Hôm nay,  

Triển Lãm Văn Hóa?

10/10/201400:00:00(Xem: 5506)

Văn hóa là nét đẹp của nhân loaị, của một dân tộc, của một sắc tộc, của một thế hệ, của một thị trấn, của một nhóm người khi biết những thô lậu của đời sống trở thành các nét đẹp có thể giảng dạy hay lưu truyền.

Văn hóa là chiếc nón lá Huế, là kiêu áo dài Cát Tường, là bài võ Ngọc Trản của Tây Sơn Bình Định, là những cuốn sách của Tự Lực Văn Đoàn, là tiếng chuông chùa khi chiều lắng xuống, là những dòng thơ Nguyễn Du giữa đời thường bất trắc... Tất cả đều là nét đẹp, được giữ lại sau tất cả các biến động lịch sử, sau lựa chọn tự nhiên của xã hội.

Có những nét văn hóa đã bị vùi dập thô bạo, bị đẩy vào quá khứ... vì những lý do gì đó. Có khi, chỉ vì hung thủ ngu dốt, hoặc chỉ muốn dìm hàng.

Thương xá Tax là một phần của nét văn hóa Sài Gòn, đang gặp nguy cơ đó.

Người ta muốn xóa sổ thương xá Tax, vì sao? Vì không có tượng ông Hồ? Vì các nhà kiến trúc thời mới xã hội chủ nghĩa muốn những dấu ấn mới của thành phố phải tự tay họ và phải ghi tên họ là người sáng tác?

Hay chỉ đơn giản, họ chỉ nghĩ tới việc làm trống chỗ, để rồi rủ nhau hốt tiền?

Báo Người Lao Động kể rằng Bộ VH-TT-DL và nhiều nhà ngoại giao quốc tế đã đề nghị TPSG nghiên cứu bảo tồn giá trị Thương xá Tax.

Bản tin NLD viết:

“Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã đề nghị UBND TP HCM giao cho cơ quan chuyên môn nghiên cứu để có phương án xử lý hiệu quả trong việc bảo tồn giá trị lịch sử, văn hóa, kiến trúc của Thương xá Tax.

Thông tin từ Tổng Lãnh sự quán Phần Lan tại TP HCM cho biết Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) đã có phản hồi về bức thư đề nghị bảo tồn một số hạng mục của Thương xá Tax mà Lãnh sự quán cùng một số ngoại giao đoàn gửi đi trước đó.


Trong công văn gửi UBND TP HCM, Bộ này cho biết đã nhận được công thư trên vào ngày 30-9, Tổng Lãnh sự Phần Lan và một số nước khác như Bỉ, Chile đề nghị UBND TP và Bộ VH-TT-DL cứu lấy phần di sản kiến trúc rất quý giá của Thương xá Tax sắp bị tháo dỡ như một bằng chứng cụ thể và sinh động nhất về kiến trúc cổ ở Saigon từ thế kỷ 19 cho các thế hệ tương lai. Các ngoại giao đoàn đã đưa ra 2 giải pháp bảo tồn một số hạng mục của Thương xá Tax...”(ngưng trích)

Chúng ta không biết rồi sẽ thế nào.

Tuy nhiên, cũng đã có tiếng nói từ phía các chuyên gia kiến trúc nói về chuyện này.

Báo Đất Việt có bản tin tựa đề “Thương xá Tax: Để người nước ngoài phải nhắc, xấu hổ lắm!”

Bản tin viết:

“Để người nước ngoài can thiệp vào thì đúng là thấy hơi mắc cỡ, xấu hổ, di sản của nước mình mà không có ý thức chủ động bảo tồn.

Chối bỏ lịch sử, muốn thể hiện tư duy trọc phú

Chia sẻ thông tin với Đất Việt, ngày 7/10, KTS Trịnh Duy Anh - Giảng viên Trường Đại học kiến trúc TPHCM bày tỏ sự bức xúc: "Ở đây, việc phải bảo tồn Thương xá Tax là chuyện không thể bàn cãi, một đô thị mà cứ đập hết những di sản kiến trúc thì sẽ là một đô thị mất hết phần hồn, mất hết ký ức.

Mà đã trở thành một đô thị mất hết ký ức thì phần nào cũng như người đãng trí. Vừa rồi thấy thành phố làm hàng loạt việc như là chặt bỏ công trình cũ, xây công trình mới, tôi hoàn toàn không đồng tình"...”(ngưng trích)

Biết làm sao bây giờ?

Có nói chuyện văn hóa với những Chí Phèo cũng khó. Dù nói băng tiếng Việt. Huống gì là phải nói bằng tiếng Phần Lan, tiếng Bỉ, vân vân.

Hình ảnh một thành phố, cũng là một phòng triển lãm lớn cho văn hóa của cả dân tôc vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
Lại thêm nhiều người Trung Quốc vào Việt Nam làm việc bất hợp pháp. Chuyện lạ là, những tin này cứ nghe hoài, mà như dường, hoặc nhà nước ngăn chận không xuể hoặc là lặng lẽ thông cảm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.