Hôm nay,  

Tiếng Việt

04/06/200600:00:00(Xem: 4237)

Đối với em, là một người gốc Việt giữ gìn tiếng nói, văn hóa và phong tục của mình trên một đất nước xa lạ rất là quan trọng.  Không những quan trọng mà là một bổn phận làm sao để mãi mãi “Người Việt còn, tiếng Việt còn”.

Học tiếng Việt mang lại cho em rất nhiều lợi ích. Trước tiên là tiếp xúc thường xuyên trong gia đình và họ hàng làm cho tình cảm gần gũi với nhau hơn.  Em có thể sử dụng hằng ngày trong cộng đồng  và để giao thiệp ngoài xã hội.  Em có thể tìm hiểu sâu về văn hóa, phong tục truyền thống của dân tộc mình.  Vả lại em còn hiểu biết được nguyên nhân gì người Việt có mặt rải rác trên nhiều đất nước và làm sao em có mặt trên một đất nước tự do ngày hôm nay.  Vì thế em cảm thấy rất là vinh dự và may mắn.

Sau khi ra trường, em sẽ cố gắng sử dụng tiếng Việt để tham gia vào cộng đồng của mình và giúp đỡ những người Việt mới qua vì họ rất bỡ ngỡ và thiếu tự tin.  Làm sao để cho họ sớm hòa nhập vào cuộc sống bên này mà vẫn giữ được nguồn gốc của họ.  Em sẽ ráng giúp đỡ những trẻ em sanh bên Mỹ hiểu về văn hóa dân tộc Việt của mình và những thế hệ sau vẫn giữ gìn được tiếng Mẹ đẻ.  Không chỉ riêng về giúp đỡ người Việt của mình, em hy vọng có thể sử dụng những gì mà mình hiểu được để chia sẻ với các dân tộc khác để họ biết và hiểu rõ thêm về tiếng Việt và những nét đẹp của dân tộc Việt Nam.

Tiếng Mẹ đẻ là một trách nhiệm của mọi người phải giữ gìn.  Tuy em là người Mỹ gốc Việt, em không bao giờ nghĩ rằng tiếng Việt là tiếng thứ hai của mình.  Học tiếng Việt giúp ích cho em rất nhiều trên con đường học vấn và trong tương lai của em cho nên em quý tiếng Việt vô cùng.  Em sẽ cố gắng học để giúp đỡ cho nhiều thế hệ sau này và duy trì bản sắc dân tộc của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.