Hôm nay,  

Đắp Chiếu 314 Triệu USD

19/10/201500:00:00(Xem: 4050)

Có ai để gần 314 triệu USD nằm hoang phế một góc không? Vậy mà có đó. Việt Nam chơi sang, phóng tay ném ra 7.000 tỷ đồng để xây nhà máy, và rồi cho nằm đắp chiếu.

Chuyện xảy ra ở Hải Phòng.

Báo Tuổi Trẻ cho biết:

“Bỏ ra gần 7.000 tỉ đồng đầu tư Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ (PVTex, Hải Phòng) với mong muốn VN làm chủ nguyên liệu dệt may.

Thế nhưng chỉ sau hơn một năm hoạt động, nhà máy liên tục “đắp chiếu”, lỗ hơn 1.700 tỉ đồng, đứng trước nguy cơ phá sản…

Nhà máy này do Tập đoàn Dầu khí VN (PVN) nắm giữ trên 75% vốn cổ phần, tổng vốn đầu tư lên tới 325 triệu USD (tương đương gần 7.000 tỉ đồng), dự định dùng nguyên liệu từ Nhà máy lọc dầu Dung Quất để chế biến thành xơ sợi với mục đích giúp VN tự chủ một phần nguyên liệu dệt may.

Nhưng ngay từ khi chạy thử rồi vận hành vào tháng 5-2014, nhà máy này liên tục đối mặt với việc không bán được hàng, tạm dừng nhà máy...”(ngưng trích)

Nói là tạm dừng, nhưng nhiều tháng rồi, vẫn chưa ai thấy viễn ảnh lạc quan.

Hình ảnh tuần qua bên trong được báo TT mô tả là khu vực khuôn viên rộng lớn của nhà máy PVTex không một bóng người, trừ mấy bác bảo vệ ngồi buồn thiu ở cổng; và bên trong khu vực của nhà máy đều ở tình trạng “cửa đóng then cài”, chỉ có một vài công nhân lo điện nước, bảo dưỡng thiết bị.

Do nhà máy “đắp chiếu”, khoảng 1.000 công nhân viên PVTex đang phải tạm nghỉ việc.

Thế là, nhân viên phải lo tìm nghề khác để sống, theo lời một nhân viên PVTex.

Vấn đề cũng là, vận hành thì lỗ, và không bán được vì sản phẩm đắt hơn người ta.

Bản tin Tuổi Trẻ kể lại:

“Theo Bộ Công thương, nhà máy của PVTex được thiết kế để sản xuất 500 tấn xơ sợi/ngày, phục vụ ngành công nghiệp dệt, may trong nước.

Thế nhưng ngay khâu thi công nhà máy chậm tiến độ tới... hai năm. Khi đi vào hoạt động năm 2014, chỉ vận hành khoảng bảy tháng nhà máy lỗ hơn 1.085 tỉ đồng, doanh thu không đủ bù chi phí tối thiểu.

Và mục tiêu “hỗ trợ” ngành dệt may giảm nhập khẩu đến nay vẫn là... mong ước. Bởi rất nhiều doanh nghiệp dệt may trong nước không mua xơ sợi của PVTex do chất lượng và giá hàng nhập khẩu cạnh tranh hơn.”

Thế còn, các giáo sư tiến sĩ của Việt Nam tính thế nào laị ra chuyện lỗ như thế? Có phải, thua lỗ chính là cơ hội để tham nhũng?

Bản tin ghi lời mmột chuyên gia cho rằng nếu PVTex chạy hết công suất thiết kế 145.000 tấn xơ/năm (chứ không phải chỉ khoảng 50% hoặc thấp hơn như hiện nay), giá thành sản xuất xơ của công ty này vẫn cao hơn giá nhập khẩu khoảng 53 USD/tấn.

Nhưng giá đã cao, “chất lượng xơ polyester của PVTex thật sự không ổn định. Cho nên Nhà nước có nâng thuế để hạn chế xơ nhập khẩu như đề xuất của PVTex đi chăng nữa thì các doanh nghiệp sản xuất sợi, dệt vẫn tiếp tục sử dụng nguyên liệu xơ nhập khẩu” - theo lời một chuyên gia trong ngành xơ sợi nói với báo TT.

Thế nào, có TPP xong, gỡ rào thương mại xong, là thua quốc tế hẳn rồi.

Còn chuyện đắp chiếu nhà máy 7.000 tỷ đồng, tức là gần 314 triệu USD, hẳn cũng là chuyện nhỏ, nếu so với lỗ Vinashin, có phải không?

Và cũng còn nhỏ hơn, nhỏ hơn rất nhiều, nếu nhớ rằng Việt Nam đã mất nhiều đảo nhỏ ở Biển Đông rồi, sá gì vài ngàn đồng bạc giấy nhỉ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới đây xin ghi sơ lược về Cuộc chiến biên giới Việt -Trung 1979 để tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc chiến giữ đất.
Nông dân cứ thua lỗ hoài… Có cách nào để thoát khỏi vòng xoáy trúng mùa là thua lỗ? Dân than hoài, nhưng hình như chính phủ không nghe, hay nghe mà không phản ứng.
Một bản tin lúc đầu nói rằng sẽ có sách giáo khoa cho Miền Nam, Miền Bắc dị biệt nhau. Thế rồi, sau đó, lại có tin rằng sẽ chia vùng miền như thế.
Trang Thư Viện Hoa Sen (http://thuvienhoasen.org) có bản tin tựa đề “Ngăn chặn việc phá hủy một thành phố Phật giáo” của phóng viên Văn Công Hưng từ báo Giác Ngộ.
Trong những Ngaỳ Lễ Tình Nhân, nơi đây đăng hai bài thơ tình -- bài “Kỹ Nữ” của Đinh Hùng và bài “Tố Của Hoàng Ơi” Vũ Hoàng Chương.
Lễ Tình Yêu Valentine đang tới... nhiều chàng trai và thiếu nữ đang rủ nhau tới cầu tình duyên thành tựu nơi ngôi đền nổi tiếng nhất Việt Nam về se duyên tình ái: Đền Chử Đồng Tử ở Khoái Châu, Hưng Yên.
Tranh dân gian cũng thế, cũng nhiều hoa, nhưng đặc biệt là hình ảnh các con thú gần với người, như tranh ngựa, tranh gà, tranh chuột, tranh heo...
Bạn có thấy sắc màu phố chợ rộn ràng hơn? Không chỉ vì xuân đâu. Một phần vì những ngày Tết chưa qua, một phần vì Lễ Tình Yêu vài ngày nữa là tới.
Những ai đã từng sống ở Sài Gòn thập niên 1960s hay 1970s, hay đã từng học ở Đại Học Vạn Hạnh, hẳn là không thể quên được hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng.
Và cứ mỗi địa phương, lại phát triển những truyền thông khác nhau: Tranh dân gian có những trường phái như Tranh Đông Hồ, Tranh Hàng Trống, Tranh Kim Hoàng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.