Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (90)

8/28/200600:00:00(View: 2838)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

90: Tám Địa Ngục

Thây kệ thằng Lai.  Con Đuông đang ngồi ăn trong nhà hàng “hai cây dừa” ở đường Lê Lai. Nó đang cặp bồ với Tám Địa mà dân giang hồ gọi là “Tám Địa Ngục”.

Hắn đen như củ súng, nhiều phần lai Miên, là dân anh chị trong giới giang hồ thâm niên, hắn đặc biệt được nể nang và khiếp sợ vì khuôn mặt lạnh, tâm địa chẳng ai đo được. Đang vui vẻ cười cợt, rút dao xỉa một cái lấy một mạng người tùy hứng. Giang sơn của hắn là đoạn đường Phạm Hồng Thái từ Lê Lợi xuống ngã sáu Phù Đổng. Đàn anh của dân tiêu thụ xe ăn cắp, xe gian, văn phòng “lề đường” làm việc suốt đêm. Nếu có “mồi” đưa tới, hay chạy ngang, bất kể đầu hôm hay về sáng, cũng có người “chuyên trách” tiêu thụ. Hắn còn có đàn em bao dàn khu “khách sạn ghế bố” phía Cách mạng tháng tám còn gọi là khu Trống Đồng. Ở đây, đàn em hắn bày la liệt ghế bố, vừa bán nước, vừa cho thuê cho thuê chỗ ngủ qua đêm. Đàn em của Tám Địa Ngục còn bao thầu dịch vụ vệ sinh răng, hàm, mặt khắp các loại “khách sạn.”

Bên cạnh những khách sạn chiếu, khách sạn ghế bố, gần sáng là thời điểm của dịch vụ, có đặt những sô nước lớn, bên cạnh là cả tá bàn chải đánh răng. Khách có thể mua một ca nước,bàn chải quệt chút kem theo thời giá. Đàn em của Tám cũng đã phải giành giựt, tranh đấu có cả dao phay mã tấu mới giựt được dịch vụ này, trước đây thuộc về nhân viên của nhà vệ sinh công cộng.

Con Đuông không phải tự nhiên mà được nhập vào khu “đắc địa” này. Nhớ buổi tối nọ không ngủ được, nó đã tâm sự với con Quynh về ý nghĩ muốn thay đổi cuộc sống sau khi nhìn thấy cái chết của con Liên.

Sáng hôm đó nó dậy sớm một mình, thả bộ xuống khu vực Lê Thánh Tôn, rồi luôn chân đi xuống ngã sáu. Thèm một ly cà phê, nó tấp vô một quán cóc và gặp Liễu, biệt danh Liễn héo, một bông hoa đêm của khu bùng binh Quách thị Trang.

Nói chuyện một lúc hạp, con Đuông theo con Liễu. Có biệt danh “héo” vì Liễu tuy dễ coi nhưng có nét mặt buồn, lúc nào cũng như sắp khóc.

Con Đuông chưa tính tới chuyện làm gái như Liễu, muốn đổi nghề nhưng nhắm hoài, chưa có hướng nào. Khó khăn lắm nó mới quen dần với cuộc sống ồn ào chật vật ở đây. Hết tiền, nó vay mượn Liễu héo qua ngày cho tới một hôm gặp Tám Địa Ngục.

Cũng trong quán cà phê cóc, Tám Địa Ngục đang hì hục “đẩy” tô hủ tíu thì con Đuông bước vô. Nhìn cái dáng đi “xà nẹo” của con Đuông là Tám chịu đèn liền, huống chi nó vừa đá con đào ruột một phát cho đi chỗ khác chơi vì tội hết duyên mà xài tiền bừa bãi. Con Đuông nhìn thấy cái “tướng” của Tám cũng giật mình, coi bộ “đại ca” gì đây chớ không thường. Lúc đó nó chỉ còn tiền để kêu một ly “xây chừng” nhỏ.

Tám bưng tô hủ tíu ăn dở qua ngồi chung bàn.

“Ngồi được không"”

Hắn bỏ bao thuốc lá và cái hộp quẹt díp-pô màu vàng chói lên bàn, ngó thẳng vào mặt con Đuông. Ai chớ con Đuông còn khuya mới khớp. Nó cũng chong mắt nhìn lại mà không thèm cười làm quen.

“Mới tới"”

Con Đuông ầm ừ, đưa tay cầm bao thuốc lá rút một điếu, kiểu như dân trong nam thường nói “tự nhiên như người Hà Nội”, châm lửa phì phèo. Tám Địa Ngục nhìn con “ghệ” mới cười tủm tỉm. Ngộ quá đi. Con bé này ở đâu như trên trời rớt xuống, quần áo như con lọ lem, mà bên trong xuất sắc hết xẩy. Người biết nhìn là khám phá ra liền.

“Tao hỏi mày, trả lời đi.”

Con Đuông nghinh cái mặt:

“Gì"”

“Mày biết tao là ai ở đất này không"”

“Biết làm đách gì. Ăn nhằm gì tới tao!”

Đó là buổi đầu gặp gỡ. Dỹ nhiên con Đuông đâu có bỏ qua cơ hội khi biết Tám Địa Ngục là ai. Chỉ ngày hôm sau, Tám Địa Ngục đã đưa con Đuông ra chỗ “tiếp thị” ngay đầu hẻm Lê Lai, là dịch vụ hóa trang cho các nàng kiều nữ. Cho thuê đồ nghề, làm mặt, xịt nước hoa, nhưng con Đuông chê. Nó nói với Tám Địa Ngục là nó không muốn được liệt vào hạng làm gái. Con Đuông biết cách làm giá ỉ eo, cho Tám Địa Ngục không coi thường nó như những cô gái từng qua tay hắn.

Con Đuông đã thay đổi hẳn. Nó như con Lọ Lem lột xác khi được mặc quần áo đúng thời trang. Thoa chút phấn hồng, kẻ một đường chì lên mắt, đánh môi son, ôi thôi, nó đã thành người khác và bây giờ thì ngồi vắt vẻo trong nhà hàng “Hai Cây Dừa”.

Bữa ăn thật linh đình, có cá nướng trui, bò nướng vĩ, thêm cái lẫu lươn um sữa tươi. Tám Địa Ngục đã hết bốn lon bia hộp ngoại mà con Đuông nhâm nhi ly nước cam còn hơn một nửa. Tóc chải mượt rủ xuống vai,  áo hở cổ rộng, con Đuông đang cúi thấp người xuống.

“Ăn đi, anh.”

Con Đuông cầm chén tiếp cho Tám Địa Ngục món lươn um sữa tươi. Hắn cầm lấy cái chén, cầm luôn cả bàn tay con Đuông.

“Về luôn với anh đi. Thương thiệt mà.”

Con Đuông cười:

“Thôi ông ơi, ông đã nói câu này trên cửa miệng mấy trăm lần rồi, với mấy trăm bà rồi, ông nội"”

Con Đuông vẫn cái giọng cà chớn, bụi đời. Vậy mà Tám Địa Ngục ngó trân trối, như muốn nuốt, muốn cắn.

“Bữa nay, em về với anh...”

“Về “khách sạn ghế bố” há" Thôi đi, giữa trời giữa đất...”

“Em sợ gì" Ở trên khu Tự Do  em cũng ngủ giữa trời đất vậy. Bày đặt.”

Mới run giọng đó, Tám Địa Ngục đã nặng lời được.

“Phải. Hồi trước như vầy nên bây giờ hổng muốn vầy nữa.”

“Được. Nếu em muốn lâu dài thì anh sẽ lo. Anh sẽ thuê phòng cho em ở... Nhưng tính anh sòng phẳng, nghĩa là bánh ít đi bánh qui lại mới vui vẻ đôi bên. Em hiểu mà, luật giang hồ là vậy!”

“Hiểu”.

“Vậy..."”

“Em nói một lần, ghế bố hổng được.”

“Nhà của anh kẹt lắm. Mà anh cũng ít khi về...”

“Về nhà anh làm gì" Để anh giới thiệu xóm Chiếu há" Thôi đi ông.”

Thấy con Đuông cứng rắn quá, Tám Địa cũng phải xuống nước.

“Vậy bữa nay về coi chỗ của anh thôi, rồi mình sẽ thuê phòng sau. Công việc của anh em biết mà, hổng bỏ chốn “khách sạn ngàn sao được”, tịch luôn em ơi”.

“Được, ăn xong rồi mình đi.”

“Hứa nghe.”

“Ừa”.

Tám Địa Ngục có cảm giác hãnh diện khi cặp kè ngồi nhà hàng với con Đuông. Để ý thì biết, mấy cặp mắt ở các bàn bên đảo ghê quá.  Coi con bà chòi này cũng không vừa, ưỡn ẹo, liếc mắt, bộ điệu bất kể.

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 91: Biết Mùi Sang Trọng

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tại nhà hàng White Palace 1 Thành phố Westminster Nam California vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025 Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California do Cô Đinh Minh Thu làm Hội Trưởng đã tổ chức Đại Hội cựu Nữ Sinh Gia Long 2025 với chủ đề: “50 Năm Ly Hương & Tạ Ơn Thầy Cô”.
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.