Hôm nay,  

Xóm Nghèo Bên Sông

6/7/200400:00:00(View: 5821)
Bạn,
Trên địa bàn thành phố Hà Nội, có một xóm quy tập những người dân nghèo nhất. Đó là Xóm Bãi Giữa, chỉ là một dải đất nhô lên của đoạn sông Hồng từ cầu Chương Dương tới cầu Long Biên. Gọi là "nhà", là "căn hộ" cho "oai" nhưng thực ra là những chiếc lều được dựng lên tạm bợ, là chỗ "chui ra chui vào" của những người dân sống cho qua ngày đoạn tháng. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về xóm này như sau.
Họ ở tứ phương, chủ yếu là dân Khoái Châu - Hưng Yên dạt về, không đủ sức cắm đất trong bờ, ra đây dựng lều, chia "ranh giới", hàng ngày sống dựa vào những gánh hàng đồng nát, những ngày công lao động làm thuê cuốc mướn. Xóm này gồm 22 "căn hộ" và 55 nhân khẩu, trong đó 16 hộ ngoại tỉnh, 6 hộ là dân Hà Nội gốc. Những "căn hộ" thường có hai vợ chồng và một, hai đứa con. Nhà nào khá giả thì thuê đất canh tác, trông màu, nuôi thêm vài con lợn, con gà cũng trang trải được bữa ăn hàng ngày. Chỉ thiệt thòi cho những đứa trẻ, mới tí tuổi đầu mà ngày qua ngày cặm cụi cuốc đất, nhặt cỏ, thu lượm đồng nát ngoài đường về cho bố mẹ bán lấy tiền. Hai em Đỗ Văn Tráng và Đỗ Thị Huế con anh Sỹ, chị Hoa đã 14, 15 tuổi mà chưa biết mặt chữ. Hay anh Minh, chị Huế cũng hoàn cảnh éo le, không nơi nương tựa, ôm con ra dựng lều sinh sống.
Nhìn những đứa trẻ chăm làm nhưng khát chữ không ai không thấy chạnh lòng.

Từ khi có xóm Bãi Giữa đến nay, năm nào cũng thế, cứ vào mùa này, khi nước sông Hồng bắt đầu lên, họ lại rục rịch "khăn gói quả mướp" lên bờ, đợi khi nước rút sẽ quay về dựng lại "nhà". Cuộc sống cứ thế tiếp diễn năm này qua tháng khác. Những lúc nước sông Hồng trên báo động 3, Bãi Giữa trắng xoá một màu, không còn dấu tích gì cho thấy có một dải đất nhô lên. Họ ngậm ngùi nhìn "tổ ấm" của mình chỉ còn mênh mông một màu đất phù sa.Nếu như những "căn hộ" của xóm anh Sỹ, chị Hoa có thể được gọi là "đất liền" một chút thì ra phía mép bờ sông, hơn 20 "căn hộ" (là những thuyền, bè) mà người dân trong xóm vẫn quen gọi là "nhà". Nhà của họ được "đổ móng" bằng 7, 8 cái thùng phuy sắt, sàn là những mảnh gỗ tạp ghép vào, bốn bên che kín bằng những chiếc chiếu rách, nilon, tấm cót ép đã nhuốm màu và những tấm giấy dầu lởm chởm.
Bạn,
Phóng viên ghé vào túp lều lụp xụp của bà Hanh sống cùng 2 đứa con tên Anh và Ánh. Mái đầu bạc phơ, nước da xám ngắt và nhăn nheo khiến bà trông già hơn cái tuổi 68 của mình.Bà quê Lao Cai, lấy chồng người Lệ Chi-Gia Lâm. Sau khi chồng mất, bà bị gia đình chồng hắt hủi. Ba mẹ con đành dắt díu nhau ra ở nhờ trong chiếc thuyền to nhà ông Được, người hàng xóm tốt bụng. Hàng ngày làm thuê cuốc mướn cho người dân Phúc Xá, Ngọc Thuỵ, tích cóp được chút vốn, bà mới dựng được túp lều rách nát, xiêu vẹo này. Đứa con tên Anh sinh năm 1982 chưa bao giờ được đến trường còn đứa tên Ánh sinh năm 1985 học lớp tình thương Nguyễn Văn Tố đến hết lớp 4 phải bỏ dở đi làm thuê kiếm sống.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.