Hôm nay,  

Quốc Hội Và ‘Quốc Hại’

14/05/200700:00:00(Xem: 3636)

  Quốc Hội là cơ quan dân cử thể hiện quyền làm chủ đất nước của nhân dân. Quốc hội trở thành "Quốc hại" khi Quốc Hội làm chậu kiểng cho nhà cầm quyền, dân biểu làm gia nô cho nhà cầm quyến thống trị người dân. Dưới cái nhìn đó Ô Nguyễn văn Yểu Phó Chủ tịch cái CS Hà nội gọi là Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa VN, đúng là Phó Chủ "tịt" Quốc "hại” với một câu ngu dốt để đời. Một  câu mà học trò tiểu học cũng biết trật, "Ở các nước khác có chế độ tranh cử, ở Việt Nam không có tranh cử..."

Một tình cờ đầy ngạc nhiên và thích thú. Nếu tên một người là nhận định hay kỳ vọng thân phụ đối với người con. Thì Ong Yểu, ông Yều, ông Yếu quả thiệt là yếu thiệt, yếu về lịch sử, yếu về thể thức và qui vận hành bầu cử. Bầu cử mà không có tranh cử thì làm sao bầu, bầu cho ai trừ chuyện độc diễn hay chuyện "Đảng cử dân bầu" là quái thai của bầu cử. Ong Yếu lại là Phó Chủ tịch của cơ quan quyền lực nhứt nước mà yếu như vậy thì thật tai hại và vô phúc cho người dân VN.

Vì vậy người dân VN mới tiếu lâm gọi cuộc "đối thoại trực tuyến" trên mạng lưới của Đảng CS, nơi là Ô. Yếu tuyên bố mạnh câu nói trên là "đối thụi trật tuyến". Ô Yếu trả lời cho người đảng viên cao cấp dẫn đường với bản chỉ đường lộn ngược, rằng, bằng một câu xanh dờn: "Ở các nước khác có chế độ tranh cử, ở Việt Nam không có tranh cử..." .

Yếu ơi là yếu. Dốt ơi là dốt. Tai hại ơi là tai hại cho đảng CS. Yếu, dốt  về chánh trị lại  trúng ngay con người của Đảng lẽ ra phải biết lịch sử ít nhứt là lịch sử cận kim, lịch sử chánh tri, biết thủ tục, biết qui luật  vận hành của bầu cử- tranh cử.  Thời vương quyền xa xưa ở VN, thời Bắc  thuộc VN là thuộc địa, thái thú thay vua Tàu trị dân Việt, chưa có chế độ dân chủ thì không nói chi.Thời Pháp thuộc VN, đã có bầu cử Hội Đồng Quản Hạt rồi. Còn thời VN Cộng Hòa, đệ nhứt cũng như đệ nhị việc bầu cử, tranh cử là vấn đề hiến định, luật định, bầu rất nhiều lần. Từ vị xã trưởng đến tổng thống, dân biểu, nghị sĩ, kể giám sát viên, thẩm phán tối cao pháp viện đều có bầu cử và tranh cử . Tranh cử tơi bời hoa lá, nhà cầm quyền có nơi, có khi cũng lén thọc tay vào, nhưng nhân dân  vẫn toàn quyền chọn lựa bằng lá phiếu. Thế mà Ong Yếu lại nói "ở Việt Nam không có tranh cử", nếu không yếu, không dốt thì nói láo, nói ngang, nói ẩu, nói liều, hiếp dâm lịch sử.

Một nhân vật số 2 của Quốc Hội mà còn "cù lần", một đảng viên CS cao cấp mà còn mù tịt về lịch sử và sự vận hành bầu cử, tranh cử như vậy. Nên không có gì quá đáng để người dân tiếu lâm gọi Chủ tịch thành Chủ "tịt" và Quốc Hội thành Quốc "hại". Vì " tịt" và " hại" như vậy nên thay vì đóng vai trò đại diện dân cử ở Quốc hội,  "đại biểu đảng cử  dân bầu" biến Quốc hội thành bộ máy hợp pháp hóa lịnh của Đảng, biến mình thành gia nô cho Đảng Nhà nước CS Hà nội.

Nhưng nghĩ cho cùng thì cũng tội nghiệp cho những người CS yếu và những "đại biểu đảng cử dân bầu" yếu như Ong Nguyễn văn Yếu. Ô Yếu nói thiệt, "thực thà khai báo"-đúng  Quốc Hội CS Hà nội suốt 12 khóa là do "Đảng cử dân bầu" nên không cần tranh cử làm chi cho mệt cũng thành dân biểu. Suốt đời chánh trị của những đảng viên CS, từ khi "phấn đấu" đến khi được "tuyên thệ kết nạp vào Đảng CS", những người này bị CS điều kiện hóa biến việc trung với Đảng, theo Đảng thành phản xạ như thí nghiệm của nhà sinh vật học Nga Palov. Đánh tiếng chuông, chìa miếng thịt bò, nước cương toan bao tử chó thí nghiệm tiết ra. Làm nhiều lần, rồi sau đó đánh chuông mà không chìa miếng thịt, bao tử vẫn tiết ra nước cường toan. CS Hà nội đã "thuần hóa" cán bộ đảng viên như Ô Yếu mấy chục năm rồi, suy nghĩ hành động đảng viên CS trở thành một thứ phản xạ rồi, làm sao Ô Yếu nói khác được.

Con đường CS Hà nội phản xạ hóa và thuần hóa cán bộ đảng viên là con đường rất khó đảo ngược. Thử nghĩ coi, đảng viên bắt đầu con đường chánh trị qua "phấn đấu" từ tuổi trẻ, qua "đào bồi", qua buổi tuyên thệ trong rừng, trong bụi, trong hầm bí mật, hay sau cửa phòng đóng kín cửa, từ một nông phu, lao công i tờ, đào hầm lẹ, "chém vè" nhanh mà lên, thì những người du kích giỏi làm sao trở thành một người người có suy nghĩ độc lập, tự chủ, tiên liệu, lo chuyện quốc gia đại sự giỏi được. Hỏi họ làm sao không trung thành với Đảng là tổ chức có thể đưa họ lên, đem lại quyền lợi, danh giá hay chôn sống họ trở lại với cuộc đời bần cố nông, lao động chân tay. Dân là "con khỉ khô gì", lúc đảng tuyên thệ đâu có dân, chỉ có đảng thôi làm sao họ vì dân, vì nước được.

Nên bắt đại biểu nhân dân trong chế độ CS trở thành đại diện dân cử của dân, vì dân, do dân,  do dân chọn lựa bầu ra, thắng cử qua tranh cử để nhân dân chọn lựa là bắt đảng viên CS đi lộn đầu xuống đất, trở cẳng lên trời. Bắt đảng viên CS làm dân biểu đúng nghĩa là đại diện nhân dân, biến Quốc Hội thành cơ quan  hành xử quyền lực dân chủ thực sự là buộc họ làm điều ngược với phản xạ, bản năng, bản chất thứ hai của con người bị CS điều kiện hóa và thuần hóa họ là  điều không tưởng .

Với những con người bị thuần hóa trung thành với Đảng như phản xạ như vậy, thế mà cái CS Hà nội  vẫn chưa chắc ăn với Quốc Hội. CS Hà nội còn dùng biện pháp kỹ thuật nghị trường nữa. Bộ Chánh trị của Đảng CSVN "cơ cấu" Quốc Hội, 90% là người của Đảng CS và 10% là người ngoài Đảng. Đứng trên phương diện thuần túy kỹ thuật mà xét, giả sử 10% ngoài Đảng  còn lại không bị Đảng mua chuộc, không bị Đảng cài gia nô vào, thì 10% đó cũng vô tích sự. Giả sử 10% đó đồng hè, nhất tề chống một điều gì của Đảng cũng không ăn thua gì, không bao giờ đủ túc số để ngăn trở, bác bỏ, điều gì Đảng CS muốn Quốc Hội thông qua. Làm sao đạt được các túc số  quá bán, 2 phần 3.

Thế cho nên trong cuộc bầu cử Quốc hội CS này, người dân thà ở nhà ngâm Kiều, đọc thơ Lục vân Tiên, hát ru con chơi, còn có lợi hơn. Chớ  đi bầu cái Quốc Hội là vô tình biến nó thành Quốc "hại", hại dân, hại nước. Đưa ý kiến với những ứng cử viên hay kêu gào những " đại biểu" đảng cử dân bầu thà nói chuyện với đầu gối còn sướng hơn. Chớ nói với Đại biểu đảng cử dân bầu, coi chừng mấy đảng viên đó "bá cáo" với Đảng thì mang họa lớn, như  Mao Trach Đông thanh trừng thên hạ sau khi tung ra phong trào trăm hoa đua nở, bách gia khai phóng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.