Hôm nay,  

Thơ Bé: Biển

11/04/200400:00:00(Xem: 4520)
BIỂN

Em ngồi bên bờ biển
Lúc chiều thủy triều lên
Nắng vàng gợn trong nước
Lan trên bờ cát êm

Trẻ con đang đắp cát
Xây những nhà tháp cao
Nhưng chỉ trong chốc lát
Sóng tràn lên cuốn nhào

Đâu ra chú phốc nhỏ
Mon men xuống mé bờ
Rồi quay người trở lại
Không dám lội ra xa

Vẫn chưa có người tắm
Vì nước biển chưa nguôi
Nhớ mùa đông tuyết trắng
Giòng lạnh từ xa khơi….

Em ngồi bên bờ biển
Chiều đang xuống dần dần
Sóng nước tràn lênh láng
Đâu còn hơi gió xuân

Trẻ con không chơi nữa
Chán trò xây nhà rồi
Nhà xây trên cát ướt
Xây hoài mất công thôi

Giờ thì bãi rất vắng
Còn lại mình em thôi
Ngoài xa bóng chiều tắt
Mắt biển sắp khép rồi!

Nhưng em rất yêu biển
Biển cũng như mẹ hiền
Tình yêu con lai láng
Mênh mông lòng đại dương
Dan Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hắn đẩy cửa, bước ra đường. Tiếng nhạc đuổi theo sau lưng, nhỏ dần và im hẳn. Biển Long Beach trước mặt, trải dài, đen thẳm trong bóng đêm, gợn lên những đợt sóng trắng ven bờ, rì rào, chầm chậm, kiên nhẫn. Hắn ngồi lên kè đá, nhìn ra xa. Những điểm sáng trên biển như các vùng sao tụ hội. Tàu bè có vẻ hơi nhiều
Tôi ngủ quên lúc nào không hay, khi tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn. Tôi ra đón chuyến xe lam sớm để lên quân trường. Tôi bị phạt chạy suốt buổi sáng hôm đó, cũng may không có hình phạt dã chiến cho sinh viên. Mồ hôi nhễ nhại, tay ôm súng, chân chạy không thôi nhưng lòng tràn ngập niềm vui. Hình ảnh Mai vẫn hiện
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.