Hôm nay,  

Nơi Chúa Tôi Tin

17/05/200700:00:00(Xem: 5252)

  Khoảng hơn 40 năm trước đây, tôi được xem trên TV Mỹ một hình ảnh thời sự về việc Tổng Thống Sukarno của Indonesia, lúc đó gọi là nước Nam Dương, công du Mỹ và đến đọc diễn văn tại Quốc hội Hoa Kỳ. Hình ảnh làm tôi nhớ mãi đến nay là Sukarno mặc Âu phục nhưng đầu đội nón quốc túy của Nam Dương mà đa số là dân Hồi giáo, khi bước lên bục diễn đàn ông ta chỉ ngón tay lên trời, dõng dạc tuyên bố một câu chắc nịch: "Nơi Chúa tôi tin" bằng tiếng Anh. Cả Quốc hội Mỹ đứng lên vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Indonesia là nước có đông dân Hồi giáo nhất thế giới từ xưa đến nay. Vậy mà một ông Tổng Thống Hồi giáo đến thăm nói một lời đặc trưng cho tinh thần tín ngưỡng của dân Mỹ, y hệt mấy chữ vẫn ghi trên những tờ giấy đô-la, làm sao người Mỹ không thích.

Nên nhớ lúc đó Mỹ chưa có vấn đề gì với Hồi giáo, Mỹ là nước dân chủ, tôn trọng tự do tôn giáo. Vấn đề đặt ra là Sukarno nói lên câu nói đó có ý đồ gì" Hãy nhìn lại vai trò của Sukarno vào thời buổi xa xưa đó. Indonesia được độc lập thoát khỏi ách thực dân Hòa Lan vào năm 1956. Sukarno được lên làm Tổng Thống dưới cái gọi là "dân chủ chỉ huy". Trong thời cai trị của Sukarno, đảng Cộng sản Nam Dương phát triển rất mạnh. Đến năm 1966 Sukarno trở thành Tổng Thống suốt đời. Thế nhưng cùng lúc đó, các tướng lãnh quân đội Indonesia, vốn là những người quốc gia chống Cộng, đã có những bất đồng nghiêm trọng với Sukarno chỉ vì ông này đã dung túng Cộng sản.

Có thể lúc đó Sukarno cũng muốn dẹp bớt thế lực của Cộng sản, nhưng ông ta lại sợ. Nội tình Indonesia đã bất ổn từ lâu vì dân chúng Indonesia sống trong nghèo khổ đã nổi loạn đi giết dân Hoa kiều làm ăn phát đạt theo lối kinh doanh bóc lột dân nghèo. Các vụ nổi loạn khiến Trung Cộng mượn cớ can thiệp vào việc nội bộ của Indonesia với danh nghĩa bênh vực người "đồng hương", nhưng thật ra để trực tiếp thao túng đảng CS Nam Dương. Sukarno càng sợ hơn nữa vì vào thời điểm đó ở Việt Nam, Cộng sản Bắc Việt đang mở những trận đánh lớn chống quân Mỹ và VNCH ở miền Nam. Chính đây là lúc Sukarno công du Mỹ và ngón tay ông ta chỉ lên trời, thực ra chỉ vào.... đồng đô-la Mỹ. Ông ta hy vọng xin viện trợ Mỹ thật nhiều để phục hồi nền kinh tế Indonesia sắp sụp đổ và đang bị Cộng sản lợi dụng để mưu đồ cướp chính quyền. Thế nhưng mọi việc đã muộn, năm 1967 đại tướng Suharto, Tổng Tham mưu trưởng quân đội Indonesia, đã đảo chính lật đổ Sukarno.

Chuyện xưa tích cũ tuy nhỏ nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt đối với tình hình quốc tế hiện nay trên một quy mô rất lớn. Đó là thủ đoạn của những người và những nhóm người đang lợi dụng tôn giáo để thực hiện mưu đồ chính trị. Trên thế giới ngày nay có ba tôn giáo lớn. Thứ nhất là Ky-tô giáo, gồm cả các hệ phái Gia tô và Tin lành, thứ hai là Hồi giáo có hai hệ phái Sun-ni và Shi-a, thứ ba là đạo Phật. Riêng tín đồ Ky-tô giáo và Hồi giáo đã chiếm hơn nửa dân số thế giới. Tôn giáo là di sản quý giá nhất của loài người, nếu không có đức tin tôn giáo, loài người không thể tồn tại. Trong bản quốc ca của Mỹ đã có câu "Chúng tôi đặt niềm tin nơi Chúa", coi như châm ngôn của cuộc sống. Đó là những chữ đáng đề cao, không phải để lợi dụng hay châm biếm. Thật ra đạo Chúa từ bao thế kỷ qua đã là nền gốc của văn hóa Tây phương và Mỹ.

Phát triển tôn giáo để duy trì đạo lý là điều nên làm, nhưng lạm dụng tôn giáo vì những tham vọng chính trị cá nhân hay phe nhóm lại là điều tối kỵ, đáng chê trách. Chính phủ của TT Bush hiện đang phải đương đầu với một hiểm họa lớn hơn gấp bội lần những tham vọng chính trị thông thường trên thế giới. Đó là âm mưu của các nhóm khủng bố theo Osama bin Laden muốn làm một cuộc cách mạng quái đản: thiết lập các chế độ thần quyền cai trị bằng luật Hồi giáo. Chiến tranh Iraq là điểm xuất phát của cách mạng thần quyền hóa các nước Hồi giáo để từ đó đi chinh phục..."ngoại đạo", nghĩa là chống lại cả thế giới.

Nhưng hầu hết các nước Hồi giáo Á rập Trung Đông ở sát bên Iraq đều chống thần quyền, nhất là những nước lớn có vua cai trị lại càng chống mạnh, vì các ông vua và gia đình họ có thể mất mạng nếu các giáo sĩ cực đoan nắm quyền. Về mặt hệ phái, phe Sun-ni đa số ở Trung Đông không thích chế độ thần quyền. Iran đã có chế độ thần quyền hệ Shi-a, trong khi các nhóm khủng bố do bin Laden lãnh đạo lại thuộc hệ Sun-ni. Nếu cuộc cách mạng Sun-ni của bin Laden thành công, các lãnh tụ Hồi giáo Shi-a ở Iran cũng mang họa.

Vậy cái gì có thể chống lại được nạn khủng bố" Chiến tranh Iraq kéo dài trong 4 năm nay đã chứng tỏ một sự thật không thể chối cãi: vũ lực không diệt được khủng bố. Mỹ là siêu cường đệ nhất, có sức mạnh quân sự lớn nhất thế giới, có những vũ khí hiện đại tinh xảo và một kho vũ khí hạt nhân có sức tàn phá dữ dội khủng khiếp. Thế nhưng tất cả những sức mạnh đó vẫn thua một loại vũ khí thô sơ nhất: "bom người", kẻ khủng bố cột bom vào người đi vào đám đông cho nổ bom để tự sát và giết luôn hàng loạt người bất luận là ai ở xung quanh hắn lúc đó. "Bom người" là vũ khí kinh hoàng của thời đại. Quân đội Mỹ ở Iraq đã có nhiều nỗ lực đáng kể, con số thương vong cũng không phải nhỏ. Nhưng sự hiện diện của quân đội Mỹ ở Iraq lại là một cái cớ để bọn khủng bố hoành hành, gây chiến tranh hệ phái.

Bây giờ nếu Mỹ rút quân, chiến tranh hệ phái ở Iraq có thể lan rộng, nhưng hậu quả cũng không ghê gớm lắm như người ta tưởng. Chiến tranh nào cũng phải có ngày chấm dứt. Gia dĩ nếu không có Mỹ, chiến tranh hệ phái sẽ làm lộ mặt kẻ thù chung của hai bên: bọn khủng bố. Chỉ có người Hồi giáo mới trừ được nạn khủng bố Hồi giáo. Nước Mỹ duới quyền lãnh đạo của TT Bush đã gây ra chiến tranh Iraq. Thiết tưởng bây giờ ông Bush cũng nên thiết lập một lịch trình rút quân từng phần để thoát ra khỏi bãi sình lầy Iraq. Hãy để cho những người Hồi giáo chân chính giải quyết những vấn đề của họ với nhau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.