Hôm nay,  

Cuộc Cách Mạng Âm Thầm Tại Thôn Quê Trung Quốc

25/04/200400:00:00(Xem: 5473)
BEIJING (KL) – Theo bài viết của Tiến sĩ Wenran Jiang, người lớn lên tại Hoa lục, đi lao động nông trường 5 năm trong thập niên 1970, hiện là giáo sư khoa học chính trị giảng dạy tại đại học University Alberta của Canada.
Quốc hội Trung quốc đã chung kết trong niên họp gần đây để bỏ phiếu kín về bảo vệ nhân quyền và quyền tư hữu thành hiến luật. Còn về những thay đổi khác trong các sách lược phát triển của Trung quốc thấy không đáng chú ý.

Giới lãnh đạo Trung quốc sau một năm cầm quyền đã chỉ trích “Việc chăm chú đeo đuổi để tăng trưởng GDP” cả chục năm qua và không mở ra được đường lối mới để hiện đại hóa theo tính chất “Cân xứng, lấy con người làm trung tâm và hữu nghị với sinh thái. Việc thay đổi này theo các ưu tiên, những người ngoài cuộc nhìn thấy sự thay đổi này không có gì khó hiểu cả.”
Cả thế giới đang bị mê hoặc về sự kỳ diệu của nền kinh tế Trung quốc, nhưng thế giới đã không để ý tới cái giá phải trả cho việc tăng trưởng kinh tế 8 và 9 phần trăm hàng năm của Trung quốc trong 25 năm qua. Tỷ dụ như việc tiêu thụ năng lượng tính theo từng đơn vị đầu ra của nên công nghiệp Trung quốc, người ta thấy nó gần gấp ba đối với sự tiêu thụ toàn cầu. Có nhiều nơi đã bị tàn phá tới mức không tài nào hồi phục được.

Tương tự như thế, cuốn sách “A Survey of Chinese Peasants” (Cuộc thăm dò nông dân Trung quốc) phát hiện cái giá kinh khủng mà con người phải trả để làm muĩ dùi hiện đại hóa. Sách này đã làm cho người ta chú ý tới cái ưu tú và khối quần chúng về những câu chuyện thương tâm mà 900 triệu nông dân Trung quốc đang gánh chịu cùng với những lời chỉ trích táo bạo về các chính sách nông thôn của chính quyền Trung quốc.
Ngoài những tòa nhà trọc trời lộng lẫy tại Bắc Kinh, Thượng Hải và những trung tâm đô thị khác, phần đông những người dân Trung quốc sống tại miền thôn quê được hưởng rất ít về những tiến bộ vật chất trong hai chục năm qua.

Trái lại những cái lợi thoạt tiên mà nông dân được hưởng trong việc cải cách nông thôn vào cuối thập niên 1970 và đầu thập niên 1980 đã biến mất, lợi tức của nông dân đã sụt xuống trong những năm gần đây khi chi phí sản xuất lên cao và giá nông phẩm lại bị sụt xuống. Hầu hết tại Trung quốc, việc canh tác không còn duy trì được mực sống hàng ngày.
Hầu hết họ đang lo lắng về khoản thuế gia tăng đổ lên đầu người đang sống tại thôn quê. Trong khi thu nhập bình quân của nông nghiệp tăng trong năm 1994-97 chỉ có 90%, người dân nông thôn phải đóng tiền thuế tăng tới 800 phần trăm. Có trên 300 loại thuế và các thu phí do đủ loại cấp chính quyền đặt ra để bổ lên đầu người dân tại nông thôn. Chẳng hạn như khi cưới hỏi, một số thị xã đã bắt đóng tới 14 loại lệ phí để cấp giấy giá thú như đóng khóm phí, phường phí , khu phí, lệ phí công an khu vực, lệ phí công an trạm, lệ phí nhập hộ khẩu ...v.v, chưa kể tiền bồi dưỡng thầm lặng qua kiểu làm khó bằng lời lẽ cộng sản của các quan cán bộ, cái gì cũng đều chung cả.

Ngày nay thu nhập hàng năm của nông dân chỉ bằng một phần năm thu nhập của dân sống tại thành phố, một người nông dân đã phải đóng thuế gấp ba lần. Ngoài ra còn phải đóng các thứ thuế để cấp chính quyền sở tại tài trợ nhà tình thương, nghĩa vụ dân sự, cô nhi hay quả phụ của các liệt sĩ hay kẻ chết vì có công với cách mạng được các viên chủ tịch làng xã hay thôn xóm chứng thực.
Thực tế trong 25 năm đổi mới của chính quyền cách mạng không có gì để thay đổi cái gọi là Trung quốc “Nhất quốc, lưỡng chế”, một mô hình lấy đô thị làm tâm điểm cho những vùng nông nghiệp, theo kiểu người trước ăn, người sau phải trả.

Nếu người ta dùng hệ số Gini để đo khoảng cách lợi tức, số 0 (số không) để chỉ sự phân phối lợi tức ngang nhau tuyệt đối và số 1 để chỉ lợi tức không bằng nhau tuyệt đối, con số Gini của Trung quốc tính trong năm 2002 là 0,454. Chỉ số mức chênh lệch về lợi tức tuyệt đối đã được quốc tế công nhận.
Sự chênh lệch giầu nghèo của Ấn Độ mà người ta đã biết từ lâu, con số này nằm trong khoảng từ 0, 30 tới 0,32 trong năm năm qua. Như thế sự chênh lệch giầu nghèo trong xã hội Trung quốc đã kém cân bằng và còn hơn thế nữa.
Một cuộc khảo sát gần đây của Hàn Lâm Viện Khoa học Xã hội cũng đã kết luận, khoảng cách về lợi tức giữa thành thị với nông thôn tại Trung quốc là khoảng cách xa nhất trên trái đất này, chỉ hơn quốc gia Zimbabwe chút xíu.
Cái nực cười ở đây, Trung quốc đã được ca tụng về chuyện thành công, còn cái nhìn chung lại cho Zimbabwe một quốc gia thất bại. Người ta đã nhìn Trung quốc như một gia đình đông con, thế nào cũng có đứa con để nhờ cậy.

Sự phân phối giầu sang bất công như thế đã dựa vào việc khai thác kinh tế, sự bất công trong xã hội và đặc quyền chính trị khiến dân quê Trung quốc kết hợp âm thầm với nhau để đối kháng. Dân quê xuống đường phản đối, họ làm thỉnh nguyện thư và nổi loạn bằng đủ mọi cách.
Thay đổi có chút ít. Hậu quả hăm dọa là dân quê làm cho xã hội bất ổn, có dịp để nổ tung để làm sống lại cuộc cách mạng của họ Mao vì chính quyền quốc gia của Tưởng Giới Thạch đã áp dụng một chính sách làm cho dân quê bất mãn.

Để ứng phó, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã tuyên bố một loạt biện pháp trong hội nghị của Quốc hội Trung quốc, từ việc loại bỏ thuế má nông nghiệp trong năm năm tới để tăng mức thu nhập cho dân thôn quê.
Nhưng việc chú ý công khai này chỉ là lời ngon ngọt rót vào tai dân quê mả thôi, kinh nghiệm cho thấy những lời hứa này chỉ là suông . Vị tiền nhiệm của họ Ôn là Chu Dung Cơ, ông này đã tuyên bố, cái nhức đầu nhất là làm thế nào để giảm gánh thuế và tăng thu nhập cho dân quê Trung quốcï. Tình trạng này xem ra còn tệ hơn nữa.

Chính quyền Trung quốc phải hiểu rằng lợi tức không đồng và sự nghèo khó của dân quê đi sâu không còn là vấn đề kinh tế nữa, chúng đang hăm dọa sự bình an về mặt xã hôi và việc ổn định tình hình chính trị tại Trung quốc.
Cải tổ toàn bộ là lối thoát duy nhất. Trung quốc phải cho cởi mở chính trị rộng lớn hơn nữa, cho phép giới nghèo và giới thiếu thuận lợi lên tiếng cho chính họ và được quyền theo rõi việc thực thi chính sách, nếu không Trung quốc đi vào các nguy cơ vì những phồn vinh ngụy tạo nguy hiểm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.