Hôm nay,  

Vì Sao Vc Cấm Biểu Tình?

02/05/200500:00:00(Xem: 6051)
Ai ở Little Saigòn này cũng nhớ cuộc biểu tình nhiều ngày và thành công trong việc chống Trần Trường treo hình ông trùm và cây cờ máu của Việt Cộng. Nhưng bây giờ nói tới biểu tình dù vận động nhiều ngày cũng ít người tham gia lắm. Có người than cái gì cũng biểu tình; có người nói biểu tình có được gì đâu mà làm. Nhưng hình ảnh người Việt hải ngoại biểu tình khắp các thành phố lớn thế giới trong các ngày qua, trongd ịp tưởng niệm 30-4 tròn ba mươi năm, đã có tiếng vang lớn dư luận toàn cầu, như lời xác định rằng cuộc chiến vì dân chủ tự do vẫn còn tiếp tục, không ngừng nghỉ.

Còn ai sống ở Pháp đều biết dân Pháp thường hay biểu tình và mùa này là mùa xuống đường ở Pháp. Dù có truyền thống như vậy, vẫn có một số người Pháp bực bội cái gì cũng biểu tình, cũng đình công, làm xáo trộn cuộc sống, bất ổn trật tự chung. Không phải những người này không có lý do. Vì có nhiều cuộc biểu tình thường xảy ra sau ngày bầu cử dù cuộc bầu cử ở Pháp chánh quyền đâu có ăn gian được, mà vẫn có biểu tình chống đối.

Những cũng không trật khi biểu tình sau cuộc bầu cử dù trong sạch. Nhưng luật chơi dân chủ thừa nhận và tôn trọng ý kiến ngược lại của đa số. Lãnh tụ đối lập có quyền ăn nói và được đối xử ngang với lãnh tụ đa số, trong các quốc hội dân chủ tiền tiến. Do vậy không thể xem ý kiến của những cử tri ủng hộ người thất cử, ý kiến thiểu số, ý kiến khác ý kiến đa số là sai, không được quyền bày tỏ.

Nhưng ngay ở Mỹ những trí thức thiên tả ở My ngụy trang dưới mỹ từ cấp tiến, thường lợi dụng vai trò ăn trên ngồi trước thường coi thường quần chúng, xem ai có ý ngược lại là chậm tiến. Trong cuộc bầu cử họ đã lợi dụng vai trò trí thức công nhiên xỉa xói những người ủng hộ TT Bush, mà không ủng hộ TNS Kerry. Nhưng đại chúng không có chỗ nói, trả lời bằng hành động, dồn phiếu cho TT Bush thắng một cách vẻ vang.

Vì vậy tại sao cấm người dân, người có ý kiến khác biểu tình. Trả lời câu hỏi này, chế độc độc tài nhân danh an ninh, trật tự công cộng để biện minh lịnh cấm và ý ghét. Nhưng các nước dân chủ lâu đời như Pháp, Anh, Mỹ thì khác, thừa nhận người bất đồng ý kiến có quyền bày tỏ. Những người này biểu tình vì có quyền bày tỏ sự bất đồng ý kiến. Còn người biểu tình ngoài việc bày tỏ ý khác với số đông, người mạnh còn có mục đích lôi kéo thêm người ủng hộ ý kiến mình. Điều này rất cần cho sinh hoạt dân chủ, chớ không hại cho dân chủ. Vì đại diện dân cử có giới hạn, có nhiệm kỳ. Cầm quyền lên rồi lại phải xuống làm đối lập. Cầm quyền cần nghe đối lập để sửa sai. Đối lập cần thuyết phục, lôi cuốn để có đa số lên nắm chánh quyền. Chuyện nước việc dân là chuyện chung, có hành động công khai và bày tỏ công nhiên như vậy mới đánh động quần chúng tham gia vào việc chung được. Khác với chế độ độc tài cái gì cũng giấu kín như bưng để dễ thao túng, tự tung tự tác.

Thế nên điều đáng chú ý nhứt là, nếu biểu tình vì chuyện chung của đất nước nhân dân, của chánh nghĩa nhiều người đắc ý, thì quần chúng sẽ tham dự đông đảo. Còn nếu ý kiến của những người xuống đường biểu tình không nói lên được ý kiến chung, việc tập thể thì cuộc biểu tình sẽ èo ọt, lần lần đi vào quên lãng, cho thấy việc làm của người cầm quyền, của tổ chức đề xướng, hay làm trước là có lý. Dù có đem biểu tượng thiêng liêng như quốc kỳ, đem chiêu bài chánh nghĩa chung, dùng biểu ngữ to, chữ lớn, loa mạnh, việc biểu tình vì lợi ích riêng, cá nhân hay phe nhóm, cũng thất bại. Biểu tình thành công hay thất bại không phải do tổ chức, dàn dựng, mà chánh yếu do chánh nghĩa biểu tình ăn ý với nguyện vọng lớp quần chúng nào đó hay không.Tuy nhiên biểu tình vẫn là là một trong những hình thức phải có, cần có, để phát huy dân chủ.

Các chế độ độc tài dưới mọi hình thức nói chung đều rất ghét biểu tình. Vì bản chất độc tài là phủ nhận và luôn chống đối ý khiến khác. Độc tài không có đối lập. Dân chủ không có đối lập là không dân chủ. Nên độc tài hễ có biểu tình là đàn áp, triệt hạ nhơn danh an ninh trật tự công công, ổn định đời sống bình thường. Nhưng xét cho cùng kỳ lý, chính hành động đàn áp - chớ không phải hành động biểu tình -- gây bất ổn trật tự và nhịp sống bình thường.

Kinh nghiệm cho thấy các cuộc nổi dậy, vùng lên tức nước bể bờ của người dân tại các nước Đông Âu, Trung Á thời CS và hậu CS là do sự trấn áp, đàn áp qua đà, không cần thiết của nhà cầm quyên độc tài. Sức ép càng nhiều sức bật càng cao là qui luật phản ứng của người dân theo định đề xã hội là xung đột của Karl Marx. Bị đàn áp một lúc nào đó, bị lùa tói chân tường, người dân sẽ lồng lên, xông tới, xuống đường. Chẳng những dân mà cánh tay của nhà cầm quyến độc tài như Cảnh Sát, Công An, Quân Đội sẽ rung lên vì lương tâm căn rút, dằn xé trước lịnh phải bắn vào bà con, con em, bè bạn không một tất sắt trong tay. Và chính những cánh tay ấy của nhà cầm quyền độc tài sẽ giơ lên bóp cổ nhà cầm quyền độc tài. Từ do có chữ cách mạng nhung, cách mạnh hoa hồng, hoa tulips xảy ra ở tại các nước của cựu đế quốc CS.

Thời đại Tin Học, Trái Đất là một xóm nhà, các dân tộc là những người hàng xóm. Những cuộc biểu tình ở Ukraina, tại Kirghizstan lật đổ tàn dư CS chỉ trong nháy mắt tin và hình đã lan truyền kháp hoàn cầu. Đông Âu, Nam Á đều đã xảy ra những cuộc biểu tình lật đổ nhà cầm quyền độc tài. Không xa VN, Nam Dương cũng có. Xu thế thời đại là cách mạng hòa dịu. Chiến lược toàn cầu của đệ nhứt siêu cường Mỹ là dân chủ hóa để diệt mầm độc tài khủng bố, như TT Bush đã tuyên hứa với người dân các nước, 'As you stand for your own liberty, America stands with you' (Khi quý vị đứng lên đòi tự do, Hoa Kỳ sẽ đứng bên cạnh quý vị). Như người Việt Quốc Gia nào cũng thấy, ai cũng bằng cách này hay cách khác đang muốn vận động cho một cuộc biểu tình để dứt điểm CS. Năm mươi năm ở Miền Bắc, ba mươi năm ở Miền Trung và Miền Nam, cộng lại 80 năm, đã quá đủ rồi; người dân Việt đã quá khổ với CS Hà Nội rồi. Tự do dân chủ chính là chìa khóa của thực sự hạnh phúc, thực sự thịnh vượng vậy.... và trong đó, biểu tình là một quyền căn bản của mọi người dân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo một báo cáo được Trung Tâm Phòng Chống Dịch Bệnh công bố hôm 8 tháng 10, sự nhiễm trùng do 3 căn bệnh lây lan qua tình dục đã tăng trong 5 năm liên tiếp tại Hoa Kỳ.
Tình trạng béo phì ở trẻ em trên toàn thế giới được dự đoán là sẽ tăng trong 10 năm tới.
Bạn có bao giờ nghĩ rằng bác sĩ của mình chẩn đoán bệnh nhầm? Đây là một sự thật trên mức… “có thể”! Một nghiên cứu cho thấy trên 20% bệnh nhân bị chẩn đoán bệnh nhầm
Thống đốc California Gavin Newsom vửa ký ban hành một đọa luật vào ngày 8 tháng 10, cho phép người dân co thể mua thuốc phòng ngừa HIV mà không cần toa bác sĩ.
Trẻ em thường được khuyên mãi điệp khúc: ăn rau cho chóng lớn khỏe mạnh. Và theo một nhóm các nhà nghiên cứu Úc, ăn uống lành mạnh cũng giúp cho chúng ta vui vẻ hơn.
ĐGM Hoàng Đức Oanh mong muốn được gặp và chia sẻ với Cộng đồng NVQG tị nạn cộng sản tại Nam California về những thăn trầm ưu tư qua cuộc đời khổ nạn của ngài cũng như các vấn nạn của quốc gia
Tu tướng tức là dựa vào hình tướng bên ngoài: -Tụng kinh hấp dẫn… -Thuyết giảng cho hay …vẫn chỉ là hình tướng... Phát hành cả trăm băng đĩa, viết cả chục cuốn sách…...lấy cho được văn bằng Tiến Sĩ Phật Học…... “Thiền trà, thư pháp” cũng vẫn chỉ là hình tướng, nó chẳng biểu lộ sự chứng đắc của Thiền sư. -Làm thơ rồi nhờ nhạc sĩ phổ nhạc, ca sĩ nổi tiếng hát…chính là “bệnh”
OSLO - Nhân vật nhận giải Nobel Hòa Bình 2019 (là giải thứ 100) là Thủ Tướng Abiy Admed của Ethiopia, theo tin từ thủ đô Na Uy ngày 11 tháng 10.
Siêu thị nầy có lần mình quen Chiều cuối Đông phố mới lên đèn Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió Hứa một đêm dài chắc lặng yên Em đẫy xe qua hàng trái cây Nầy em …xoài bưởi mãng cầu đây Quê hương một góc trời thu hẹp Gió Lái Thiêu về hoa mận bay
Một sao sáng trên bầu trời thi ca Việt Nam vừa vụt tắt. Nhà thơ Du Tử Lê đã qua đời tối thứ Hai 7/10/2019 tại Quận Cam, California.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.