Hôm nay,  

Thơ Bé: Biển

11/04/200400:00:00(Xem: 4368)
BIỂN

Em ngồi bên bờ biển
Lúc chiều thủy triều lên
Nắng vàng gợn trong nước
Lan trên bờ cát êm

Trẻ con đang đắp cát
Xây những nhà tháp cao
Nhưng chỉ trong chốc lát
Sóng tràn lên cuốn nhào

Đâu ra chú phốc nhỏ
Mon men xuống mé bờ
Rồi quay người trở lại
Không dám lội ra xa

Vẫn chưa có người tắm
Vì nước biển chưa nguôi
Nhớ mùa đông tuyết trắng
Giòng lạnh từ xa khơi….

Em ngồi bên bờ biển
Chiều đang xuống dần dần
Sóng nước tràn lênh láng
Đâu còn hơi gió xuân

Trẻ con không chơi nữa
Chán trò xây nhà rồi
Nhà xây trên cát ướt
Xây hoài mất công thôi

Giờ thì bãi rất vắng
Còn lại mình em thôi
Ngoài xa bóng chiều tắt
Mắt biển sắp khép rồi!

Nhưng em rất yêu biển
Biển cũng như mẹ hiền
Tình yêu con lai láng
Mênh mông lòng đại dương
Dan Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.