Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Thể Dục Để Quên Ngày Tháng

12/02/201100:00:00(Xem: 12106)
Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Thể Dục Để Quên Ngày Tháng

Trương Ngọc Bảo Xuân
Chị Ngà vừa bước vô cửa, đồ đạc chưa kịp để hết xuống bàn, Thanh tâu liền:
-Chị Ngà, cái cầu nghẹt nữa rồi, thùng rác giờ này sao chưa thấy đổ.
Kiểu này y chang kiểu của nhiều bà vợ ở nhà suốt ngày, đợi ông chồng đi làm suốt ngày, vừa bước chân vô cửa thì mét liền:
-A a a … hai đứa con anh tui chịu hết nổi rồi, đánh lộn với nhau suốt ngày, anh làm sao đó thì làm.
A a a … cái máy giặt tự dưng đứng khựng rồi, nước thì linh láng anh làm ơn sửa liền nghe.
A a a… cái máy xây thức ăn thừa trong bồn nghẹt cứng, hôi quá, anh sửa lìền nghe .
A a a … hồi mua hổng chịu nghe lời tui, cứ lựa đồ bán sale, bây giờ cái microway hết xài được rồi. Đồ Trung Quốc dở ẹc!
A a a …
Bao nhiêu chuyện hư hỏng bực bội để dành nguyên ngày đợi chồng lê tấm thân đi cày suốt ngày mệt mỏi về chưa kịp rửa cái mặt lau cái tay nuốt vài ba hột cơm, đã phải nghe lời nhiếc móc bị vợ sai khiến mọi sự cứ trút lên đầu chồng!
Chị Ngà không thèm trả lời.
Thanh nhìn sắc mặt chị, thấy coi bộ hổng êm, nàng đang quê cơ, còn đang xớ rớ thì Vinh nạt:
-Bà nầy. Sao thày lay! Tui xong cô khách là tui đi dẹp.
Nghe vậy Thanh liền đổi đề tài, cười vả lả hỏi:
-Chị. Bộ chị có bồ hả"
Mọi người trong tiệm nhìn lên. Chị Ngà nạt đùa:
-Ối, nói gì đâu. Bồ gì mà bồ. Lo thấy bà đây nè. Tết nhứt xong rồi tới thuế má. Chán chết! Phải chi có bồ san sẻ cũng đở. Phải chi tui trúng số. Nhiều nhiều một chút cho đời lên hương.
Thu cười:
-Chị Ngà à. Chị không lo thì chuyện so đo cũng tới, lo trước chi cho mệt vậy" Ờ thiệt nha, chị có bồ mà dấu phải hôn" Không có bồ sao tự dưng chị trở nên đẹp ra vậy" Tóc mướt mướt da mịn mịn hồng hồng, nè mấy bà nhìn chỉ coi, có phải làn da hồng sáng rõ ràng không"
Tuấn nhìn chị Ngà rồi gật đầu:
-À à, nhưng theo tôi, chị ấy trông trẻ ra vì mái tóc kiểu mới. Càng lớn tuổi tóc để càng ngắn càng đẹp càng trẻ. Nhuộm màu nhạt hơn càng xinh.
Thanh nói:
-Hay chị mới học được bí quyết giữ gìn sắc đẹp gì" Mà dấu nghề" Lóng rày thấy chị hay uống nước đậu bắp…
Chị Ngà soạn soạn quầy hàng bán lẻ, sắp những chai nước sơn móng tay màu xanh dương màu đen ra phía ngoài cho dễ thấy, nói khơi khơi:
-Màu đậm này khách chịu lắm, nhứt là mấy cô học sinh. A a a …. tuổi trẻ, tuổi trẻ sao mà sung sướng quá. Xài màu gì cũng đẹp, cũng xinh. Cỡ mình mà chướng mấy màu sơn đen thui lên bàn tay thì y hịt phù thủy còn mấy cô đó hả, móng tay sơn đen môi tô màu tím bồ quân ăn mặc xốc xếch ra đường cũng được ngừơi ta nhìn theo lé con mắt, khen “thời trang”. Hôm bữa đi coi show, hairshow nailshow, mấy gian hàng này là thiên hạ bu nghẹt, gian hàng bán mỹ phẩm với đồ làm nails thì chen lấn. Nè chừng nào rảnh rổi ai chịu khó nhuộm thử màu này lên coi, thấy đẹp quá nhứt là lúc này ông “Sun” bắt đầu chịu ló cái mặt ra khỏi đám mây đen rồi, nhìn ra đường kìa, sáng sủa nắng chan hòa làm cho lòng mình cũng vui lây hứng khởi. Uống nước đậu bắp là ngừa bịnh tiểu đường.
Tuấn nói:
-Úi giời, chị Ngà xuất khẩu thành thơ. Nhờ ai cho phí, cứ nhuộm lên tóc chị đi nhá, Tuấn làm cho chị. Mái tóc chị kiểu mới tức nhiên sẽ hợp với màu mới. Nhuộm xong chụp tấm ảnh phóng lớn chưng lên quảng cáo luôn, như cái ông chủ tiệm làm tóc ở Thái Lan ấy, ông ta chưng hình ông đứng sau ghế làm tóc cho nữ minh tinh Nicole Kidman, ăn khách lắm đấy.

Khải nói:
-Đúng. Tôi ủng hộ hai tay. Cần gì hình tài tử, hình của ta có phải chân thật không, khách hàng vào nhìn hình rồi nhìn người, dám mà không tin tưởng tài nghề của chúng ta, tôi sẽ bỏ nghiệp! Nói thật lòng đấy.
Thanh cười hì hì phụ họa:
-Ông Khải này lâu lâu nói nghe được quá. Nói khéo quá. Hèn chi bà Thu mê! “trang trí” cái “mặt tiền” của chỉ xong rồi đẩy chỉ đi thi hoa hậu thẩm mỹ luôn. Tại sao không" người ta tổ chức thi đủ thứ, nào là Trẻ Em Đẹp, Hoa Hậu Thiếu Niên, Hoa Hậu Tiểu Bang, Hoa Hậu Thế Giới, Hoa Hậu” Đánh Bốc, Hoa Hậu Mệnh Phụ, bây giờ mình tổ chức Hoa Hậu Thẩm Mỹ Hoa Hậu Làm Nails cho thiên hạ lé mắt luôn.
Kim hỏi:
-Mấy người chuyên môn làm lạc đề. Làm ơn trở về chốn cũ, Thanh hỏi phải chị Ngà có bồ hông" Là Bồ, Bồ Lồ Cồ đó.
Sương nhíu mày:
-Bồ Lồ Cồ… là gì chị Kim" Em thiệt hổng hiểu.
Láng hất đầu lên bật cười:
-Xời. Sương làm trong tiệm này bao lâu rồi" chữ nghĩa của mấy chị trong tiệm này Sương chưa bắt theo kịp chớ gì" tội nghiệp hông. Nghe tui nói nè, bồ lồ cồ nghĩa là bồ trong nội tiểu bang chứ hổng phải bồ viễn liên, hiểu chưa, Lồ Cồ là local đó mà, nói cho vần mà. Xời, “chậm tiêu” quá.
Chị Ngà nói:
-Ừa. Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Ừa. Hồng hào là nhờ tập thể dục chớ bồ biếc gì mấy cha.
Vinh trợn mắt nói:
-Đi làm suốt ngày, đóng cửa lết về tới nhà 9, 10 giờ tối rịu rồi hết xí quách rồi, vợ còn không đụng tới, sức đâu mà tập thể dục" mấy… má.
Chị Ngà xì dài:
-Nói ngu. Ai mà tập buổi tối" Tui là tui tập buổi sáng trứơc giờ đi làm. Nghe đây, ai hổng tập thể dục ít ra mỗi ngày cũng nên làm vầy nè. Sáng thức dậy khoan xuống khỏi giường, cứ ngồi tại đó, lấy hai bàn tay massage da đầu, chà dài xuống mặt làm động tác massage da mặt, trái tai, cổ, xuống hai vai luôn hai cánh tay tới đầu ngón tay rồi mới đứng dậy. Vài động tác hít thở xoay mình vài bận, uốn éo vài cái rồi leo lên cái treadmill mà đi bộ. Đi ít nhứt 15 phút da sẽ hồng tóc sẽ mượt tinh thần sẽ vui vẻ, bao nhiêu cay đắng cuộc đời bị ta đạp lên mà bước! Nghe lời tui đi, chỉ 15 phút thôi, không kết quả không tính tiền.
Khi đi bộ trên máy đừng suy tính thiệt hơn gì hết mà phải tưởng tượng mình đang đi trên con đường làng hai bên là hai hàng tre trúc xanh rì giao ngọn, những bụi chuối nặng chĩu quày, lá chuối nõn nà quặt quà theo con gió nhẹ thơm mùi lúa mới…ta hít vào ta thở ra… bảo đảm mấy ngừơi sẽ quên đi ngày tháng “không có em… không có anh... không có anh… ai dìu em đi trong cơn mưa tình ái… không có anh không cần anh… tui cũng bước đi được cả dặm, xuất mồ hôi hột, “phẻ phoắn.”
Thu cười, lắc đầu. Mấy cô mấy cậu trong tiệm, tuy cười cười nhạo chị Ngà chứ trong lòng cũng ngẫm nghĩ -ừm ừm, nói có lý nói có lý, phải tập thể dục cho khỏe mới được. Bắt đầu một năm mới, hông được lười biếng không được nằm nướng, sức khỏe ta ta tự lo, với lại, “một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”, bài tập đọc bậc tiểu học, bài học vỡ lòng, làm sao quên"
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.