Hôm nay,  

Chuyện Buồn Thế Kỷ

28/12/199900:00:00(Xem: 7313)
Tôi có một chuyện buồn muốn kể quý vị nghe. Đó là chuyện đất nước tôi, nước Việt Nam. Trên thế giới ngày nay, đâu dâu cũng có chuyện buồn, từ hang cùng ngõ hẻm cho đến lầu son gác tía, đã biết bao dòng nước mắt tuôn trào chớ đâu có riêng gì Việt Nam. Thế nhưng những chuyện buồn đó chỉ là đoản kỳ, nó có lúc cũng như sông có khúc. Còn Việt Nam là nỗi buồn lê thê kéo dài trong hơn một thế kỷ, đến nay vẫn chưa nguôi.
Ngay từ cuối thế kỷ 19 Việt Nam đã mất chủ quyền về tay thực dân Pháp để đến đầu thế kỷ 20 ách bảo hộ của nước ngoài được củng cố, triều đình nhà Nguyễn là một thứ bù nhìn. Việt Nam chỉ là một “chuồng ngựa” của Pháp, vậy mà không được yên thân, vẫn bị kéo vào những cuộc can qua của thế giới. Việt Nam đã bị dính ngay từ Đệ nhất Thế chiến (1914-18), dân Việt Nam phải đi “lính thợ” sang Pháp làm nhà máy đúc súng hay khuân vác đạn ra chiến trường, trong khi ở Việt Nam chăng đầy biểu ngữ có hình ảnh Con rồng Phun bạc. Nó còn kèm theo lời ghi chú ngon lành “Rồng Việt Nam nhả bạc cứu Mẫu quốc”. Nghệ thuật tuyên truyền kiếm bạc đó còn được truyền thụ đến ngày nay, vô số anh đã ứng dụng nhuần nhuyễn để vớ bộn. Đến Đệ nhị Thế chiến (1939-45), Việt Nam càng bị dính kỹ hơn trước, bởi vì đại chiến đã đến ngay cửa ngõ chớ không còn xa như trước. Quân đội Đế quốc Nhật Bản từ Trung Hoa kéo vào Việt Nam chỉ nổ vài phát súng, Pháp đã hàng mở cửa biên giới Lạng Sơn, Nhật toàn quyền quân sự, chỉ cho Pháp giữ nguyên nền hành chánh để trị dân trong nước. Cảnh một cổ hai tròng này đưa đến nạn đói năm Dậu (1945) làm 2 triệu người chết thảm. Đó là chưa kể phi cơ Đồng Minh ngày đêm bay đến dội bom xuống đầu quân Nhật, làm tan nát nhiều nơi từ Nam chí Bắc khiến dân Việt chết lây cũng không ít.
Nhưng thê thảm nhất lại là lúc sau đại chiến kết thúc. Việt Nam lâm vào cuộc chiến cục bộ dài 30 năm. Người ta gọi đây là cuộc chiến dành độc lập, nhưng độc lập dân tộc chỉ là cái bảng hiệu che bề ngoài, còn bề trong thực sự là cuộc chiến quốc-cộng vô cùng tàn bạo, “chiến tranh nhân dân” nên nó không tha một người dân nào. Giai đoạn đầu đến năm 1954 được gọi là chiến tranh chống Pháp, kết quả là đất nước Việt Nam bị chia đôi, hàng rào con sông Bến Hải còn kiên cố hơn thời Trịnh Nguyễn phân tranh vì thời nay có vũ khí tối tân bảo vệ.

Kế tiếp ngay sau đó là giai đoạn chiến tranh gọi là “chống Mỹ cứu nước”, nhưng sự thật đây là cuộc chiến cục bộ của một kiểu chiến khác diễn ra trên toàn thế giới, chiến tranh lạnh. Năm 1975 chiến tranh Việt Nam kết thúc, nhưng kỳ lạ thay tại sao người Việt Nam không ở trong nước hưởng thái bình, lại liều mạng vượt biển bỏ nước ra đi. Đó là vì trong nước cả triệu người đã bị bắt vào các trại giam mọc lên như nấm, bị lùa đi lao động khổ sai để cải tạo tư tưởng, trong khi nhà nước hô cả nước tiến mau tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội làm dân đói dài, đất nước tan nát. Năm 1989 chiến tranh lạnh kết thúc, nỗi buồn của Việt Nam chưa dứt vì lại lâm vào một cuộc chiến kỳ khôi: chiến tranh của cái dạ dầy. Trong cuộc chiến này cái bao tử đã “đánh thắng” cái đầu mác-xít cho nên kinh tế xã hội chủ nghĩa phải đầu hàng mà nhường chỗ cho kinh tế thị trường của ông đô la. Vậy bây giờ đến cuối thế kỷ rồi thì sao" “Ông” dạ dầy bị loét vì những quái trùng như tham nhũng buôn lậu xì ke ma túy kể cả HIV nhưng quái gở thay, người ta vẫn cho ông uống thuốc giáo điều của bộ xương khô.
Chuyện thật buồn nhưng tôi vẫn ráng viết bằng giọng vui gượng gạo chỉ để che đậy một nỗi hận trong lòng. Không phải hận riêng của tôi mà của tất cả nhũng người cùng lứa tuổi. Lứa tuổi thanh xuân của chúng tôi, lứa tuổi đẹp nhất trong cuộc đời, đã bị vùi dập dưới cơn bão táp của thời cuộc đất nước. Chúng tôi đã bỏ việc học hành dang dở trên ghế nhà trường để biết súng là gì, có lẽ trước cả phần lớn những ông tướng già của bên này hay bên kia lằn mức còn sống dai cho đến ngày nay. Riêng tôi, mối hận càng thấm thía vì từ hơn một nửa thế kỷ nay, từ lúc mái tóc còn xanh nay nó đã bạc mầu, tôi đã chót theo đuổi nghiệp cầm ca của ngòi viết để theo dõi từng bước chân của những diễn biến thời cuộc. Một đêm nằm trong trại cải tạo Gia Trung, tôi nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời, thấy buồn cho vận mình thì ít mà buồn cho vận nước thì nhiều.
Trời đã về khuya, trong láng giam căn nhà lá, những trõng tre chạy dài, lớp trên lớp dưới, những bạn tù của tôi có người đã ngủ, có người còn thao thức như tôi, nhưng dù ngủ dù thức trong đám người này lâu lâu lại có tiếng thở dài não ruột. Chúng tôi có tội tình gì" Chúng tôi không trộm cắp, không cướp của giết người, tại sao chúng tôi bị nhốt nơi đây. Buồn thay thân phận con người sau một cuộc chiến đã buông súng để hòa bình trở lại. Và tôi mơ màng nếu tôi sinh ra ở một nước bình thường như cả trăm nước khác trên thế giới này, tuổi trẻ tôi được cắp sách đi học, lớn lên tôi làm một công dân tốt, dù nếu có nạn binh đao tôi vẫn hy vọng có một cuộc sống bình thản của một nước thái bình. Dù ở Thái Lan hay Mã Lai Á bên Á châu, ở Hòa Lan hay ở Hy Lạp bên Âu châu, dù ở bất cứ một nước Nam Mỹ nào, cũng không hề có những thế hệ trẻ bị nướng trên lò than của vận nước lâu hơn chúng tôi, để rồi sống sót khi trở về già nhìn lại mà ngậm ngùi cho số phận.
Khốn khổ cho Việt Nam, trải qua đến 5 cuộc chiến trong thế kỷ vẫn chưa đủ, trên thế giới không có nước nào chịu đựng cảnh bom đạn ròng rã suốt 35 năm liền nếu tính từ 1940 đến 1975. Và 25 năm còn lại của thế kỷ, 2 triệu con tim lưu vong vẫn nghẹn ngào nhìn lại cố hương. Đó là câu chuyện của nước tôi, nước bất hạnh nhất trong những nước bất hạnh của thế kỷ 20.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.