Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 8361)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bởi vì em đọc chuyện cổ tích của Ông Doãn Quốc Sỹ dịch ra tiếng Việt, chuyện “Con Ong, Đàn Thụ Cầm, Con Gián và con Chuột”, nên em rất thích con ong. Con gián thì em có thấy nó khi nào đâu mà biết. Con chuột em cũng không thấy luôn, chỉ nhìn hình vẽ chuột trong sách giáo khoa khi em học tiếng Việt.
Kính chào quí phụ huynh và các em thiếu nhi,
Chương trình sinh hoạt trong tháng 8, cô Thuy Minh Hồng, trưởng chương trình Việt ngữ Căn bản VVH đã thuyết trình về đề tài:
CON ONG, ĐÀN THỤ CẦM, CON CHUỘT VÀ CON GIÁN (The Bee, The Harp, The Mouse and The Bum- clock)
David Phạm đã đóng góp nhiều hình ảnh, bài vở đặc sắc trong trang thiếu nhi Việt Báo. Tuần trước, Bảo Ngọc đã giới thiệu bài “My Mom” của bạn viết bằng Anh Ngữ, và tuần này là bài viết bằng tiếng Việt.
Tôi đã chuẩn bị 3 tuần lễ cho buổi thực tập đầu tiên trong nghề “gõ đầu trẻ” của tôi. (Không biết tại sao người ta gọi nghề dạy học la “gõ đầu trẻ”? Làm sao lại “gõ”, các em ngây thơ, dễ thương lắm, đâu cần đến hình phạt này, và nếu gõ sao lại gõ “đầu”,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.