Hôm nay,  

Tìm Lời Nói Thẳng

06/09/201300:00:00(Xem: 10855)
Không dễ tìm được lời nói thẳng trong thời này. Nhưng thử nhớ xem, thời xưa cũng thế. Bởi vì, đã là người, tất phải có tham sân si.

Do vậy, chuyện tố cáo quan chức tham nhũng, hay tố sếp nhận hối lộ... dù ở Hà Nội, Sài Gòn, Cà Mau đều là hy hữu. Nói đụng chạm ông sếp, kể như là mất chức; đó là nhẹ. Còn nặng thì sẽ lãnh đòn giang hồ, chưa kể sếp lớn sẽ quy chụp cho tội chính trị, an ninh.

Thời xưa có cụ Chu Văn An, sinh thời thế kỷ 13, từng được Vua Trần Minh Tông mời ông ra làm tư nghiệp Quốc tử giám, dạy cho Thái tử Trần Vượng, tức là vua Trần Hiến Tông tương lai. Đến đời Dụ Tông, ông thấy quyền thần làm nhiều điều vô đạo, ông dâng Thất trảm sớ xin chém 7 tên gian nịnh, nhưng vua không nghe. Ông từ quan về ở núi Phượng Hoàng (Chí Linh, Hải Dương), lấy hiệu là Tiều ẩn (người đi ẩn hái củi), dạy học, viết sách cho tới khi mất...

Điều quan trọng là: thời xưa, lời nói thẳng của cụ Chu Văn An tuy không được nghe, nhưng vẫn được ghi vào sử xanh, cho đời sau học theo gương chính trực.

Còn thời này, kể như đi vào bóng tối, và có khi lãnh đòn giang hồ.

Báo Lao Động hôm Thứ Ba kể chuyện cơ chế thời nay, khi nhân viên thu hết can đảm để tố ông sếp đã làm sai trái; nan đề hiện ngay ở tựa đề bản tin “Sau vinh danh là đuổi việc: Nhân viên: Sa thải, “sếp”: “Phê bình” nhẹ nhàng.”

Bản tin viết:

“Chỉ vì đứng ra tố cáo tiêu cực tại phòng Giám định y khoa (GĐYK), thuộc Sở Y tế tỉnh Bình Phước (BP), dược sĩ Trần Thị Kiều Oanh đã bị đơn vị này bỏ phiếu “sa thải”…

Thế nhưng, có ai biết cách đây 3 năm, một chuyện động trời liên quan đến vụ án “làm giả hồ sơ tài liệu của cơ quan nhà nước” xảy ra ở ngành y tế BP, ông Nguyễn Đồng Thông - Phó GĐ Sở Y tế BP, nay là GĐ Sở Y tế BP - chỉ bị kỷ luật nhẹ nhàng - “tự kiểm điểm phê bình và rút kinh nghiệm” (?!).


22 thí sinh dự thi đại học bằng... hồ sơ làm giả

Công văn số 629/BC-CAT (PC 46) ngày 5.7.2010, do Công an tỉnh BP ban hành và gửi UBND tỉnh BP, đã thể hiện rất rõ sự vụ này. Qua xác minh, CA tỉnh BP phát hiện có 22 hồ sơ làm giả con dấu, chữ ký để các thí sinh được dự thi vào Trường ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch (ĐHYK PNT)...” (ngừng trích)

Thế rồi kết quả ra sao?

Nhóm 4 quan chức lớn chủ mưu giả hồ sơ, giấy tờ (Nguyễn Đồng Thông - Phó GĐ, Trần Minh Tiến - Trưởng phòng Tổ chức, Nguyễn Hoàng Nam - Trưởng phòng Kế hoạch, Trần Nhật Nam Phương và Phạm Thị Bích Ngọc - cùng là nhân viên hành chính Sở Y tế) chỉ bị yêu cầu “nghiêm túc tự kiểm điểm phê bình nghiêm khắc và rút kinh nghiệm cần thận trọng hơn nữa trong công việc, nhằm tránh các sai sót có thể xảy ra.”

Còn chị dược sĩ tố cáo thì, một sếp lớn dính chàm vụ này “đã “bật đèn xanh” cho phía bị tố cáo xử lý kỷ luật với hình thức cao nhất đối với người tố cáo - dược sĩ Oanh, là... “sa thải” khỏi nơi làm việc.”

Tìm lời nói thẳng rất là khó vào thời này. Nói gì đi nữa, cũng không như thời cụ Chu Văn An, khi cụ Chu rời triều đình để về dạy học, viết sách...

Thời đó, lịch sử được bởi những người chính trực. Thời này, lịch sử bị quy định bởi Ban Tuyên Giáo trung ương.

Hãy xem ở mức độ cao hơn: một lời nói thẳng của Luật gia Lê Hiếu Đằng lập tức bị gần 20 lời nói đanh đá mắng mỏ.

Hãy xem Luật gia Cù Huy Hà Vũ, lời nói thẳng của anh đã dẫn tới “hai bao cao su đã qua sử dụng,” và một bản án tù vô lý.

Có vẻ như không thời nào phi lý như thời này vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.