Hôm nay,  

Tự Do cho Việt Nam Bắt Đầu bằng Tự Do cho Phạm Đoan Trang

28/05/202414:51:00(Xem: 4190)

Pham Doan Trang1

Ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách.

 

PEN America xếp Việt Nam là quốc gia chuyên bỏ tù nhà văn hạng thứ ba vào năm 2024. Ủy Ban Bảo Vệ Nhà báo (CPJ) xếp Việt Nam là Quốc Gia Chuyên Bỏ Tù Nhà Báo thứ năm trên toàn thế giới vào năm 2024. Tổ chức Phóng viên Không Biên Giới (RSF) xếp Việt Nam chỉ đứng sau Trung Quốc và Myanmar trong danh mục Chỉ số Tự do Báo Chí Thế Giới năm 2024. Bức tranh tổng thể về quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam ngày càng trở nên ảm đạm hơn trong thập kỷ qua. Các bộ luật hình sự, chẳng hạn như Điều 117 về tội tuyên truyền chống nhà nước và Điều 331 về lạm dụng các quyền tự do dân chủ, được sử dụng thường xuyên để chống lại các nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động bất đồng chính kiến, và thậm chí cả người dân Việt bình thường.

Trong khi Việt Nam gần đây đã tăng cường quan hệ đối tác chiến lược với Mỹ, Úc và Nhật Bản, các bộ luật hình sự nêu trên trong hệ thống tư pháp hình sự của Việt Nam lại thuộc về thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Trong thời đại toàn cầu hóa này, ngôn ngữ dùng để buộc tội hình sự về suy nghĩ và ý kiến của người dân chiếu theo các bộ luật hình sự này lẽ ra phải bị bãi bỏ. Nếu Việt Nam muốn trở thành đối tác toàn cầu với nhiều nước phương Tây thì cần phải tránh xa luật hình sự buộc tội kiểu Stalin. Để bắt đầu, Việt Nam nên thả các nhà báo và nhà văn ra khỏi nhà tù, và Phạm Đoan Trang phải là một trong những người đầu tiên.

Pham Doan Trang 2

Phạm Đoan Trang bị bắt vào ngày 6 tháng 10 năm 2020, vài giờ sau khi Chương Trình Đối thoại Nhân Quyền Hoa Kỳ-Việt Nam thường niên được tổ chức tại Hà Nội. Việc cô bị bắt và bỏ tù năm đó là những nỗ lực trắng trợn nhằm bịt miệng tiếng nói mạnh mẽ của cô. Bất chấp sự lên án của quốc tế, cô vẫn tiếp tục phải chịu đựng những điều kiện khắc nghiệt, sức khỏe của cô ngày càng xấu đi trong thời gian bị giam giữ. Với tư cách là thành viên hiện tại của Hội đồng Nhân Quyền, Việt Nam phải trả tự do cho người nhận Giải Thưởng Ngòi Bút Tự Do của PEN America Barbey năm nay, người đoạt Giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế năm 2022 của CPJ và Giải thưởng Tự Do Báo chí RSF năm 2019.



Đoan Trang vẫn bị giam cầm trong những điều kiện khắc nghiệt vì sự kiên định với cam kết vì tự do và dân chủ. Mặc dù phải đối mặt với nhiều nguy hiểm cá nhân, Đoan Trang đã chọn ở lại Việt Nam và đấu tranh cho quyền lợi của đồng bào mình thay vì xin tị nạn ở nước ngoài. Việc bắt giữ Cô vào năm 2020 và bản án 9 năm tù vào năm 2021 với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” chỉ làm nổi bật sự cống hiến kiên cường của Cô cho nhân quyền và quyền tự do ngôn luận.

Công việc của Đoan Trang, bao gồm việc thành lập các tạp chí trực tuyến Tạp chí Việt Nam và Tạp chí Luật Khoa, là công cụ giáo dục và trao quyền cho công dân Việt Nam về quyền làm người căn bản của họ.

PDT-3

Hôm nay, chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô.

Xin vui lòng gửi thư của bạn đến:


Phạm Đoan Trang

Nhà tù An Phước

xã An Thái

huyện Phú Giáo

Tỉnh Bình Dương

Việt Nam


Bạn cũng có thể xuất bản thư của mình trực tuyến bằng cách sử dụng #WritetoTrang. Vui lòng truy cập trang web Sáng kiến Pháp lý cho Việt Nam (the Legal Initiatives for Vietnam (LIV) để biết thêm thông tin về việc tham gia chiến dịch này và đọc thông tin cập nhật tình hình của Trang. Sự ủng hộ của các bạn rất quan trọng trong nỗ lực chung của chúng ta nhằm chống lại áp bức và vận độngcho một Việt Nam tự do và dân chủ.

VB trích đăng lại.

 

Nguồn: từ trang The Vietnamese – Independent Jornalism Matters, bài của Quynh Vi Trần.







 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần) nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Quý mà tất cả quan chức của chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, giành giật thu vén nên còn tâm trí đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự, nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái...
Sau 7 ngày gọi là “làm việc khẩn trương, nghiêm túc và đầy tinh thần trách nhiệm”, Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII của CSVN đã bế mạc què quặt ngày 09/10/2022. “Què quặt” vì không có gì mới, toàn những vấn đề cũ đã thất bại trong nhiều năm được lặp lại...
Thảo nào mà ở Việt Nam người ta ưa chế giễu thầy bói, thầy cúng, thầy đồ, thầy pháp, thầy mo, thầy tu, thầy địa lý, thầy phong thủy... và cả thầy thuốc nữa nhưng thầy cãi thì không. Ở đất nước này giới luật sư được tôn trọng, và họ quả xứng đáng...
Tuy là một nhà văn danh tiếng nhưng Bá Dương, xem chừng, không được đồng bào/đồng chủng quí mến (hay yêu thích) gì cho lắm. Chả những thế, ông còn bị nhà nước Trung Hoa Dân Quốc bắt giam gần cả chục năm luôn!
Càng sống lâu, đảng Cộng sản Việt Nam càng chứng minh đã tàn lụi tư tưởng và cạn kiệt đường lối xây dựng đất nước và chỉnh đốn đảng. Bắng chứng này xuất hiện tại Hội nghị Trung ương 6/XIII ngày 03/10/2022, qua phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và 5 nội dung thảo luận...
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.