Hôm nay,  

Cái Hôn Làm Tổng Thống

10/7/200000:00:00(View: 5894)
Ở Pháp có thành ngữ quen thuộc với chúng ta “cái áo không làm nên thầy tu”, nhưng ở Mỹ tôi nghĩ cái hôn rất có thể làm thành Tổng Thống. Có lẽ hai ông Al Gore và W. Bush đã thấm nhuần chân lý thời đại mới này. Bằng cớ là trong Đại hội đảng Dân Chủ, ứng cử viên Al Gore đã ôm hôn bà vợ rất thắm thiết và điệu nghệ làm cử tọa mấy ngàn người vỗ tay rào rào hoan hô như sấm nổ. Kết quả là sau đại hội đảng, poll thăm dò cho thấy mức tán thưởng Gore vọt lên rất cao trên cả Bush, mặc dầu trước đó Bush nắm thế thượng phong.

Nhìn thấy kết quả đó, chắc hẳn ông W. Bush lấy làm tiếc vô cùng đã bỏ lỡ cơ hội, vì đại hội đảng Cộng Hòa đã qua từ trước mà không có màn trình diễn hôn hít. Nhưng ông vẫn còn dịp trổ tài. Lỡ dịp hôn bà vợ, ông bèn ôm hôn vào má bà Oprah, một phụ nữ tên tuổi cả thế giới biết, bởi vì những Talkshow Oprah trên TV được rất nhiều người xem, lên đến số kỷ lục 22 triệu khán giả. Quả nhiên sau đó poll thăm dò của W.Bush cũng vọt lên và nghiêng ngửa với Al Gore, theo kiểu kẻ kia tám lạng người này nửa cân.

Tôi muốn châm một chút “hài” vào các màn tranh cử hiện đã ở vào giai đoạn chót. Dân gốc Việt có thể gọi đây là chút “tiếu ngạo” giang hồ chính trị Mỹ để cười cho vui. Bởi vì nếu chỉ cần hôn một cái thật mùi mẫn mà thành Tổng Thống thì ở Mỹ có biết cơ man Tổng Thống nào mà kể. Sự thật không có gì chắc chắn là dân Mỹ sẽ bầu cho một ông nào hôn giỏi. Ngược lại họ cũng không nhất thiết chê những ông nào lỡ hứng ẩu ca bài ca ru con... lạc thời gian, hay dại mồm nói đến toa bác sĩ của con chó, hoặc bị chuột “tiềm thức” gá họa hay quên không tắt micro trước khi chửi thề. Dân Mỹ bầu cho các chương trình và các chủ để tranh cử chớ không phải bầu cho ai có tài chọc cười nhất.

Nhưng tôi vẫn thích có một cái nhìn hài hước vào cuộc tranh cử. Về mặt này, tôi ngả nón chào các nhà báo Mỹ. Ngành truyền thông Mỹ có một nét đáng yêu nhất là tinh thần trào phúng và châm biếm. Tôi không nghĩ sự hài hước đó nhắm làm hại ai hay làm lợi cho ai, nó chỉ làm dịu đi những căng thẳng do sự hăng say quá trớn của những màn đấu tranh chính trị đảng phái. Những nhân vật từ Tổng Thống trở xuống, vẫn thường bị báo chí truyền hình truyền thanh đem ra giễu cợt, chọc cười thiên hạ. Tôi thích, không vì có ác ý với ai, mà vì tôi nghĩ đây là sự thể hiện tinh thần chủ một cách rõ ràng nhất. Ở các nước có chế độ độc tài đảng trị, các ông lãnh tụ đảng và nhà nước đều là những cái gì linh thiêng nhất, đụng chạm đến mấy ông đó cũng đủ vào tù rồi chớ đứng nói đem mấy ổng ra làm cái bung sung trò cười.

Ở bên Mỹ không thiếu gì những ông Tổng Thống bị đem ra làm trò hề, mặc dầu đó là những người được dân chúng mến yêu. Tôi còn nhớ đã xem một phim có 4 tên đeo mặt nạ giả dạng y hệt 4 ông Tổng Thống Mỹ vào ăn cướp nhà băng. Gần dây nhất có ông lớn nào vào cỡ Tổng Thống, Phó Tổng Thống hay có thể trở thành Tổng Thống bị đem ra làm trò hề" Trong một cuộc mạn đàm mới đây của mấy ký giả trên TV, người ta kể ra ba nhân vật bị chế giễu nhiều nhất trong mùa tranh cử này. Tổng Thống Clinton chiếm hàng đầu vì ông là đề tài chuyện tiếu lâm chính trị đến 513 lần, thứ đến ông Phó Al Gore hiện là ứng cử viên Tổng Thống bị đem ra giễu 290 lần, Thống đốc W. Bush ứng viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa bị nhạo báng 222 lần.

Clinton đứng đầu bảng “phong thần” tiếu ngạo giang hồ chính trị cũng không làm ai ngạc nhiên vì ông đã dày công luyện chưởng từ thời Lewinsky. Chúng ta đã quá quen thuộc với những màn ký giả TV chọc cười, những hí họa châm biếm và những bài báo trào phúng về Clinton trên các tạp chí Mỹ. Riêng tôi cũng đã có không ít bài giễu cợt về Clinton trong cơn tai biến chuyện tình Bạch Cung, từ vụ Người Đẹp và Con Thú, trong đó “em” bỏ “chàng” vào nồi luộc, mồm ngậm điếu xi-gà, cầm dao chuẩn bị xẻo sơi tái chàng, cho đến vụ Hội Ma Quỷ đêm nào, có bà Phù thủy mặc áo tím xẫm dính vệt tình như lân tinh, cười the thé cưỡi chổi đuổi theo chàng chạy tóe khói. 513 lần báo chí Mỹ đem ra “tố khổ” để làm trò cười cho thiên hạ, liệu có làm hại được Clinton không" Chắc chắn là không. Lạ lùng thay các vụ chế giễu như vậy có vẻ chỉ làm đa số các bà thấy thông cảm cho Clinton. Giữa lúc màn đấu tố đến lúc gay go nhất, cuộc bầu cử Quốc hội năm 1998 đã không làm đảng Dân Chủ mất ghế mà còn được thêm ghế ở Hạ Viện. Rút cuộc Thượng Viện đã tha bổng Clinton vì dư luận dân Mỹ chú ý đến việc làm Tổng Thống hơn chuyện Lewinsky, quan tâm đến Dow Jones hơn Paula Jones..

Bởi thế tôi nghĩ những hình chế giễu “con chuột”, “con chó” không ảnh hưởng đến tư thế tranh cử của hai ông Bush và Gore. Cũng như những màn ôm hôn thắm thiết chỉ có lợi nhất thời chớ không tạo thế vững chắc lâu bền. Cử tri Mỹ nhìn đến thực chất, chớ không nhìn đến chuyện vặt. Trò chế giễu chí làm họ cười trong chốc lát nhưng rồi quên đi. Dù vậy những câu châm chọc khá độc vẫn tiếp diễn trên báo chí Mỹ. Chẳng hạn hôm ông W. Bush đả kích việc mở kho dư trữ liên bang để múc dầu, ông nói: “Dầu dự trữ chỉ được dùng trong trường hợp khẩn trương hay có chiến tranh”. Một ông ký giả Mỹ mỉa mai trên TV: “Còn dịp khẩn trương nào nữa" Không lẽ mong có dịp khẩn trương rút quân khỏi Việt Nam"” Tôi thấy nói đến Việt Nam nên chú ý, nhưng sự thật câu châm biếm ví von này cũng hơi gượng ép.

Những người làm báo ở Mỹ có hai cách theo dõi cuộc tranh cử. Một là nhìn chủ đề gọi là theo “thực chất”, hai là nhìn poll thăm dò gọi là theo “đua ngựa” (horse race). Thấy poll nghiêng ngửa, một ông nhà báo Mỹ “tiên tri”: Khi ngựa đua ganh nhau sát nút, những “chuyện ngựa” (horse stories) tất phải bung ra.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.