Hôm nay,  

Chuyện Một Cô Giáo

09/09/201300:00:00(Xem: 16606)
Thời xưa, người dạy chữ được xã hội tôn trọng biết là bao nhiêu.

Đó là thời chỉ mới nửa thế kỷ trước cũng vẫn còn một xã hội kỷ cương như thế.

Thầy là người dạy chữ, cho chúng ta tâm hồn.

Đó là lý do, cổ nhân nói:

Nhất tự vi sư, Bán tự vi sư.

Tức là Một chữ cũng là thầy, Nửa chữ cũng là thầy.

Tại sao Thầy được xã hội tôn trọng như thế? Cũng vì Thầy là tượng trưng cho lương tâm, người dạy cách xử thể thẳng thắn, tử tế cho các thế hệ tương lai.

Thầy mà dạy tầm bậy, là học trò sẽ tin vào những kiến thức tầm bậy.

Báo Người Lao Động hôm Thứ Sáu 6-9-2013 có bản tin tưạ đề “Cô giáo bị trù dập!” trong đó kể chuyện một cô giáo lương thiện, thế là bị trù dập.

Bản tin kể:

“Chỉ vì yêu thương học trò, mạnh dạn chỉ ra những sai sót trong đề thi học kỳ, một cô giáo đã bị cắt lương, cấm bước chân vào trường.

Cô giáo Nguyễn Thị Minh Đệ (ngụ phường 3, TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên) vừa có đơn khởi kiện ông Nguyễn Tấn Hào, Hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh, TP Tuy Hòa. Cô Đệ cho rằng mình bị ông Hào cấu kết với giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) tỉnh Phú Yên trù dập, cắt toàn bộ các khoản lương và phụ cấp khi còn giảng dạy, đồng thời xúc phạm cô ở chỗ đông người.

Bị cấm vào trường

Cô Nguyễn Thị Minh Đệ được tuyển dụng dạy môn hóa học tại Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh từ năm 1999. Trong quá trình giảng dạy, cô nhận thấy có rất nhiều đề thi học kỳ môn hóa bị sai. Sau nhiều lần chỉ ra những đề sai tại cuộc họp tổ bộ môn nhưng bị bỏ qua, sau đó trường lại tiếp tục ra đề sai, cô đã trình bày việc này với ban giám hiệu và hội đồng nhà trường.

"Họ thừa nhận là đề thi sai nhưng không chịu đính chính và sửa điểm cho học sinh nên nhiều em bị thiệt thòi" - cô Đệ bức xúc. Không bảo vệ được học trò ở trường, cô Đệ phản ánh vấn đề này - cùng với việc nhiều giáo viên "bắt bí" học sinh để buộc các em học thêm - lên Sở GD-ĐT tỉnh Phú Yên.

"Từ đó, tôi liên tục bị trù dập. Các tiết dạy của tôi đều bị ban giám hiệu và trưởng bộ môn hóa dự giờ bất thường. Năm 2008 và 2009, tôi bị kiểm tra toàn diện, điều chưa từng xảy ra ở trường này" - cô Đệ cho biết.


Bất ngờ hơn, ngày 26-1-2011, ông Nguyễn Tấn Hào ra quyết định kỷ luật cô Đệ với hình thức khiển trách nhưng không nêu lý do. Tiếp đó, ngày 28-2-2011, ông Hào lại ra một quyết định tương tự. Đến ngày 12-10-2011, ông Hào ra quyết định thứ 3, cũng kỷ luật khiển trách cô Đệ nhưng lần này, lý do được đưa ra là "tố cáo sai sự thật, xúc phạm danh dự đồng nghiệp, vi phạm quy chế chuyên môn".

Quá uất ức, cô Đệ gõ cửa cầu cứu nhiều cơ quan chức năng ở tỉnh Phú Yên. Khi vụ việc chưa được giải quyết thỏa đáng thì ngày 11-3-2011, cô bị hiệu trưởng gọi lên trao quyết định thôi trả lương và chuyển công tác.

"Trong khi chưa rõ trắng đen, tôi không nhận quyết định chuyển công tác thì tổ bộ môn đã xóa giờ dạy của tôi. Tôi bị đuổi ra khỏi trường. Bảo vệ thấy tôi đến là đóng cửa. Tôi vẫn cố gắng vào trường, chờ có tiết nào mà các thầy cô khác bận, không lên lớp được thì dạy cho các em" - cô Đệ nghẹn lời.

Chứng kiến cảnh ấy, nhiều học sinh tại trường đã bật khóc. Sau 1 năm nghỉ dạy, ngày 5-9-2012, cô Đệ bất ngờ được phân công giảng dạy trở lại và đến ngày 1-4-2013 thì... được nghỉ hưu...”(ngừng trích)

Bản tin còn dài, kể thêm các chuyện phức tạp, chuyện bao che cho sai trái từ các sếp lớn cấp tỉnh...

Đề nghị các nhà văn nên dựng thành một cuốn tiểu thuyết. Hay các đaọ diễn nên thực hiện thành phim.

Chỉ nội dung thế thôi, là đủ gay cấn rồi. Nếu cần, hãy cho các em học sinh tham dự, viết thỉnh nguyện thư bênh vực cô giáo, gửi lên tận Thủ Tướng.

Nếu cần, hãy thêm chi tiết rằng, trong một năm nghỉ dạy, cô giáo ra bờ sông đứng giảng bài để khỏi quên những kiến thức căn bản.

Và có một buổi, cô giáo soi mặt xuống dòngs ông, tự thấy mình đang khóc. Từ đó cô tới ven rừng giảng dạy để không nhìn mình dưới dòng sông nữa...

Và một hôm, cô nhớ trường, nhớ học trò, bất giác đi về trường cũ, bị bảo vệ xô ra cổng...

Và vân vân...

Xã hộị mình sao nhiều chuyện buồn như vậy kìa. Mà sao phim ảnh, tiểu thuyết đều không bám sát được những dòng nước mắt của đời người... Mới lạ.

Ý kiến bạn đọc
14/09/201310:00:21
Khách
Một chút dí dỏm đan xen thực tế lại hoá hay, làm vơi buồn. Cảm ơn cô Tư
10/09/201313:31:30
Khách
mời cô Tư saigon vào trang web minhde06.violet.vn để xem nhiều tư liệu liên quan để viết phim truyện thật, nội dung khả tín vì gồm nhiều đơn thư và chứng cứ mà cô Đệ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi nghĩ sự thật này dủ lôi cuốn mả không cần hư cấu. Trân trọng.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Địa cầu ngày càng nóng hơn, biến đổi khí hậu (BĐKH) gay gắt hơn, biển ngày càng dân cao hơn, nhiều vùng ven biển Việt Nam đang sạt lở tới mức báo động, diện tích nông nghiệp ở nhiều vùng đồng bằng bị biển xâm thực và ngập mặn nhiều hơn…
Kinh tế Việt Nam sẽ tăng chậm lại trong năm 2019, nhưng vẫn là mức tăng nhanh nhất khu vực.
Du khách tới Sài Gòn tăng đều… Tiền thu nhờ du lịch tăng đều…
Du học sinh không muốn về lại Việt Nam… Không ai muốn về cả.
Hít thở cũng là một khó khăn mới tại Sài Gòn… khi không khí bỗng nhiên ô nhiễm hơn.
Giảm giờ làm có nên không? Hầu hết người lao động đều muốn giảm bớt giờ làm việc…
Ngang ngược là kiểu Trung Quốc truyền thống… Hung hăng để chiếm đất, chiếm biển… May mắn thời này còn quốc tế.
Lại mưa lụt Đồng Nai… nơi trước giờ mưa thuận gió hòa so với các tỉnh Miền Trung…
Đòi nợ bằng bạo lực là một hiện tượng đáng sợ tại nhiều thành phố lớn. Đòi nợ thuê là một dịch vụ gây kinh hoàng…
Gần đây, thấy có người gọi Việt Nam là “xứ Đông Lào”… chữ này thoạt nghe hơi khó hiểu, nhưng nghĩ một chặp mới hiểu ra, rằng VN là đất nước phía Đông nước Lào, cũng một dạng chậm tiến y hệt như “chính chủ nước Lào”…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.