Hôm nay,  

Cả Đôi Bên Đều Hưởng Lợi

05/11/201500:33:00(Xem: 5820)
WG: „CẢ ĐÔI BÊN ĐỀU HƯỞNG LỢI“
.
LTS: Trước thảm cảnh hiện nay của hàng trăm ngàn người rời quê hương, tìm đường tị nạn đến Âu châu (Áo, Đức, Thụy Điển…). Ông LĐC, đại diện Trung Tâm Việt Nam Hannover, đã trả lời phỏng vấn báo Neue Presse, Hannover, 30.10.2015, cho biết chính bản thân ông đã từng xin tị nạn tại Đức và những phát biểu về vấn đề tị nạn thời sự hiện nay.
* * *
Britta Lüers, báo Neue Presse, Hannover, 30.10.2015
T K Tran phỏng dịch từ nguyên bản tiếng Đức
 .
Chiến tranh, sự truy nã và nghèo đói đã từ lâu khiến bao nhiêu người phải rời bỏ quê hương. Loạt phóng sự của báo „Neue Presse“, tị nạn, định cư và thành đạt, giới thiệu những nhân vật đã thành công ở Hannover. Hình ảnh do một ngưởi Syrien tị nạn, Nader Ismail, chụp.
 .
blank
.
„CẢ ĐÔI BÊN ĐỀU HƯỞNG LỢI“
 .
„ Chúng ta phải giúp đỡ người yếu thế. Lòng dũng cảm này sẽ được đền bù xứng đáng “(Lâm Đăng Châu nói về cuộc khủng hoảng người tị nạn hiện nay)
 .
Hannover : Sống hay là chết ? Ông Lâm Đăng Châu (66 tuổi) đã quyết định cho sự sống còn và ra đi. Hàng triệu người đã chết, bị giết trong một chiến tranh tàn bạo khi ông Châu rời khỏi quê hương Việt Nam của ông vào năm 1968. Cuộc chiến tới lúc đó đã kéo dài 13 năm. Ông Châu nhớ lại rằng, ông đã ra đi vào lúc chiến sự ác liệt nhất.
Sự may mắn này đã giúp ông được bình an. Ông Châu nói: „Năm đó, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông có Tú tài, tôi xin đi học ở Tây Đức. Mỗi năm chỉ có khoảng 100 thí sinh được chấp thuận và tôi may mắn là một trong số những người đó. Không được nhận vào đại học thì không có cách nào để ra đi“.     
.
Thế rồi ông Châu, lúc đó là một thanh niên 19 tuổi, lên phi cơ rời Sài Gòn, nay là thành phố Hồ Chí Minh. Đó là lần chót ông ở quê hương. Từ đó tới nay, ông không được phép về nước nữa. „Vào thập niên 90, tôi tìm cách trở về Việt Nam cùng với vợ tôi, song không thành công. Công an xếp tôi vào thành phần „nguy hiểm“, không cho nhập cảnh. 24 giờ sau đó tôi phải lên phi cơ trở về Đức. Vợ tôi được phép ở lại“. Ông Châu kể lại câu chuyện mà nét buồn bã vẫn hằn trên khuôn mặt. Từ khi rời Việt Nam, ông chỉ được gặp mẹ ông 2 lần. Ông chưa gặp lại người bố, nay vẫn còn sống. „Tôi vẫn có niềm hy vọng là một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại bố tôi trên quê hương thứ nhất.“
.
Thực ra ông không có ý định ra đi vĩnh viễn. „Tôi chỉ tính là đi học tại Đức. Sau khi chiến tranh chấm dứt, tôi sẽ trở về để  góp phần xây dựng lại đất nước“. Song khi chiến tranh kết thúc vào năm 1975, Ông Châu nhận ra rằng dưới chế độ mới đó không còn là đất nước của ông nữa. Sau khi Cộng Sản miền Bắc thắng miền Nam, họ bắt đầu chính sách săn đuổi trả thù những ai có khả năng chống đối họ. Trước tiên là người Việt gốc Hoa, công nhân viên nhà nước miền Nam, cựu quân nhân VNCH và „tư sản mại bản“. Đó chính là „khủng bố đỏ“. Ông Châu nói như thế.“ Ai có vẻ khả nghi là nhà cầm quyền bắt giam ngay vào trại cải tạo. Một số người trong họ hàng của tôi cũng đã chịu số phận đó. Có người bị tra tấn tới chết, có người phải chịu chết đói trong trại. Tôi không muốn trở về một xứ sở như thế. Cuộc thống nhất nước Đức là một phép nhiệm mầu. Cuộc thống nhất Việt Nam đã phải trả giá đắt bằng hàng triệu sinh mạng và bằng một chính thể độc tài tàn bạo“.

.
Một năm sau khi chấm dứt chiến tranh, ông Châu xin tị nạn chính trị. „Tôi không còn chọn lựa nào khác. Ở Việt Nam tôi có tên trong sổ đen. Nếu trở về có thể tôi sẽ bị giết“. Chín năm sau, năm 1985, ông có quốc tịch Đức. „Tôi vừa là người Đức vừa là người Việt. Nước Đức là nơi tôi sinh sống, Việt Nam mãi mãi vẫn là quê hương của tôi“. Nhà khoáng học tốt nghiệp đại học là một trong số gần 3.000 người Việt Nam sống ở trong vùng. Trong toàn nước Đức có chừng 120.000 người Việt Nam. Năm 1986 ông Châu thành lập Trung Tâm Việt Nam tại Hannover.
.
Ông Châu rất tự hào về quê hương mới của ông.“ Nước Đức hiện nay đã cứu vãn thanh danh của  cả Âu châu, khi đi ngược lại trào lưu ngăn đê be bờ. Người ta không thể đóng cửa biên giới, bởi sẽ có vấn nạn: rồi sau này sẽ ra sao?“. Ông Châu đặt nhiều kỳ vọng về bà Thủ tướng Merkel. Bà đã hành xử một cách can trường trong vụ khủng hoảng này. Giống như cựu Thống đốc Ernst Albrecht vào cuối thập niên 1970 đã cổ vũ cho việc thu nhận thuyền nhân Việt Nam vào nước Đức. Ông nói:„Tôi biết rõ sự đau khổ của người tị nạn hiện nay, bởi tôi đã từng phải chịu đựng nỗi đau đó“. Vấn đề là phải có lòng nhân đạo: „Chúng ta phải giúp đỡ người yếu thế. Lòng dũng cảm này sẽ được đền bù xứng đáng“. Như thế nào? „Bởi vì những người tị nạn sẽ là tương lai của chúng ta. Họ sẽ giúp cho tương lai chúng ta tươi sáng hơn. Hiển nhiên hiện nay việc thu nhận người tị nạn sẽ rất tốn kém. Song sau này nước Đức cũng sẽ được hưởng lợi từ đó“.
 .
Vài dòng về ông:
Tên: Lâm Đăng Châu, 66 tuổi
Rời quê hương năm 1968 từ Sài Gòn, nay là thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
Tình trạng gia đình: lập gia đình từ năm 1982, không có con
Nghề nghiệp hiện tại: hưu trí, Chủ tịch Trung Tâm Việt Nam, Hannover.
.
Con đường đến với chúng ta:
Chiến tranh Việt Nam xẩy ra từ 1955 tới 1975 ở Việt Nam và các nước lân bang. Vì sự tham gia trực tiếp hay gián tiếp của các cường quốc mà người ta còn gọi là cuộc chiến ủy nhiệm trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Cuộc xung đột xẩy ra như một nội chiến ở miền Nam bắt đầu khi Việt Nam bị chia cắt (1954). „Mặt trận giải phóng miền Nam“ muốn lật đổ chế độ chống Cộng ở miền Nam và thống nhất đất nước.
.
Liên Xô và Trung Quốc ủng hộ miền Bắc. Hoa Kỳ và 6 quốc gia khác giúp đỡ miền Nam. Tổng thống Hoa kỳ Richard Nixon đã từng bước rút quân khỏi miền Nam từ năm 1969 và ký hiệp định đình chiến với miền Bắc tháng giêng năm 1973. Tới 1 tháng 5. 1975 thì miền Bắc chiến thắng hoàn toàn miền Nam, chấm dứt chiến tranh. Không chính xác là có bao nhiêu người đã thiệt mạng trong cuộc chiến này. Người ta phỏng đoán từ 2 triệu tới 5,1 triệu người đã chết. Nhiều triệu người khác bị tàn phế.
.
Ông Lâm Đăng Châu rời Việt Nam lúc cuộc chiến lên cao điểm tàn bạo nhất. Năm 1968 ông may mắn được phép đi học tại Đức. Năm 1976 ông xin tị nạn chính trị. Cho tới nay, ông không được phép trở về quê hương.


.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
✱ MI5: ĐCSTQ áp dụng cách tiếp cận cấp nhà nước, trong đó các doanh nghiệp và cá nhân bị pháp luật TQ buộc phải hợp tác với Đảng ✱ SHU Yenjoon, sĩ quan tình báo Trung Quốc đã bị kết án về tội đánh cắp bí mật thương mại trong lĩnh vực hàng không Hoa Kỳ ✱ MI5: Để ngăn chặn, năm 2020, Hoa Kỳ ngừng cấp thị thực mới cho các nhà nghiên cứu từ các trường đại học Quân đội PLA ✱ ALJ: Giám đốc FBI Cảnh báo các công ty phương Tây rằng Bắc Kinh quyết tâm đánh cắp công nghệ của họ để đạt được lợi ích cạnh tranh. ✱ ĐS Trung Quốc tại London đã bác bỏ các cáo buộc của McCallum (MI5) và Wray (FBI), là "hoàn toàn vô căn cứ”. ✱ AFP: TMT Liên Quân Mỹ cáo buộc ông Tập Cận Bình thất hứa...
SPIEGEL phỏng vấn Ngoại trưởng Mỹ huyền thoại về nỗi ám ảnh và lệnh ngừng bắn của Putin...
Báo cáo năm 2021của Welthungerhilfe, một tổ chức cứu đói quốc tế được thành lập tại Đức từ năm 1992, vừa được phổ biến gần đây, cho thấy thực tế đã đánh tan bao hy vọng. Bảng chỉ số về nạn đói của báo cáo đã báo động về các nguy cơ dinh dưỡng của dân số thế giới và nguồn cung ứng lương thực trong toàn cầu...
Omar là con trai thứ tư của Bin Laden, người khủng bố giết người nổi tiếng khắp thế giới mà vụ gây chấn động hơn hết là vụ 9/11 ở NY năm 2001, hiện đang chọn sanh sống ở Normandie, vùng biển cực Bắc nước Pháp, với nghề vẽ tranh. Hôm đầu tháng 6 vừa qua, ông gặp nhà báo Charles Guyard của tuần báo Le Point, trong câu chuyện với nhà báo, ông kể lại tại sao ông chọn nước Pháp để sanh sống và may mắn, được Pháp chập nhận...
Ba người phụ nữ đầu tiên trên thế giới, được bầu cử vào chức vụ thủ tướng. Năm 1949, Hiến Chương Liên Hiệp Quốc nhấn mạnh vai trò bình đẳng giữa phái nam và phái nữ, trong mọi lãnh vực, nhưng thời đó chưa có một lãnh đạo quốc gia nào trên thế giới do dân bầu lên là phụ nữ cả...
Tháng 11-1952 chiến tranh Cao Ly tiếp tục khốc liệt giữa Hoa Kỳ với quân Trung Cộng dưới quyền Bành Đức Hoài. Ngày 18 xảy ra đụng độ giữa một phi tuần Grumman F9F với một phi đội Sô-Viết bên trên không phận giữa Hội Ninh (Hoeryong) và căn cứ Hải Sâm Uy (Vladivostok) của Nga-Sô. Eisenhower vừa đắc cử Tổng thống, đích thân sang thị sát mặt trận và triệu tập viên phi công đã bắn rơi 4 chiếc MIG-15 của Nga. Một chiến tích chưa từng có và chưa hề tái lập. Kỳ lạ là chiến công bị ém nhẹm và Trung úy Royce Williams buộc phải im lặng trong suốt nửa thế kỷ...
Để thực hiện ý đồ bành trướng bá quyền Hán tộc dưới chiêu bài Giấc mơ Trung Hoa, Tập Cận Bình đã xây dựng hai vành đai về kinh tế và quân sự. Kinh tế là “Con đường tơ lụa thế kỷ 21”. Quân sự là “Chuỗi ngọc trai”. Hai vành đai nầy đi từ Châu Á qua Châu Phi và về Châu Âu. Hoa Kỳ chống lại bằng việc xoay trục về Châu Á-Thái Bình Dương. Về quân sự là vành đai Thái Bình Dương từ những căn cứ của đồng minh là Nhật Bản, Hàn Quốc, Okinawa, Australia và Singapore, Ấn Độ. Indonesia có thể là đồng minh tương lai...
Cơ quan Liên Hiệp Quốc về Mậu dịch và Phát triển (UNCTAD) cảnh báo, mức tăng trưởng kinh tế toàn cầu sẽ giảm từ 3,6% xuống 2,6% cho năm 2022 và các nước đang phát triển sẽ cần 310 tỷ Mỹ kim để đáp ứng các yêu cầu cho dịch vụ nợ công nước ngoài trong năm nay...
Lần đầu tiên, giới chỉ huy quân sự của Nga tuyên bố nay sẽ tập trung vào “giải phóng hoàn toàn” tỉnh ly khai Donbass thay vì gây chiến trên toàn lãnh thổ Ukraine như trước đây
Số người tị nạn chiến tranh từ Ukraine đến Đức đã vượt qua mức 100.000 (một trăm ngàn) người. Một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ Liên bang thông báo rằng có 109.183 người tị nạn đã được ghi nhận vào sáng thứ Sáu 11.3.2022. Nhiều hơn 13.270 người so với hôm thứ Năm. Chính phủ Cộng Hòa liên bang (CHLB) Đức đảm bảo với các tiểu bang về sự hỗ trợ và cố gắng phân phối những người tị nạn tốt hơn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.