Hôm nay,  

Tội Ác: Tên Sát Nhân Cuồng Dâm David Spanbauer

23/07/200600:00:00(Xem: 2627)

(Tiếp theo và hết)

Spanbauer có việc làm trong suốt thời gian từ mùa hè tới mùa thu 1994. Đây là thời gian tự do dài nhất mà hắn được hưởng kể từ khi 19 tuổi, và hắn đã khai thác tối đạ Đối với Spanbauer, ăn cướp, hãm hiếp và giết người là hoạt động được coi như là một thú tiêu khiển cho đến khi bị bắt. Hành động phạm tội lu bù của hắn xảy ra ở khắp khu vực Fox Valley Region. Hắn đột nhập các căn nhà để ăn trộm với ý định không đối đầu, chỉ lấy đồ đạc mà thôi, nhưng nếu có người trong nhà, hắn sẽ dùng súng đe dọa để thực hiện cho xong vụ trộm.
Trong ngày 9 tháng Bẩy, không đầy một tuần lễ sau khi tấn công Stariha, Spanbauer đã đột nhập vào một căn nhà ở Appleton với một khẩu súng ngắn. Hắn không nghĩ có người ở nhà, nhưng rồi nhìn thấy Trudi Jeschke trong phòng ngủ và đã bắn cô gái 21 tuổi này một viên đạn vào ngực. Cô ta chết vì vết thương quá nặng. Sau đó hắn đã vứt khẩu súng giết người tại công viên Menominee Park ở Oshkosh.
Trong ngày lễ Lao Động, ngày 5 tháng Chín, một cô gái 12 tuổi cưỡi xe đạp trên con đường Sanders Road gần nhà bà nội, thuộc thị trấn Dayton, và cách không xa nơi Spanbauer húc chiếc xe đạp của Starihạ Hắn lôi cô bé này vào trong xe để cưỡng dâm, sau đó chạy gần 100 cây số tới Langdale Countỵ Sau 5 hoặc 6 tiếng đồng hồ, hắn cuối cùng quyết định chấm dứt cuộc chơi dã man này, xiết cổ và đâm nạn nhân, sau đó vứt xác chết cô ta vào một cái mương rất sâu.
Cảnh sát tổ chức một cuộc tìm kiếm cô gái mất tích này, với sự trợ giúp của FBI, giáo hội Thiên chúa giáo trong khu vực và hàng trăm người tình nguyện. Họ lục soát khắp nơi trong chu vi 15 cây số, cuối cùng thi thể của cô gái này được tìm thấy 5 ngày saụ Tên cô ta là Cora Jones. Trong khi đó Spanbauer tiếp tục phạm tội và các vụ tấn công của hắn xảy ra thường xuyên hơn. Vào ngày 20 tháng Mười, hắn hãm hiếp một thiếu nữ 15 tuổi ở khu vực Appleton.
Combined Locks là một tỉnh nhỏ ở Wisconsin, được đặt tên theo một chiếc thuyền sửa ống khóa trên con sông Fox River. Là một khu vực yên tĩnh có nhiều cây cối -với một nhà máy cưa và sản xuất bột giấy- nó nhắc người ta nhớ đến một cộng đồng thôn quê ở Twin Peaks của tác giả David Lynch. Và nó không phải là nơi chốn mà các kẻ sát nhân lảng vảng ở sân sau nhà người dân.
Vào ngày 24 tháng Mười, 1994, Gerald Argall trở về nhà ở Combined Locks và khám phá một người đàn ông đột nhập vào nhà. Gerald liền đuổi theo và vật lộn với người đàn ông 53 tuổi này, và giữ y cho tới khi cảnh sát đến nơi. Họ bắt giữ kẻ rình mò này và buộc tội trộm. Trong thời gian tạm giam chờ xét xử, cảnh sát để ý thấy rằng các dụng cụ được tìm thấy trong chiếc xe của kẻ tình nghi này rất giống những thứ được dùng trong hai vụ đột nhập hãm hiếp xảy ra không bao lâu trước đó.
Cảnh sát tiếp tục cuộc thẩm vấn và sau bốn ngày, trước sự hiện diện của luật sư Tom Zoesch, hắn đã thú nhận bắt cóc và giết chết hai thiếu nữ này và cả vụ bắn chết Jeschkẹ Cảnh sát trưởng Langlade County, David Steger, nói rằng lời thú tội của hắn gồm các chi tiết mà chỉ kẻ giết người mới có thể biết được, và ông kết luận “ddây đúng là người mà chúng tôi đang tìm kiếm”. Vụ án này cuối cùng đã được đóng lại.
Người đàn ông này chính là kẻ đã bỏ mặc Ronelle nằm chết gần con sông Wisconsin River trước đó hai năm. Hắn cũng thú nhận các vụ hãm hiếp và nhiều vụ đột nhập ăn trộm. Và rất đúng, hắn là người đàn ông trong bản phác họa của cảnh sát, kẻ đã đụng Stariha té khỏi chiếc xe đạp gần Hartman Creek State Park. Cuộc phân tích sợi vải được tìm thấy trên thi thể của Cora Jones cho thấy nó phù hợp với tấm thảm trên chiếc xe Pontiac Bonneville của Spanbauer. Tuy nhiên hắn được tuyên bố không liên hệ đến vụ án giết chết Laura Depies trong năm 1992.
Hành động phạm tội lu bù của Spanbauer xảy ra trong 5 tỉnh và mỗi công tố viên đều muốn xử hắn tại địa phương của họ. Luật sư của Spanbauer thương lượng 18 sự buộc tội nên được kết hợp lại và xử tại một nơi, cuối cùng vụ án này được xét xử tại Outagamie County và trong trách nhiệm của Công tố viên Vince Biskupic. Tại tòa án Outagamie County, các tấm poster tìm kiếm những người bị mất tích được dán đầy trên tường, một tấm poster kêu gọi cung cấp tin tức về vụ án Trudi Jeschke và đề nghị số tiền thưởng $100,000 đô-la cho bất cứ ai cung cấp tin đưa đến việc bắt giữ kẻ giết người. Một tấm poster khác kêu gọi cung cấp tin tức về vụ án Laura Depies.
Trong phiên xử, công tố viên Biskupic đã miêu tả Spanbauer là một “linh hồn mưng mủ” và là một kẻ hèn nhát, và yêu cầu hắn quay mặt lại nhìn cử tọa trong phòng xử gồm rất đông thân nhân đau khổ của các nạn nhân. Spanbauer hoàn toàn im lặng. Hắn 53 tuổi nhưng trông rất già, tóc bạc và lưa thưa, vẻ bề ngoài của một người đàn ông đần độn và vụng về đã sống trong nhà tù 35 năm suốt thời trưởng thành. Luật sư của Spanbauer, ông Zoesch, thừa nhận rằng thân chủ của ông ta không điên và cảm thấy hối hận.
Trong ngày 8 tháng Mười hai, 1994, Spanbauer đã không phản đối hai lời buộc tội và nhận mười sáu lời buộc tội còn lại. Hắn bị tìm thấy phạm tội giết người cấp một trong vụ án Jones và Eichstedt và nhận tất cả các điểm buộc tội khác. Phiên tòa tuyên án xảy ra trong ngày 20 tháng Mười Haị Phòng xử đầy ắp người đến xem số phận của Spanbaure sẽ được quyết định ra sao, rất nhiều người là thân nhân của Cora, Ronella và Trudi và hai nạn nhân hãm hiếp trước đây. Trong phòng xử chỉ có chỗ đứng và một phần cử tọa được yêu cầu ra bên ngoài để theo dõi phán quyết trên màn ảnh truyền hình.
Để tính toán thời gian mà hắn đáng bị giam trong tù, chánh án James Bayorgeon đã chiếu cố đến các tuổi thọ trung bình của Cora Jones, Ronella Eichstedt, và Trudi Jeschk, và cuối cùng David Spanbauer bị tuyên phạt 3 bản án chung thân cộng thêm các bản án tối đa cho các tội ác khác, tổng cộng là 403 năm. Thời gian sớm nhất mà Spanbauer có thể được phóng thích sẽ là ngày 20 tháng Mười Hai, 2191. Chắc chắn hắn sẽ chết rũ trong tù.
KHÔNG MỘT GIỌT NƯỚC MẮT NÀO CHO SPANBAUER


Spanbauer rất quen thuộc với đời sống trong tù. Hắn biết rất rõ thái độ của các tù nhân đối với những kẻ phạm tội hãm hiếp trẻ em và giết người. Hắn lo sợ cuối cùng sẽ bị giết chết, và đã nói nỗi sợ hãi này với người luật sư. Ông Tom Zoesch, luật sư của Spanbauer, đã đề nghị một thỏa thuận để Spanbauer được giam trong một tiểu bang khác.
Trong thời gian Spanbauer bị bắt trong tháng Mười Một, 1994, kẻ sát nhân hàng loạt độc ác nhất của tiểu bang Wisconsin, tên ăn thịt người Jeffrey Dahmer, đang thọ án trong nhà tù Columbia Correctional Institute ở Portagẹ Trong khi làm việc với hai tù nhân khác, hắn bị tìm thấy nằm chết với vết thương rất nặng ở sọ. Người bạn tù, Christopher Scarver, đã đánh Dahmer tới chết bằng một cán chổi.
Sự thỏa thuận cuối cùng đạt được và Spanbauer được chuyển tới Minnesota Correctional Facility, một nhà tù với biện pháp an ninh trung bình. Trong thời gian thọ án ở đó, hắn đã trở về Appleton để dự một phiên xử bí mật hồi đầu tháng Mười Hai 1998. Lúc đó dù tình trạng sức khỏe đã rất yếu kém, hắn đã thực hiện một chuyến đi khá xa để chỉ cho cảnh sát nơi đã vứt vũ khí giết người trong vụ giết chết Jeschke năm 1994. Tại công viên Menominee Park ở Oshkosh, Spanbauer cung cấp các chi tiết rất chính xác, và cảnh sát đã tìm thấy khẩu súng lục trong vòng nửa tiếng.
Trong tháng Mười, 2000, Spanbauer đã bí mật được chuyển trở lại tiểu bang Wisconsin, tới nhà tù Dodge Correctional Institution ở Waupun. Luật sư của hắn đã không biết vụ chuyển nhà tù này. Ông ta được một ký giả cho biết về sự hiện diện của Spanbauer ở Wisconsin khi câu chuyện này bị tiết lộ trong một tờ báo địa phương hồi đầu tháng Năm, 2001. Lý do chính thức được đưa ra cho việc di chuyển này là Spanbauer bị bệnh tim rất nặng và nhà tù Waupun có phương tiện điều trị tốt hơn và bởi nó có nhân viên trực 24/24.
Trong những lần tiếp xúc với Spanbauer trong nhiều năm, luật sư Zoesch ghi nhận rằng kẻ sát nhân này rất thân thiện, thông minh và có cách xử sự kính trọng đối với người khác tuy nhiên hắn có một mặt trái rất độc ác, một loại nhân cách hai mặt “Doctor Jekyll và Mister Hyde”. Trong những tháng cuối cùng trên cõi đời này, Spanbauer đã cố thu xếp một cuộc phỏng vấn với tờ Post- Crescent có trả tiền. Hắn muốn tự giải thoát khỏi lương tâm tội lỗi và có một ít tiền. Tuy nhiên việc này đã chẳng bao giờ xảy ra bởi vì chính sách của tờ báo là không trả tiền cho các cuộc phỏng vấn.
Spanbauer chết ngày 29 tháng Bẩy, 2002, tại nhà tù Dodge Correctional Institution. Hắn được công bố đã chết vào lúc 4:25pm trong bệnh xá nhà tù. Một cuộc giảo nghiệm tử thi cho thấy chứng bệnh gan ở giai đoạn cuối đã là nguyên nhân gây ra cái chết. Trước đó Spanbauer đã yêu cầu các bác sĩ không nên làm cho hắn tỉnh lại nếu tim đã ngừng đập.
Công tố viên Buskupic, người hiện đang hành nghề tư nhân, bình luận về cái chết của Spanbaurer rằng “rất khó tìm được bất cứ ai nhỏ nước mắt cho cái chết này”. Thi thể của kẻ sát nhân đã không được ai đến nhận và không có sự hiện diện của gia đình khi Spanbaurer được hỏa thiêu trong ngày thứ Năm tại một nơi rất gần nhà tù. Một linh mục tuyên úy của nhà tù đã thực hiện tang lễ rất ngắn ngủi và buồn tẻ này.
Khi người cha của Cora được thông báo về cái chết của Spanbauer, ông ta cho biết thoạt tiên đã bị choáng váng và rồi cảm thấy sự khuây khỏa, như thể trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Ông ta cũng cảm thấy phẫn nộ mỗi khi nhìn vào tấm phiếu trả lương với ý nghĩ những đồng đô-la đóng thuế của mình được dùng để trả chi phí chăm sóc y tế và hỏa thiêu cho Spanbauer.
Khi Spanbauer bị tuyên phạt ba bản án chung thân cộng với 439 năm tù, chánh án Bayorgeon miêu tả hắn là người “vô cùng độc ác”, và sau khi hắn bị giam trong tù, di sản của Spanbauer tiếp tục được nói đến trong các trang ý kiến bạn đọc, các phòng xử và trong nghị viện quốc hội Wisconsin. Trước đó nhiều người nghĩ hệ thống luật pháp hình sự đã bị thất bại một cách thảm hại bởi vì Spanbauer đã chỉ bị tù có 13 năm từ một bản án 70 năm. Sau đó hắn bị kết tội, bị kết án, và một lần nữa được phóng thích để hoành hành trở lại.
Dân biểu tiểu bang Dean Kaufert, thuộc khu vực Fox Valley, nơi Spanbauer săn tìm các nạn nhân, đã phác thảo một dự luật ủng hộ việc thiến những kẻ ấu dâm bằng thuốc. Dự luật này sau đó đã được thông qua và được phê chuẩn bởi thống đốc Tommy Thompson. Một số người đòi hỏi áp dụng trở lại án tử hình ở Wisconsin. Trong năm 1850, John McCaffry đã trấn nước người vợ tới chết trong một thùng phuy và bị xử tử hình bằng cách treo cổ trước một đám đông hơn 2000 người. Y là người cuối cùng bị hành hình ở tiểu bang này và trong năm 1853 án tử hình bị hủy bỏ.
Trong một cuộc chiến luật pháp liên hệ trong năm 1996, về quyền tự do thông tin, tòa Tối cao Wisconsin quyết định có lợi cho hai cơ quan truyền thông Milwaukee Journal Sentinel và Newsradiọ Họ kiện tiểu bang Wisconsin vì đã không cho phép công bố hồ sơ tù của Spanbauer, cùng với những tên sát nhân hàng loạt Jeffrey Dahmer và kẻ giết chết y, Christopher Scarver, và Jesse Anderson, một kẻ giết người liên hệ đến cái chết của Dahmer.
Trong tháng Năm 1987, một đề nghị được đưa ra bởi bà Carol Grady, với sự hỗ trợ rất mạnh mẽ bởi một thỉnh nguyện thư với nhiều ngàn chữ ký. Theo đó họ đòi hỏi những kẻ phạm trọng tội phải bị giam cho tới hết bản án - không được phóng thích sớm. Hai mươi năm tù có nghĩa là hai mươi năm. Đề nghị này đã được ủng hộ rộng rãi bởi các đảng phái chính trị. Và đến mùa xuân năm 1998, Thượng viện Wisconsin thông qua một dự luật được đặt tên là “two-strike-youre-out”. Nó được đề ra nhằm chống lại những kẻ phạm tội ác đối với trẻ em. Nếu bị kết án hai lần, kẻ phạm tội sẽ nhận bản án chung thân. Đạo luật này bao gồm tội hãm hiếp, loạn luân, và hầu như tất cả các hình thức khai thác tình dục.
Các cuộc tranh luận về việc cải cách luật lệ hình sự đã không mang lại nhiều an ủi cho gia đình các nạn nhân của Spanbauer. Một năm sau cái chết của cô gái nhỏ tuổi này, một buổi cầu kinh được tổ chức để tưởng nhớ Cora Jones và một cây thánh giá bằng gỗ mầu hồng với rất nhiều hoa hồng trắng đã được đặt tại nơi cô bị bắt cóc và giết chết khi mới 12 tuổi.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.