Hôm nay,  

Nói Dối. Tốt Hay Xấu?

14/04/200100:00:00(Xem: 6072)
Từ ngày nhỏ híu nhỏ hiu, Mõ đã nghe ông bà cha mẹ, cùng với người thân kẻ thích, cứ dặn dò: Phải thật lòng thật bụng nghe con, mà… lỡ nói ra răng thì mần y như vậy. Chứ đừng có lúc này lúc khác, mà thiên hạ xa gần mở giọng chê bai, mà lũ thế nhân dốc lòng… làm thịt. Rồi đến ngày Mõ vô trường cho thầy khai sáng, lại bù đầu nghe giảng chuyện mai sau:

- Đã là người, thì phải lấy Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín làm gốc. Chứ tuyệt không thể nào bỏ mất được đâu, bởi đó là hướng đi cho các con suốt đời tu tập, hầu rèn luyện tư cách khi các con còn đang sống, cũng như cái hậu mai này ở kiếp được lai sinh, thì rõ ra các con không thể nào bỏ đặng. Chẳng vậy mà ngàn xưa người ta hay nói: Một sự bất tín vạn sự không tin. Một lời nói điêu là ngàn sông không bao giờ rửa sạch, nên các con dù sống trong nhà tranh vách đất, hoặc nằm dài nơi cung vàng điện ngọc nguy nga, thì cũng nhớ cho chữ Tín vô cùng quan trọng. Bởi đời các con chẳng phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái. Cũng êm đềm như tiếng Vạc vọng trong đêm. Cũng thong thả trôi qua như phút giây không bao giờ trở lại, mà thật ra nó có nhiều điều nhiều thứ. Nhiều nỗi bất ngờ mà chẳng bao giờ con đoán trước được đâu, thì lúc ấy chữ Tín kia sẽ giúp các con dừng chân đứng lại, bởi thế nhân bên ngoài người ta thương xót - nên sẵn sàng đóng góp một bàn tay - đặng đỡ nâng các con thoát ra cái vòng hoạn nạn. Chứ các con cứ tràn lan phang tới, thì có ngày hối hận đó con ơi!

Chừng lớn lên một chút, Mõ mới thấy mấy thằng bạn cùng trang cùng lứa, xạo sự quá chừng mà có bị cái mụ nội gì đâu. Cũng chẳng hớt hao tí râu ria nào hết cả. Đã vậy còn được bà con khen dồn khen tới: Lưu loát kiểu này ắt đường danh lợi sẽ… trơn tuột trơn lu, bởi ăn nói như ri sẽ đương nhiên… tọa trên đầu thiên hạ. Đó là chưa nói còn mấy ông hàng xóm. Uống rượu dzô rồi bàn đến chuyện yêu đương, là: Tin chắc đào hoa hoài chiếu mệnh - khi ăn nói như rồng bay nước cuốn - thì con kiến trong nhà còn kiếm chỗ bò ra. Hà huống chi đám nữ nhi tràn đầy trong bốn biển. Duy chỉ có dì của Mõ thấy cháu mình cù lần như cục đất, mới nhân buổi… cúng cô hồn nói nhỏ với Mõ đây:

- Ở đời mà cháu ơi! Thật thà như đếm thì chỉ có con đường… chết, nên cháu phải ráng gồng cho bằng chị bằng em. Chớ không thể bụng dạ có sao mà phang tràn ra được. Cháu phải biết cõi nhân sinh nó lôi thôi nhiều thứ lắm, bởi thiên hạ bao giờ cũng thích người nói thật nói ngay. Còn bản thân ta thì nói năng như giòng sông uốn lượn, thành thử cháu sẽ thấy người hiền đa phần là thác trước. Còn ba đứa… tội tình thì sống thọ sống lâu. Sống phây phây như chẳng biết đói no gì hết cả, nên dì đã cẩn thận mua lắm đồ các thứ, để cúng cô hồn các đẳng thật êm xuôi, đặng ước mong cõi Âm giang tay mà cứu độ. Cho cháu được miệng lưỡi như bà con bao đứa, thì mai này mới đặng chén cơm ngon. Mới có tí công danh cho rỡ ràng gia tộc. Chứ cháu như ruột ngựa cứ ngay hàng ngay lối, thì e rằng hổng sống được bao lâu!

Chừng đến một hôm Mõ bưng mồi cho bữa nhậu, mới trộm nghe những anh hùng hảo hán, luận um sùm về nói thiệt nói sai. Về chạy tội ra răng cho đời ta bớt nhọc, khiến Mõ đây dù u mê tăm tối, cũng sáng được đôi phần nên khoái ruột khoái gan. Khoái tới tâm can không làm sao nói được, nên dẫu đã xa xăm vào nơi quá khứ, vẫn nhớ nằm lòng như bữa một bữa hai. Vẫn nhớ như in không sao mà quên được:

- Cha ông mình ngày xưa có nói: Lời thật mất lòng. Vậy muốn đừng mất lòng thì phải… nói dối. Chứ làm gì nói thiệt mãi được ư" Bởi nói thiệt muôn niên thì ắt phải đến ngày đổ nợ. Chỉ là thế nhân người ta như nùi chỉ rối. Thích nghe chuyện mình cầu chứ không chuyện mình thua. Khoái hóng chuyện tha nhân chứ chuyện ta thì như… mèo giấu của, thành ra nói thiệt nói ngay chỉ khiến cho người ta thêm ghét, rồi để bụng chờ thời thì chừng nào mới đón đỡ được đây" Mới tẩy rửa xua đi bao điều nói thật" Đó là chưa tính có những chuyện người ta muốn chôn vào quá khứ. Chôn chặt tháng ngày khổ cực long đong. Chôn đi cái tối tăm lúc đang còn thơ dại, mà ta cứ oang oang như tin chiều tin sáng, thì có khác gì… động mồ động mả của người ta. Có khác chi cháy tan hoang lòi ra vài đống chuột. Đó là chưa nói thế nhân thích vẽ vời đủ thứ - rồi lặn ở tháp ngà há miệng vọng ra - thì lời phải trái kia chỉ tổ gây thêm phiền thêm lụy. Chắc ăn nhất là xấu tốt gì ta cũng khen tràn khen tới, thì sống ở cõi này mới đặng chút bình an. Mới hưởng tí an nhiên trong tháng ngày tự tại. Chứ cứ một hai phơi bày tim óc - thì mất bạn chuốc thù - chớ có được cái mẹ gì đâu"

Rồi đến ngày đặt chân lên đảo Bi đông, Mõ mới nghe thiên hạ hót ba điều bốn chuyện. Những món mà tự hậu đến giờ Mõ chưa hề biết đến, nên cứ một lòng một dạ ngồi nghe. Cứ mở mắt ra mà nhìn trông ngưỡng mộ - khi thấy đất nước ta nhiều… anh hùng thái quá - mà lẹt đẹt hoài hoài đau… thấy mẹ thấy cha. Mà phải sống tha phương nơi đất trời xa lạ. Chợt một đại gia đã ngoài năm mươi mấy, mới lạng một đường nghe quá đã quá phê:

- Đã là người ai mà hông nói dối. Chỉ có điều là… dối đến độ nào thôi. Chứ làm chi có đứa mô dám xưng tên mình luôn nói thật" Chẳng qua cha ông mình đã nhiều năm biết hết, nên mới nhắn nhủ đám sau này nói thật nói ngay. Nói ngay boong chứ đừng quanh co gì hết cả, nên dẫu dối năm câu cũng gom được vài câu có lý, đặng bớt phần nào cái… khẩu nghiệp về sau. Bớt đi cái nhỏ nhen thích bàn xuôi tán ngược. Chớ lỡ ra cái Tâm linh ào bay mất hút, thì đến bao giờ mới trở lại cõi ni!

Mà tỉ như đứa trẻ đang hồi còn thơ bé. Sợ bị ăn đòn phải dối mẹ dối cha. Dối đám anh em trong nhà ráo trọi. Rồi lớn thêm chút nữa lại dối người yêu dấu. Khi hứa hẹn tơi bời mà có thực hành cái mụ nội gì đâu, thành thử nước mắt cứ tuôn rơi khắp… bốn vùng chiến thuật. Đến lúc qua đây lại khai tùm lum thứ. Rút tuổi rút ngày cho dễ tính chuyện định cư. Đổi họ đổi tên cho sáng trong phần lý lịch, rồi vợ con chất đống nơi quê nhà mong ngóng, lại nỡ tươi cười quên hết chuyện ngày qua, để rắp tâm lên đường kiếm… dzợ. Chỉ mới sương sương mà đã nghiêng trời nghiêng đất, thì huống gì mổ xẻ tận nguồn cơn"

Chừng định cư trên xứ Úc, Mõ mới đắm mình trong nợ áo cơm, nên chẳng mấy khi suy này nghĩ nọ, rồi đến một hôm trời xui đất khiến, mới gặp đám anh hùng cho thỏa dạ chí bình sanh. Cho mọi khúc mắc ưu tư đều giải trọn, khi vị cao nhân mở lời ra tiếng, khiến Mõ đã lòng đã điếu tận thâm sâu:

- Ở đời! Chẳng có gì tốt hết mà cũng chẳng có gì xấu hết. Tốt hay Xấu, hoàn toàn tùy thuộc vào cái nhìn và cách ứng xử của bây, thì rõ ra chính tự thân bây mới là quan trọng. Thế thì nói dối cũng không ra khỏi cái lẽ bình thường đó, bởi Xấu Đẹp thế nào là do ý muốn của bây, bởi Hư, Nên cũng do bây mà ra tất cả, nên bây phải để ý lời ăn tiếng nói. Chớ đừng làm đại làm càn thì uống phí một đời trai. Uổng phí đi công sinh thành dưỡng dục. Có điều dối trá với tha nhân chẳng có gì đáng nói, mà dối với… vợ nhà mới là nghệ thuật thật cao xa. Mới là cái khó trôi trong đời người… quân tử. Chứ bây nghĩ coi đụng mặt nhau ngày này qua năm khác, mà bay được cái ào mới là cái… dũng của trượng phu. Mới lóe cái tinh anh của con người chính trực. Chỉ là vợ cao hơn Trời ba bốn tấc, mà gạt được bà mới… hả dạ làm sao. Mới thổi bay đi cái uất ức bao ngày mang nặng!

Chẳng vậy mà tao nhớ hồi còn nơi bên đó. Tâm trạng u buồn vì hổng thấy đặng ngày mai, nên mượn chút men cay đặng lánh đi cái phần tủi nhục. Chớ thiệt ra nhậu mút mùa cũng chằng ăn trăn quấn. Cũng… mệt thấy bà chớ có sướng ông tằng cố tổ gì đâu. Cũng hết cả tăm hơi chớ… khoan thai làm sao đặng. Chỉ khổ cho vợ tao chẳng hề biết đến - cái tâm trạng rối mù của đấng trượng phu - nên cấm cửa ngăn sông bắt tao ra ngoài ngủ tạm. Tao liền ngậm tăm làm thinh không nói. Đợi năm phút một lần tao… đập muỗi làm tin. Thét rồi bả xót xa phải kêu vào ngủ lại. Nói hổng phải chứ dẫu gì cũng còn chút tào khang vương vấn, thì dễ gì bỏ xuống đặng phủi tay!

Chợt một đấng mày râu lên tiếng:
- Nói thiệt với mấy cha chứ thằng này thích đàn đúm, mà đóng bộ đi hoài… con vợ nó rầy la, bèn nhờ đám bạn thân quen hú đi chuyện này chuyện nọ. Thế là được ra khơi còn yên lòng yên trí, nên độ nhậu có đều chứ chẳng hề sứt mẻ chi, thành thử có bạn có ta mới làm nên điều đại sự. Chớ hổng biết mánh mung thì đời ta làm sao khá" Khi lấy dzợ dzô rồi như mất mẹ… cái chân! Khi cúi cổ đeo gông thì coi như… tàn đời trai trẻ. Đã vậy lỡ chuyện chi thì bà la oang oác, nên ngộ biến tùng quyền phải kiếm chuyện mà dong. Chứ không thể ở yên mà vui đặng!
Rồi mới đây Mõ bàng hoàng hết biết, khi thấy một anh hùng đến dự cuộc vui, mà cà-vạt vét-tông hầu như đủ bộ. Mõ mới thấy trong lòng dâng thắc mắc, khi tụ với bạn bè sao lại mặc thế ni" Sao lại đóng gói lên khuôn như chừng đi dự tiệc" Và sau vài chung cho thấm lời thấm ý, mới đượm giọng u buồn kể rõ chuyện… trời ơi:

- Mày đã biết vợ tao chẳng hiền chi hết ráo, nên thoát được cái nhà cái cửa thật chua ăn, thành thử phải tận dụng trí thông minh mới là êm xuôi được. Chẳng qua tao nói với bả có người quen mời đám cưới, nên phải đáp lòng đáp lễ với người ta. Chớ không thể im ru mà coi đặng. Thế là… bả lấy một trăm bỏ vào bì thư đang mới, rồi tiễn tao lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng, nên tao phải đóng cho xong mới xổ lồng bay được. Tao vẫn biết nghĩa phu thê: Than ôi! Là cao quý, nhưng… bả dữ quá chừng thì tao biết định liệu mần răng" Biết đến khi mô mới ngã nghiêng bên bè bên bạn" Nên tao phải vẽ đường đi nước bước, đặng có đôi giờ hưởng tạm chút bình yên. Hưởng tí thong dong bên kiếp người khổ nhọc. Mà thiệt ra nói dối có gì đâu là xấu. Miễn hồ đừng hại đến tha nhân, thì chuyện dối trá kia cũng êm ru qua phà cái một. Chứ có bao nhiêu cứ phang tràn ra hết, thì chắc khó lòng thấy đặng chữ: Răng long!

Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.