòa Âm Âm Âm Âm,” “Huyết Âm,” “Tinh Âm,” và bây giờ là tập “Bốn Câu Thất Huyền Âm.”

Có vẻ như, làm thơ, mà gã thi sĩ họ Nguyễn gọi là “mần thơ,” là một trò chơi thinh âm kỳ thú. Thú đến ghiền mà ghiền tới mức, như tác giả mô tả là “vừa dật dờ vừa mần thơ.” Điều lạ là, Nguyễn Lương Vỵ không thích mần thơ trong lúc quá tỉnh táo mà phải ở trong trạng huống dật dờ. Phải chăng dật dờ như thế mới có thể thể nhập vào cõi mộng để đón thinh âm từ lịch kiếp, mà:

“Thương câu thơ tái sinh trong mộng

Chào nhau lồng lộng gió muôn xưa

Âm son lịch kiếp vừa rung động

Hạt máu long lanh. Nhạc cũng vừa…”

Bản dịch tiếng Anh của Phan Tấn Hải như sau:

“Sympathizing with poetry lines that just took rebirth in dream

That just saluted each other amid the fierce winds from bygone days

That just trembled with emotion amid the endlessly reddened sounds

That still shimmered in drops of blood. And the music just…”

Thơ của Nguyễn Lương Vỵ là hạt máu. Hạt máu là từ trong tim phổi mà ra, chứ không phải nằm ở ngoài da thịt. Thơ như thế thì không còn là chữ nghĩa bình phàm trong bóng dáng những ký tự của ngôn ngữ thế gian, mà là tiết tấu của nhạc hễ một khi trổi lên sẽ làm “rung động” lòng người, làm “lồng lộng gió muôn xưa.”

Nhưng thế giới thinh âm của Nguyễn Lương Vỵ là gì"

Là “nhạc trầm âm thấm buốt xương da,” là “tuyệt bi âm,” là “một đóa thương tâm âm rạng rỡ, một khe huyền, nhớ lắm ban sơ!!!...,” là “một âm trên ngọn cỏ,” là “gió trên sông,” là “nhớ,” là “nắng reo,” là “gió đi sấm động trong hồn đá,” là “sương kêu thương bóng mộ bên trời…,” là “thơ điên róc máu giữa lặng thinh,” là “hú một mình vì khô nước mắt,” là “cô liêu,” là “cô độc,” là “âm vô biên…,” là “ngọn gió quê,” là “chiều câm bầm huyết,” là “đàn vô thanh,” là “vô vọng,” là “im im im. Lắng lắng lắng lắng,” là “cơn mưa chiều trái mùa,” là “vài tiếng chim còn sót lại trong túi áo,” v.v…

Nhiều lắm! Không làm sao kể hết thinh âm trong thi tập “Bốn Câu Thất Huyền Âm” của Nguyễn Lương Vỵ, bởi vì mỗi câu thơ, mỗi trang thơ trong thi tập này đều chứa đựng những thinh âm. Cả thi tập này là một cõi, một thế giới thinh âm. Chúng tương quan tương duyên và quyện lẫn vào nhau để tạo thành một bản hòa âm kỳ diệu mà có lúc thì bay bổng, bồng bềnh, có khi im lặng sâu lắng tưởng chừng như ở cõi vô thanh bất động. Đó có lẽ là cõi “Huyền Âm” giống như thế giới “huyền chi hựu huyền” của Lão Tử và Trang Tử năm xưa.

Tuy nhiên, cái “huyền chi hựu huyền” của thầy trò Lão Đam bất quá cũng chỉ là giai bậc thinh âm dạo đầu mà nhà thơ họ Nguyễn mới mở màn. Trong “Bốn Câu Thất Huyền Âm” của Nguyễn Lương Vỵ còn đẩy người đọc đi xa hơn nữa vào chốn mịt mùng sương khói ảo ảo thật thật của “bến Không” để lắng nghe “một bài ca không tiếng lặng im” của một thứ “khe huyền,” một thứ “âm vô biên…” nào đó. “Bến Không” -- chữ Không viết hoa – là cảnh giới tuyệt vời của ngôn ngữ, của thinh âm, vì chính từ đây mà mọi thứ trên đời này có thể hiện hữu hay chỉ xuất hiện như hoa đóm giữa không trung, hay chẳng là gì cả, và thậm chí “vũ trụ cũng tào lao.” Không đến được “bến Không” thì chàng thi sĩ họ Nguyễn không tài nào thấy và hiểu được cả vũ trụ này là “tào lao,” là bong bóng nước, là quáng nắng trên đường giữa ban trưa.

“Im im im. Lắng lắng lắng lắng

Điếc quá vắng và câm quá trắng

Đo xuôi đếm ngược ngước lên cao

Thì ra vũ trụ cũng tào lao!!!”

Bản dịch Anh của Phan Tấn Hải như sau:

“Quiet quiet quiet. Calm calm calm calm

I am deaf for being so lonely, mute for seeing so white

I measure this way, quantify another way, gaze up high

And see that the universe is so futile…”

Có lẽ vì thế mà Nguyễn Lương Vỵ hàng đêm tham thiền tĩnh tọa để lắng lòng, để mở toang cánh cửa tâm thức cho nó không còn một chỗ nào ẩn khuất, vì vậy nên mới:

“Đêm ngồi im gặp mình lặng lẽ

Âm vút lên xé cụm mây vàng

Mây như lụa hư không lang thang

Rồi tan biến giữa hàng mộ gió”

Và đây là bản dịch Anh ngữ của Phan Tấn Hải:

“Sitting quietly at night and meeting myself

I hear a voice soar high and pierce a yellow cloud

See the clouds wander like the flutters of silk

And fade amid the rows of windy tombs”

Phải có sức nội quán của thiền định thì mới có thể gặp mình trong cõi lặng lẽ, bằng không thì chỉ thấy mình trong cõi người ta, trong cõi tha hóa của chủ thể, trong chốn lao xao biến động của cuộc đời. Phải ở trong trạng thái mà tâm bình lặng, im lắng, thong dong tự tại và vô tướng vô niệm mới có thể có đủ nhãn lực để chiêm quan cảnh tượng “mây như lụa hư không lang thang.”

Trong bài thơ mà tác giả đề là “tái bút” viết về “Thất huyền âm,” Nguyễn Lương Vỵ mần bốn câu cuối:

“Bốn mươi chín bài thơ bốn câu

Thất huyền âm chuyển kiếp qua cầu

Qua, qua nữa, biết đâu gặp lại

Cái em hồng ươm nắng ngàn sau…”

Phan Tấn Hải chuyển sang Anh ngữ:

“Forty nine poems that each has four lines

And seven-string sound reincarnate me beyond the bridge

Beyond, and beyond… I may could see again

Your rosy cheeks shining in the sun a thousand years later…”

Câu thứ ba trong bài thơ trên có âm điệu như câu thần chú trong Tâm Kinh Bát Nhã mà bản tiếng Phạn ghi là: “gate gate paragate …,” “đi đi đi qua bên kia...” Đây chính là “Thất huyền âm chuyển kiếp qua cầu,” mà cầu chính là cầu của “bến Không.” Cũng chính nhờ “bến Không” này mà âm mới thành huyền.

Rất tiếc ở đây chỉ có thể giới thiệu sơ lược một vài điều mà người viết bài này cảm nhận được từ tập thơ “Bốn Câu Thất Huyền Âm” của Nguyễn Lương Vỵ. Độc giả nên tự mình mua một tập để từ từ đọc và cảm nhận thì thú vị hơn gấp trăm ngàn lần chỉ đọc qua vài trang của bài giới thiệu sơ sài này.

Độc giả nào muốn có ấn bản thi tập, xin liên lạc với tác giả qua địa chỉ:

VY NGUYEN

12621 Wynant Dr., Garden Grove, CA 92841, USA

Kèm theo ngân phiếu (check) USD20.00 (hai mươi Mỹ kim cho ấn phí và cước phí bưu điện). Ghi tên VY NGUYEN.

Độc giả nào muốn đọc toàn bộ nội dung thi phẩm trên (miễn phí) theo dạng file PDF, xin liên lạc với tác giả theo địa chỉ email: [email protected].

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Các nhạc sĩ khác là Nguyễn Đức Quang (Ngồi Quanh Đây Chúng Ta Cùng Hát, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ), Y Vân (Sài Gòn & Đêm Đô Thị),
Tôi được may mắn tham dự đêm nhạc Thanh Âm Mùa Hạ và rất thích thú cũng như cảm phục tài năng của Hoàng Công Luận.
WESTMINSTER, CA- Thang Dao Dance Company từ New York cùng với Ballet Austin II hân hạnh giới thiệu Vết Lăn Trầm (Quiet Imprint), chương trình múa ballet hiện đại do nghệ sĩ Thắng Đào
Xin kính thỉnh lời của Phật (mượn trong trang 21), làm tựa đề cho bài viết về tác phẩm “NHỮNG LIÊN HỆ ĐẾN CÁI CHẾT CẦN BIẾT RÕ” của sư Thanh Tịnh Liên, do Thiền viện Sùng Nghiêm ấn bản.
Lời Toà Soạn - Thứ Bảy vừa qua, 31/7, tại Trung-tâm Cộng-đồng James Lee ở Annandale, Virginia, đã có buổi ra mắt sách do Cơ-sở xuất bản Cỏ Thơm tổ-chức cho nhà văn Phong Thu.
Nguyên tác tiếng Anh : American Grace Tác giả : Robert D. Putnam & David E. Campbell


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.