Hôm nay,  

Chuyện Một Cô Bé Lọ Lem

10/12/199900:00:00(Xem: 7164)
Bạn,
Cô bé được kể thư này năm nay mới 16 tuổi, ngụ tại ấp 9 xã Mỹ Hưng, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre, từ năm 13 tuổi, đã thay mẹ nuôi 3 đứa em và còn phải gánh số nợ của cha mẹ hơn bốn lượng vàng. Câu chuyện về em bé này được báo Tuổi Trẻ ghi lại như sau:

Em tên là Phan Thị Gel, 16 tuổi. Năm em 12 tuổi, đang học lớp 5 thì cha bị bệnh nặng. Sau này biết là viêm gan mãn tính. Em không biết hết chuyện gia đình, chỉ thấy mẹ đùm túm áo quần rồi chở cha đi bệnh viện. Lâu lâu chừng 15-20 ngày, mẹ về nói đã chuyển cha đi bệnh viện khác và chạy vay vàng để chữa bệnh cho cha. Khoảng một năm sau, một ngày cuối năm, trong lúc cả xóm đang chuẩn bị ăn tết thì mẹ em lại về. Em mừng quá vì tưởng mẹ về ăn Tết. Nhưng mẹ kêu bốn chị em lại, khóc và nói: Con phải ở nhà ráng đùm bọc các em, cha con đã bớt bệnh nhưng mẹ và cha con phải đi xa vì số nợ đã lên đến bốn cây vàng. Mẹ nói sở dĩ số nợ nhiều như vậy vì mẹ đi vay 1 chỉ vàng trong 6 tháng phải đóng lời năm phân, lãi mẹ đẻ lãi con. Rồi sáng hôm sau, khi cả xóm còn đang ngủ, mẹ đã ngồi dậy nựng bốn chị em, khóc rồi lật đật ra đi. Em không dám khóc vì sợ chòm xóm hay, các em còn nhỏ vì không biết gì. Nhìn dáng vẻ sợ sệt và hối hả của mẹ, em nghĩ chắc mẹ đang trốn chạy điều gì khủng khiếp lắm. Sau này em mới biết là mẹ đi trốn nợ. Cha mẹ em bỏ xứ. Chị em ở lại nhà và hứng chịu những trận chửi rủa của những chủ nợ. Nhưng cũng may, họ chỉ chửi cho nguôi giận chứ không hành hạ đánh đập gì. Cay đắng nhất là số ruộng bốn công trước đây được xã cấp, nay đã bị xiết nợ, nhà chỉ còn hai công ruộng để em làm nuôi các em.

Từ đó cô bé phải nghỉ học. Một mình làm hai công ruộng. Trong lúc chờ lúa chín, em phải đi làm mướn những công việc như: nhổ cỏ, cắt lúa, giậm lúa, giữ em, chăn vịt. Lúc không có ai mướn, em phải đi mò cua, bắt cá, mót lúa. Có khi trời nắng chang chăng, em một mình giữa đồng không mông quạnh giành giật từng bông lúa với lũ vịt lì lợm. Em kể: nhiều đêm thức dậy, nhớ mẹ quá, em chỉ biết khóc một mình. Cũng có những đêm ba đứa em thức dậy kêu xót ruột, đói bụng. Nhà không còn gì ăn, đói không ngủ được, chúng em chỉ còn biết ôm nhau mà khóc. Cũng may, cuối năm đó, dì Tuyết ở trong xã thấy tình cảnh quá bi đát đã bảo lãnh cho Gel vay được 500 ngàn đồng (gần 36 đô) từ quỹ của hội Phụ nữ tỉnh và đưa cô bé vào làm tổ chằm nón lá. Cầm 500 ngàn trong tay, em mửng muốn khóc. Trong đời em chưa bao giờ cầm số tiền lớn như vậy. Em gửi các dì 200 ngàn đồng mua lá. để lại 50 ngàn đồng mua tre, dây gân, 250 ngàn đồng còn lại em đdành mua lúa giống, phân để làm hai công ruộng. Kể từ đó, mỗi ngày người ta thấy Gel chăm chỉ ngồi chằm từng cái nón lá. Các em của cô gái này. bé Gan và bé Sen 12 và 14 tuổi đi học về cũng sà vào phụ chằm nón với chị. Mỗi ngày ba chị em chằm được ba cái nón, bán được 12 ngàn đồng. Gel lấy 6 ngàn đồng mua gạo, một ít cá tép cho các em ăn. Số còn lại Gel mua lá, đóng tiền lời và trả vốn gốc khi đến hạn. Từ ngày biết chằm nón tới nay, bốn chị em tuy ăn cơm còn chưa ngon nhưng đã đủ no, không còn đói nữa. Em không còn phải đi nhổ cỏ, cắt lúa mướn, dang nắng ngâm nước nữa. Em được chằm nón ở nhà, vừa giữ nhà vừa giữ em, vừa có thời gian kềm các em học hành. Năm học này. đứa em út của em cũng vào được vào lớp 1.

Bạn,
Hiện nay, cô bé Gel đã thu hoạch một vụ lúa. Em trả bớt nợ cho cha mẹ và trả xong nợ của hội Phụ Nữ, nhưng chủ ruộng cũ đã lấy thêm một công đất của em. Nghề chằm nón cũng không bảo đảm đủ nuôi ba đứa em của em đang ngày càng lớn. Tháng mười vừa qua, có người chỉ, em đã đi Long Thành tìm việc làm để nuôi các em, khốn khó vẫn còn đeo đẳng cô bé 16 tuổi này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chưa có thời nào kinh hoàng như thời này: ăn cấp tới nổi tiếng quốc tế.
Hà Nội đang bán tháo những gì? Thông tấn Infonet cho biết rằng tại Hà Nội đang có đợt chung cư “tụt” giá hàng chục triệu mỗi m2 để "bán tháo"...
Đó là trường hợp được suy đoán là, Hoa Kỳ ép giá dầu cho thấp xuống, nhằm làm hại nền kinh tế nước Nga. Đúng là hại Nga được, nhưng cũng văng miễng tới Việt Nam.
Câu hỏi “Đào tạo được tiến sĩ sao không làm được ốc vít?” được báo Tuổi Trẻ nêu lên làm tựa đề một bản tin.
Ít nhất, Việt Nam cũng có một số tự hào về kỷ lục... về nhiều cái nhất.
Dĩ nhiên là cần chớ... Tại sao ngăn cấm mãi, tại sao cứ bắt nghi phạm mở miệng bằng mọi cách, kể cả các kiểu công an tra tấn, đấm đá...
Hình ảnh trở về trường xưa thường vẫn rất là thơ mộng. Các bạn ráng nhớ xem, nơi đó, có nắng, có gió, có thầy xưa bạn cũ, có hàng phượng hoa tím và dãy cây bàng lá xanh.
Tuyên bố như các quan chức Việt Nam hẳn là dễ... vì không ai trong họ tự đặt vấn đề rằng họ đã làm gì, làm tới đâu, và đối chiếu lời nói với việc làm ra sao.
Những gì làm chính phủ Hà Nội mắc cỡ, thái độ dễ dàng nhất là đổ tội cho chính phủ Sài Gòn.
Lòng yêu nước là chuyện tự nhiên, cũng hệt như đứa trẻ đã yêu mẹ, yêu cha, yêu thầy, yêu bạn...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.