Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

01/02/200900:00:00(Xem: 4471)

Thư Thiếu Nhi
Christopher với ba mẹ
Các bạn ơi!


Mấy ngày Tết trôi qua nhanh quá, hôm nay là đã mùng 7 tháng Giêng rồi, theo  phong tục Việt Nam là ngày lễ hạ niêu. Ở Hoa Kỳ, cộng đồng Việt Nam lại tiếp tục vui Xuân, tưng bừng với Tết nên  các anh chị ở Tổng Hội Sinh Viên VN mới tổ chức một hội chợ để mừng Xuân. Ngân Hà nghĩ rằng, giờ này chưa có bạn nào đọc báo vì còn ở trong Hội Chợ với bao trò vui và xem văn nghệ. Dĩ nhiên không có thiếu nhi chúng mình thì văn nghệ đâu có xôm trò, trẻ trung và “thơm ngát hương Xuân”, phải không các bạn. Ngân Hà đi vào Hội Chợ gặp và vui chơi với các bạn đây.


Ý, chưa được. Có thư của Bà Ngoại Quỳnh Chi này.
Ngoại gửi lời chúc gia đình thiếu nhi chúng mình và khen chúng mình ngoan. Năm nay phải ngoan hơn để ngoại Quỳnh Chi vui và thương hơn các bạn nhé. Cuối năm ngoại cho biết chú gấu con Christopher ngủ suốt cho tới ngày 30 Tết mới chịu thức dậy để đón Xuân. Và “chú Gấu mùa Đông” đã tự chọn một tấm hình bị đánh thức dậy để mừng Xuân gửi tặng các bạn với hai câu thơ rất dễ thương của Ngoại:
Em là...
Em là Mùa Xuân của Mẹ
Em là Màu Nắng của Ba ... (Xuân 2009).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta đang vào phần hai của bệnh trầm cảm ở trẻ em. Một số trẻ em bị bệnh trầm cảm nhưng vì thiếu ý của gia đình, phụ huynh, đưa dẫn các em đến hậu quả trầm trọng. Trong phần hai, chúng ta cùng tìm hiểu nguyên nhân của căn bệnh.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì lanh lẹ, việc gì cũng làm được, nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ là sợ đến rùng mình, sởn gáy. Người em thì khờ khạo, thấy anh rùng mình nên chỉ muốn học nghề rùng mình. Một người coi nhà thờ đem anh về dạy, nhát ma, bị anh xô té xuống gác chuông gãy chân. Người cha giận lắm, cho anh năm mươi đồng tiền, đuổi ra kkỏi nhà. Anh theo người đánh xe ngựa ra đi. Một hôm ở nhà trọ anh nghe chuyện ở lâu đài nọ nhiều ma, ai vào cũng bị ma giết chết nên nhà vua có lệnh, người nào vào đó trong ba đêm mà được yên lành, vua sẽ gã con gái cho. Vậy là anh xin đi. Đêm đầu anh đã thắng lũ ma. Và đến đêm thứ hai... (còn nữa)
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Chương trình tiếng Việt tại Đại Học UCI bắt đầu vào năm 2000. Tôi về lại ngôi trường mà sáu năm về trước tôi là sinh viên, lần này để bắt tay vào gầy dựng một học trình mới mẻ trong khoa Ngôn Ngữ và Văn Chương Đông Á.
Con năm nay 9 tuổi học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt. Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.