Hôm nay,  

Hơi Cay Và Trang Phục Halloween Giữa Lòng Chicago

30/10/202518:04:00(Xem: 758)
tear gas
“Chiến Dịch Midway Blitz” quá đà. Ảnh chụp lại từ video.


Trong một đất nước tự nhận là văn minh, hiếm ai tưởng tượng cảnh nhân viên liên bang dùng hơi cay đối với trẻ con đang sửa soạn dự lễ hội Halloween. Nhưng đó chính là điều đã xảy ra tại Chicago hôm 28 tháng 10.

Thẩm phán liên bang Sara Ellis, thuộc khu Bắc Illinois, đã triệu tập Gregory Bovino — viên chức cao cấp của Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ (CBP) — ra tòa để giải thích trong trường hợp nào nhân viên của ông được phép dùng hơi cay mà vẫn tuân thủ lệnh hạn chế bà đã ban hành ngày 9 tháng 10. Câu trả lời của bà rất rõ: gần như không bao giờ.

Bà Ellis gọi Bovino ra tòa sau khi nhóm nhân viên CBP ném lựu đạn hơi cay vào đám đông cha mẹ và trẻ con đang chuẩn bị diễu hành Halloween. “Những đứa trẻ ấy bị trúng hơi cay ngay trên đường đến sân trường để mừng lễ,” bà nói. “Tôi chỉ có thể hình dung nỗi hoảng sợ của chúng.” Bộ Nội an (DHS) biện minh rằng các đặc vụ “bị bao vây,” nhưng không phản bác bất kỳ chi tiết nào được tòa nêu ra.

Sự kiện xảy ra tại khu Old Irving Park, vùng dân cư yên tĩnh ở tây bắc Chicago, chỉ là một trong ít nhất năm lần trong cùng tuần mà CBP ném hơi cay vào đám đông ôn hòa. Tất cả đều thuộc “Chiến dịch Midway Blitz” — chương trình bố ráp di dân do chính phủ Trump khởi xướng từ đầu tháng 9. Theo báo cáo, gần 3.000 người đã bị bắt. Nhưng việc dùng hơi cay cho thấy lực lượng liên bang đang gặp trở ngại trước sức kháng cự của dân địa phương và các nhóm nhân quyền.

Trong vòng vài ngày, các đoạn phim lan truyền cho thấy nhân viên biên phòng ném lựu đạn hơi cay từ xe hơi, xô ngã phụ nữ, và kéo lê một ông lão 67 tuổi khỏi xe — làm Ông gãy xương sườn. Cả hai nạn nhân đều là công dân Mỹ, không nằm trong danh sách bị truy bắt. Một đoạn khác ghi lại cảnh một nhân viên ICE chĩa súng vào người biểu tình và nói: “Bang, bang. Mày chết rồi, tên 'liberal'.” Một phụ nữ ở khu Lakeview kể: “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại bị trúng hơi cay giữa con phố toàn nhà bạc triệu.”



Ngay cả Bovino — chỉ huy trưởng CBP — cũng bị quay phim ngày 23 tháng 10 khi tự tay ném lựu đạn hơi cay vào đám đông ở khu Little Village, nơi sinh sống của cộng đồng người Mexico. Ông không ra lệnh cảnh báo, vi phạm lệnh của tòa. DHS nói rằng ông bị ném đá trúng đầu, nhưng không có bằng chứng nào xác nhận. Khi ra tòa, đầu ông vẫn nguyên vẹn.

Tại các khu lao động gốc Hispanic như Pilsen và Little Village, sự phản kháng lan rộng. Người dân chia sẻ vị trí xe liên bang qua tin nhắn và livestream, thổi còi báo động, chặn đường để di dân có thể kịp trốn vào nhà — nơi lực lượng liên bang không thể vào nếu không có trát tòa. “Chúng tôi đông hơn họ,” Tatiana Solis, cư dân Pilsen nói.

Baltazar Enriquez, Chủ tịch Hội Đồng Cộng Đồng Little Village, kể rằng mỗi sáng nhóm ông đưa 68 đứa trẻ — nhiều em không có giấy tờ — đến trường an toàn. Họ cũng giúp thức ăn và đồ dùng cho các gánh hàng rong phải trốn trong nhà. Đổi lại, nhà riêng của Enriquez bị FBI đến “thăm hỏi” đầu tháng này.

Chính phủ coi những hành động hỗ trợ ấy là “cản trở và gây rối trật tự.” Bộ trưởng Nội an Kristi Noem viết trên Wall Street Journal rằng những người tổ chức là “khủng bố và côn đồ” — một câu nói mỉa, nếu nhìn vào đám trẻ mang mặt nạ ma quỷ trong đêm Halloween.

Sau phiên xử ngày 28 tháng 10, thẩm phán Ellis ra lệnh Bovino phải đến tòa mỗi tối để báo cáo chi tiết mọi hoạt động trong ngày; toàn bộ hình ảnh từ camera gắn trên người phải nộp cho tòa, và mọi nhân viên đều buộc phải đeo camera khi thi hành công vụ. “Từ nay, tôi không nghĩ ta sẽ còn thấy nhiều hơi cay tung ra nữa,” bà nói. Bovino gật đầu cam kết tuân thủ — rồi bước ra xe, đặt một quả lựu đạn hơi cay lên bảng táp-lô trước đám đông đang quay phim.

Một cử chỉ ngạo nghễ, hay lời thách thức? Dù là gì, Chicago — thành phố gió — vẫn chưa hết cay mắt.

(vb tóm lược)

Nguồn: Bài từ tờ The Economist "Tear Gas and Halloween costumes in America's third-largest city."




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
- Trump Họp Báo Về Tội Phạm Ở Thủ Đô, Tuyên Bố Kiểm Soát Cảnh Sát Và Triển Khai Vệ Binh Quốc Gia. - Hoa Kỳ Tìm Cách Tổ Chức Cuộc Gặp Giữa Trump, Putin Và Zelensky. - Thẩm Phán Liên Bang Bác Yêu Cầu Công Bố Biên Bản Đại Bồi Thẩm Đoàn Trong Các Vụ Epstein Và Maxwell. - Dân Chủ Chuẩn Bị “Ăn Miếng Trả Miếng” Trong Cuộc Chiến Vẽ Lại Khu Vực Bầu Cử. - Nguy Cơ Tăng Thuế Giữa Hoa Kỳ Và Trung Quốc - Úc Sẽ Công Nhận Nhà Nước Palestine Tại Liên Hiệp Quốc. - Israel Cảnh Báo Khamenei Sau Khi Iran Công Bố Danh Sách Mục Tiêu Tấn Công. - Thăm Dò Gallup: Người Mỹ Ngày Càng Nhìn Nhận Tích Cực Về Di Dân. - Nasa Lập Kế Hoạch Đặt Lò Phản Ứng Hạt Nhân Trên Mặt Trăng. - Trump Yêu Cầu Các Trường Đại Học Chứng Minh Không Xét Đến Chủng Tộc Trong Tuyển Sinh. - Israel Không Kích Giết Phóng Viên Al Jazeera Anas al-Sharif Ở Gaza, Số Nhà Báo Thiệt Mạng Tiếp Tục Tăng
Năm 2025 đánh dấu Medicaid tròn 60 tuổi, là chương trình bảo hiểm y tế liên bang đem dịch vụ chăm sóc sức khỏe đến với hơn 70 triệu người Mỹ có thu nhập thấp và/hoặc khuyết tật. Nhưng vào thời điểm hiện nay, Hoa Kỳ đang đối mặt với việc cắt giảm chi tiêu chính phủ lớn nhất trong lịch sử.
Theo hai nguồn tin ẩn danh nói với The WaPo, lý do Trump sa thải Billy Long, người nhận chức giám đốc IRS khoảng hai tháng, là do IRS đã đối đầu với Tòa Bạch Ốc của Trump trong yêu cầu sử dụng dữ liệu thuế làm phương tiện xác định vị trí những người bị nghi là nhập cư không có giấy tờ.
- Zelenskyy: ‘Ukraine không bán nước cho kẻ xâm chiếm’ - Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng đăng video ‘phụ nữ không nên bỏ phiếu’ - Giám đốc Sở Thuế IRS bị sa thải sau hai tháng làm việc - Atlanta: Hai người chết trong vụ nổ súng ở Emory University - Việt Nam miễn thị thực cho tỷ phú và người nổi tiếng - Chính quyền Trump đề nghị UCLA trả $1 tỷ tiền thỏa thuận - Thống đốc Newsom chào đón các dân biểu Dân Chủ Texas - Ấn Độ hoãn kế hoạch mua vũ khí Mỹ - Trump chưa áp 40% lên hàng trung chuyển qua Việt Nam vào Mỹ - Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân qua đời
- Đảng viên Cộng Hòa ở bang Dân Chủ cảnh báo thảm cảnh ‘ăn miếng trả miếng’ - Canyon Fire bùng phát, hàng ngàn người California nhận lệnh sơ tán - Sở Mật Vụ cho dâng mực nước sông ở Ohio để JD Vance chèo thuyền mừng sinh nhật - Không quân Hoa Kỳ từ chối trợ cấp hưu trí sớm cho quân nhân chuyển giới bị sa thải - Israel đưa ra kế hoạch kiểm soát toàn bộ Gaza - Netanyahu dọa kiện New York Times vì đưa tin sai về Gaza - Cựu Superman sẽ trở thành ICE - Chánh án liên bang Florida ra lệnh tạm dừng xây dựng Alligator Alcatraz - Số ca Covid-19 ở California tăng do biến thể mới gây khàn giọng
Một người bị đánh đến bất tỉnh. Nhiều người khác bước ra khỏi phòng biệt giam với thân thể đầy vết bầm, có người nôn ra máu, có người không đi nổi. Một người trở về phòng giam trong nước mắt, nói rằng mình vừa bị xâm phạm tình dục - theo bài viết trên tờ The Washington Post ngày 1 tháng 8 năm 2025. “Đập nó như đập con piñata!” – các cai ngục hò hét giữa trận đòn, theo lời kể của những người bị giam. Họ gọi nơi ấy là “La Isla” – Hòn Đảo – căn phòng biệt giam tăm tối, nơi nhiều người Venezuela bị trục xuất từ Hoa Kỳ kể rằng họ chịu đựng những hành hạ tàn khốc nhất trong suốt 125 ngày ở Trung Tâm Giam Giữ Khủng Bố (CECOT) tại El Salvador.
California có luật an toàn súng đạn nghiêm ngặt nhất cả nước, giúp tỷ lệ tử vong do súng đạn thấp hơn nhiều so với con số trung bình trên toàn nước Mỹ. California có số người chết vì súng đạn vào khoảng 3,200 người hàng năm. Nếu tỷ lệ tử vong do súng đạn trên toàn quốc tương đương với California, thì có gần 140,000 người không chết vì súng, và hàng trăm nghìn ca thương tích do súng đã không xảy ra.
Tỷ lệ trầm cảm cao nhất ở thanh thiếu niên gốc Latin; trong khi nam thanh niên da đen có tỷ lệ tự tử cao nhất. Năm 2022, tự tử là nguyên nhân tử vong hàng đầu đối với người Mỹ gốc Á trong độ tuổi 15-24.
Một chuyện kỳ lạ đang xảy ra trong hệ thống tòa án di trú Hoa Kỳ: các luật sư của chính phủ (cụ thể là của ICE) không chịu công khai tên tuổi trong các phiên điều trần công khai. Tháng 6 năm 2025, Chánh án Di trú ShaSha Xu tại thành phố New York đã tuyên bố trong phòng xử án rằng: “Chúng tôi sẽ không gọi thẳng tên (luật gia) ra nữa.” Điều trớ trêu là chỉ có danh tính luật sư chính phủ được giữ kín, còn luật sư bào chữa cho di dân vẫn phải xưng tên như bình thường. Xu nói lý do là vì “tình hình dạo gần đây đã thay đổi.”
Sau kỳ bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm rồi, tờ báo trào phúng thiên tả The Onion chạy tít: “Trump gọi điện cho Kamala Harris để chúc mừng… chính mình đắc cử.” Về mặt kỹ thuật, đây là một câu đùa gần như hoàn hảo: chỉ tám chữ, trong đó có một chữ lật ngược bảy chữ còn lại một cách duyên dáng. Nghe là tưởng tượng ra được Trump liền. Nhưng khổ nỗi một điều: nếu chuyện này xảy ra thật, chẳng ai ngạc nhiên cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.