Hôm nay,  

Nghĩ Về Ngày 30 Tháng 4

5/17/201400:00:00(View: 2607)
Bác sĩ Huỳnh văn Chỉnh, MD

Mỗi năm đến ngày 30 tháng tư, có lẽ đa số những người Việt tị nạn cộng sản thường tự hỏi: tại sao chúng ta mất nước?

Trước khi trả lời câu hỏi nầy, tôi nhớ có lần đọc Việt Báo thấy đăng tin Ông cựu Thủ Tướng Tân Gia Ba Lý Quang Diệu đã sang thăm Việt Nam nhiều lần và Ông có đề nghị chính quyền Việt Nam một số điểm trong đó, tôi nhớ mang máng Ông đề cập đến ba điều: lãnh đạo, cán bộ và dân chúng.

Về lãnh đạo, tôi học hỏi được ở xứ Mỹ nầy những nhà lãnh đạo thường đi tiên phong và luôn luôn nhận lấy trách nhiệm. Xem các phim thời nội chiến của Mỹ, tôi thấy hễ hô xung phong là ông tướng xông lên trước, tức là ông phải làm gương thì hàng sĩ quan và binh sĩ của ông mới bắt chước ông mà tiến lên.

Cách đây nhiều năm, khi bão Katrina đang sắp sửa tiến vào nội địa Louisiana, chính quyền liên bang mà đại diện là Ông Giám Đốc FEMA (Federal Emergency Management Agency) đã phái hàng trăm chiếc xe bus, loại xe chở học sinh, đến để đưa đồng bào đi tránh bão. Nhưng than ôi! Dân chúng không chịu đi. Không biết tại vì họ khinh thường cơn bão hay họ sợ bỏ nhà cửa ra đi sau nầy bị mất mát đồ đạc, cũng có thể cả hai lý do trên. Thế là cơn bão ập tới, nước biển dâng cao gây ngập lụt cả một vùng rộng lớn. Gió thổi mạnh cho đến nỗi tung cả mái sân fơotball, nơi dân chúng tập trung tránh bão. Dân chúng phải leo lên những chỗ cao như attics, thậm chí trên mái nhà để chờ trực thăng đến bốc đi. Hình như số người chết lên đến cả ngàn. Khi bị dân chúng chỉ trích chính phủ trong việc tiếp cứu và di tản dân chúng một cách chậm chạp, Tổng Thống George W. Bush lên TV và tuyên bố rất rõ ràng: “Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm”. Ông không hề đổ thừa cho Ông Giám Đốc FEMA mà cũng là bạn của Ông. Ông cũng không đổ thừa cho dân chúng đã không chịu di tản và Ông đã thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình. Đó là cung cách lãnh đạo của một đại cường quốc.

Năm ngoái khi ObamaCare bắt đầu cho ghi tên, những ngày đầu có hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn cú điện thoại gọi đến các cơ sở bảo hiểm để ghi tên mua bảo hiểm sức khỏe. Thế là hệ thống computers bị ứ đọng, dồn lại và không còn hoạt động được nữa. Chính quyền đã không tiên liệu được một khối lượng khổng lồ người muốn mua bảo hiểm sức khỏe, dù là bảo hiểm đắt tiền và còn quá nhiều trục trặc kỷ thuật, cho nên đã không chuẩn bị những hệ thống computers thật hữu hiệu trong những ngày đầu. Ngay sau khi sự việc xãy ra, Tổng Thống Obama lên TV và tuyên bố: “Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm“. Dĩ nhiên sau đó, những chuyên viên kỹ thuật đã điều chỉnh, sửa đổi lại cho thật hoàn hảo (chắc chắn là vậy, người Mỹ còn lên mặt trăng được, huống chi chuyện trục trặc computers chỉ là chuyện nhỏ), từ đó đến nay, vấn đề ghi tên không còn bị trở ngại nữa.


Nhiều người Việt Nam ở Mỹ đã có nhận xét về các vị Tổng Thống Mỹ: lúc mới vào tòa nhà trắng thì tóc còn xanh, vài năm sau đã thấy tóc muối tiêu, thậm chí có vị tóc bạc trắng. Tại sao vậy? Tại vì các Ông phải đối phó với cả trăm cả ngàn chuyện. Đúng là an bang tế thế. Từ chuyện kinh tế đến chuyện ngoại giao. Từ chuyện y tế đến việc đối phó với các đảng đối lập, v.v… Chưa chắc các Ngài ngủ yên đâu nhé! Nửa đêm đang ngủ say, chợt có tin nước nào đó thử bom nguyên tử, thế là Chánh Văn Phòng (Chief of Staff) dựng đầu Ông dậy. Làm lãnh đạo ở xứ nầy khổ sở như thế!

Những người lãnh đạo ở xứ nầy hầu như chỉ nghĩ đến một chuyện: làm thế nào đem lại thật nhiều lợi lộc cho đất nước Hoa Kỳ. Họ có thể sẽ làm đủ mọi phương cách để mang quyền lợi cho xứ sở nầy, mà cũng là xứ sở của tôi và của Quí Vị. Họ không nghĩ đến quyền lợi cá nhân. Lương của một vị tổng thống Mỹ khoảng vài trăm ngàn Mỹ kim một năm. Nhưng sau khi hết làm tổng thống, họ thường được mời đi diễn thuyết và kiếm một năm hàng chục triệu mỹ kim là thường.

Một điểm nữa mà tôi học được là lãnh đạo xứ nầy thường làm gương (role model). Một chính khách muốn ra ứng cử để lãnh đạo xứ sở nầy, ông hay bà ấy đầu tiên phải chứng tỏ là một người đàng hoàng về gia đình. Dân chúng thường soi mói đời tư của một người muốn lãnh đạo. Có một vài vị trẻ bị mang tiếng lăng nhăng về tình ái, nhưng chưa hề nghe có vị tổng thống nào tham nhũng. Do đó, không lấy làm lạ khi những người tham chánh ở Hoa kỳ thường là những người dư dã nếu không muốn nói là giàu có, khi họ ra lãnh đạo, họ chỉ nghĩ đến chuyện phục vụ xứ sở, phục vụ dân chúng.

Lúc còn ở trung học, thầy dạy pháp văn có cho chúng tôi dịch một bài văn có tên là Đức Độ Của Vua Ba Tư (La Vertue dun Persan). Bài văn kể là một ông vua Ba Tư đi săn và bắn được một con thú rừng. Binh sĩ làm thịt để nhà vua và đoàn tùy tùng dùng. Vua sai một binh sĩ vào trong xóm dân mua muối để ăn cho ngon. Một vị quan cận thần đứng bên bèn thưa với vua rằng: Bệ Hạ không cần làm thế, cứ sai quân vào trong xóm bảo dân đưa muối cho Bệ Hạ dùng. Nhà vua trả lời rằng: Ta phải làm gương cho mọi người. Nếu đoàn quân nầy đi ngang qua một vườn táo và Ta thuận tay hái một trái táo ăn mà không trả tiền thì các quân sĩ của Ta sẽ nhổ luôn cả cây táo.

Trông người lại gẫm đến ta! Tôi không dám lạm bàn thêm về những người lãnh đạo của ta và xin để cho Quí Vị tùy nghi suy nghĩ.

Kỳ tới, xin bàn về cán bộ lãnh đạo.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.