Hôm nay,  

Mời dự Ra Mắt “Người Sau Cùng” Của Nhà Văn Nguyễn Đức Lập

16/02/201700:00:00(Xem: 6160)
Orange County (Bình Sa)- - Kỷ niệm một năm Nhà Văn Nguyễn Đức Lập qua đời, Nhà báo Du Miên, Giám Đốc Thư Viện Việt Nam, Nhóm Thân Hữu và Bào Huynh của Nhà Văn Nguyễn Đức Lập là Nhà Thơ Trạch Gầm (Nguyễn Đức Trạch) cho phát hành Tập truyện “Người Sau Cùng”

Buổi phát hành sách sẽ được tổ chức vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 26 tháng 02 năm 2017 tại phòng sinh hoạt Thư Viện Việt Nam số 10872 Westminster Ave Suite# 214-215, Garden Grove CA 92843.

Ban tổ chức trân trọng kính mời qúy Niên trưởng, qúy Chiến hữu, thân hữu, qúy cơ quan truyền thông và đồng hương vui lòng dành chút thì giờ đến tham dự buổi phát hành sách và cũng để tưởng niệm một nhà văn đã đóng góp cho nền văn học Việt Nam Hải Ngoại nhất là về phương diện bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc. Nhà Văn Nguyễn Đức Lập là một trong những người đã đứng ra thành lập Thư Viện Việt Nam tại hải ngoại.

Viết về “Người Sau Cùng” nhà văn Vương Trùng Dương đã cho biết: Vào giữa thập niên 80, sau khi ấn hành tập thơ Những Đêm Không Ngủ, nhà văn Nguyễn Đức Lập viết truyện dài feuilleton Người Sau Cùng trên tuần báo Tin Việt ở Little Saigon. Lúc đó tác giả chưa xử dụng computer vì vậy sau khi tờ báo phổ biến Người Sau Cùng, anh em trong tòa soạn đã cắt từng trang báo để lưu trữ làm món quà lưu niệm.

blank
Nhà thơ Trạch Gầm và bìa sách “Người Sau Cùng”.

Trải qua ba thập niên, món quà lưu niệm nầy bị thất lạc. Sau khi nhà văn Nguyễn Đức Lập qua đời, anh em cố gắng tìm và may thay Người Sau Cùng được tìm thấy và ấn hành nhân ngày giỗ lần thứ nhất vào hạ tuần tháng 2 năm 2017.

Trong phần Thay Lời Tựa, bào huynh của tác giả, nhà thơ Trạch Gầm viết: “Thận trọng cùng chữ nghĩa. Anh làm sao bằng em, thế nên dù biết Người Sau Cùng đã thất lạc một trang cuối, anh đành để vậy. Sẽ mong độc giả sẽ là người cấm viết… tiếp em phần thất lạc nầy”.

Tác phẩm Người Sau Cùng gồm 15 chương. Dày 438 do KV Printing trình bày và ấn hành vào thượng tuần tháng Hai năm 2017..

Bối cảnh câu chuyện xảy ra tại miệt vườn ở Nam Bộ sau khi Cộng Sản thống trị đất nước.

“Nguyên vào khoảng năm 1973, có một ông mục sư, nhân theo chương trình khẩn hoang lập ấp của chính phủ, đã dắt một số tín đồ xuống đây, phá rừng đốt rẫy, lập nên ấp Phước Lập nầy. Dân ở đây là dân tứ chiếng, nhưng nhiều nhứt là dân ở miền Trung, lánh nạn cộng sản vào Nam sanh sống. Cầm đầu đám nầy là gã Hai Sữa. Lão từ miền Trung vào Sài Gòn, ở tại Ngã Tư Bảy Hiền, làm nghề bán sữa đậu nành, nên mới có tên là Hai Sữa. Lão Hai Sữa xin làm tín đồ của ông mục sư và rất sốt sắng trong mọi công việc mà ông nầy giao phó. Từ từ, lão mới kéo nguyên một đám bà con vây cánh, xuống chiếm hết cả ba mươi lô đất ở giữa ấp và gọi luôn khu ấy là lô ba mươi. Vụ chia đất chia đai trong ấp làm cho ông mục sư phải điên đầu vì tuy là con chiên như nhau, nhưng ai cũng muốn lô đất của mình phải gồm đủ nhiều ưu điểm hơn người khác. Và công cuộc phân chia đất đai chưa ra đâu thì đùng một cái, cộng sản ào vào miền Nam”.

Trong lúc tranh tối tranh sáng nầy Hai Sữa làm chủ tịch ấp. Lão trở thành “nhân vật” quan trọng trong đám dân ngu đen để “lên lớp” con đường cách mạng. Hai Sữa lớn lối trong ấp nhưng về nhà thì bị mụ vợ xem thường, lão nói mụ vợ “chưa giác ngộ cách mạng” thì mụ phản pháo “Ông thì còm cọp từ sáng sớm tới khuya không đem về được một giọt dầu hôi hay một cây diêm quẹt để làm thuốc... Lúc đầu lão Hai Sữa còn lớn tiếng rầy mụ vợ là chưa giác ngộ cách mạng, không biết phấn đấu vượt qua trở ngại trong khi nhà nước còn gặp khó khăn. Nhưng riết rồi lão phải ngậm câm mỗi khi mụ vợ phàn nàn vì miếng khoai, miếng củ mà lão nuốt vô hàng ngày là do mụ vợ lão dang nắng dầm sương mới có được. Chớ lão có nhổ được bụi cỏ nào trong vườn đâu”...

Hầu hết những nhân vật trong tác phẩm nầy đều có “nickname” Tư Hường, Tám Nhiều, Ba Xôi, Tư Chim, Sáu Liệt, Tư Đới, Hai Độ, Ba Đờn, Tám Định, Năm Giao, hay còn gọi là Năm Xe Lam vì lão lái xe lam chạy đường Quán Chim - Phú Mỹ, Sáu Minh, Hai Cưỡng, Năm Lộc… mụ Tám Báu, mụ Tư Mập, mụ Tư Chim, mụ Bảy Trinh, mụ Bốn Tra…

Tác giả phác họa “Bức tranh vân cẩu, vẽ người tang thương” (Cung Oán Ngâm Khúc) như thực trạng đám dân trong ấp: “Ai thấy sự “hồ hởi, phấn khởi” của họ cũng không khỏi thắc mắc. Như mụ Bảy Trinh là một. Mụ là người đồng hương với lão Hai Sữa. Mụ sống trong ấp với một thằng con lên mười bốn. Thằng nầy bị bịnh “phong xù”, người teo riết, mặt nhăn nheo như khỉ, không biết nói, không biết khóc, lúc nào mặt cũng cười cười. Hai mẹ con mụ sống trong một căn chòi tranh lụp xụp ở cuối lô ba mươi… Sinh kế của mụ là đi lượm dây khoai bán cho những nhà có nuôi bò, đi xắn măng, đi đào củ chụp, củ mài hoặc đi đào cỏ mướn… Vậy mà mụ Bảy Trinh lại tích cực với cách mạng không có chỗ chê. Theo mụ kể thì thành tích cách mạng của mụ cũng đâu thua kém gì lão Hai Sữa. Hồi chín năm, mụ cũng đã “lừng lẫy” một thời ở Liên Khu Năm, Nam Ngãi - Bình Phú... Chỉ có một điều trở ngại duy nhứt cho con đường tiến thân của mụ là mụ dốt đặc cán mai, bao nhiêu lớp “chống nạn mù chữ” cũng không giúp được mụ ký được cái tên Trinh của mụ. Mụ vẫn còn phải đánh một cái dấu chữ thập mỗi khi cần phải ký tên. Thực ra, cái chuyện mù chữ cũng chẳng trở ngại gì cho mụ bao nhiêu. Vì chủ trương “ưu việt” của đảng đâu có cần cán bộ phải giỏi giang chữ nghĩa. Mù hai mắt từ hồi mới đẻ như như lão Tám Tri ở Vĩnh Trị còn làm bí thư chi bộ đảng được mà… Mụ rất hăng hái trong việc phát biểu ý kiến tại các phiên họp, tuy mỗi lần mụ đưa tay xin nói, lão Hai Sữa đều cau mặt. Nhưng đồng bào thì thích thú ra mặt vì đôi khi mụ ca tụng chánh quyền cách mạng mà người ta cứ tưởng mụ chưởi cha Lê Duẩn và Phạm Văn Đồng…”.

Hình ảnh gia đình cách mạng như Sáu Liệt: “Vợ chồng Sáu Liệt còn có bốn đứa con nữa. Hai thằng con lớn, một đứa lên mười bốn, một đứa mười hai, thì đầu tắt mặt tối cả ngày. Chúng làm thuê, làm mướn và đôi khi đi nhổ trộm khoai lang, khoai mì để kiếm thức ăn cho gia đình. Hai đứa nầy là học trò ruột của Định... Chàng thường khuyên chúng nó không nên trộm cắp của người khác, nhưng chúng nó nói, không đi ăn trộm, ba chúng đánh chết...

Gia đình lão Sáu Liệt như vậy đó, nhưng lão dường như chẳng để ý đến, mà tối ngày chỉ lo “phục vụ cách mạng”. Lão Hai Sữa thường đề cao lão Sáu Liệt là người có “nhiệt tình cách mạng”. Lão Sáu Liệt thường đeo một cây súng carbine cũ, chẳng biết là có đạn hay không, để đi tuần tra khắp các nẻo đường trong ấp. Lão nói là lão đi canh chừng bọn gian phi trộm cắp, để bảo vệ an ninh cho đồng bào… Bà Tám Báu nói bóng nói gió rằng lão Sáu Liệt đừng đi tuần tra còn khá. Lão mà đeo súng đi chừng nào, thì khoai bắp trong rẫy càng bị mất nhiều hơn”.

Biết bao chuyện lùm xùm giữa các “đồng chí nửa mùa” với nhau, bới móc, chưởi bới, tranh cãi chày cối xảy ra hằng ngày, hằng đêm hội họp.

Trong hoản cảnh cơ cực như vậy, dân trong ấp trông đợi vụ mùa, thế nhưng “Mùa gặt hái chưa xong mà đồng bào trong ấp cứ phải hội họp triền miên. Những lần họp nầy không do lão Hai Sữa chủ tọa mà do các cán bộ từ trên huyện Châu Thành về. Họ xuống ấp để giải thích cho đồng bào về nghĩa vụ phải bán lương thực cho nhà nước… Khắp cả ấp, đi đâu người ta cũng bàn bạc về cái chuyện phải bán lương thực cho nhà nước....

*

Truyện rất gay cấn và điển hình. Đây là một truyện có giá trị phổ quát để nhìn lại lịch sử một thời ở VN.

Nhà văn Nguyễn Đức Lập được hấp thụ ngôn ngữ miền Nam từ bà Ngoại nên trong các tác phẩm của anh thuần túy với cách xử dụng văn phong Nam Bộ. Trong tác phẩm nầy, tác giả lại chuyển trong các mẫu đối thoại theo giọng miền Trung.

“Người Sau Cùng đã thất lạc một trang cuối” và cũng hình dung được hình ảnh Định là người sau cùng rút lui khi “một cánh quân không chịu nằm yên, bị phác giác!”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hàng năm, mỗi độ gió đông về mang theo không khí se se lạnh, thì sao đêm bừng sáng hơn, làm cho gió cũng phải dịu dàng, dễ thương hơn. Và nơi hải ngoại cộng đồng người Việt bắt đầu rộn ràng chờ đón mùa lễ đẹp nhất trong năm – Mùa Giáng Sinh, để chào đón Chúa giáng trần.
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
Khách yêu nhạc từ Việt Nam từng biết đến chương trình Vietnam Idol và các ca sĩ đoạt giải qua các năm mà trong đó nam ca sĩ Quốc Thiên là người lãnh giải nhất năm 2008. Quốc Thiên nổi bật trong kỳ thi nhờ giọng ca thật mạnh và đặc biệt trầm ấm. Anh có vẻ sở trường và trình bày thật xuất sắc nhiều bài tình ca, tuy nhiên trong thời gian đầu, hình ảnh một ca sĩ nghiêm nghị, chững chạc có vẻ không thích hợp với anh nên anh đã không thu hút khán giả cho lắm. Ý thức điều đó, Quốc Thiên đã “lột xác”, thay đổi cả từ diện mạo đến cách trình bày, tiếp cận khán giả trên sân khấu và trong rạp. Quốc Thiên đã được khán giả ưu ái đặt cho hỗn danh “Dì Lệ” khi anh bắt đầu thi thố tính chất hài hước, dí dỏm với hơi hướm tưng tửng khiến khán giả cảm thấy gần gũi hơn với anh.
Pechanga Resort Casino mang đến số tiền mặt và EasyPlay khổng lồ trong tháng 12 này với chương trình Xổ Số Triệu Đô Ngày Lễ. Để có cơ hội trúng thưởng, khách thăm chỉ cần đăng ký thẻ Pechanga Club, chơi các máy kéo hoặc bài bàn yêu thích của mình trong tháng 12, rồi đến sòng bài vào mỗi thứ Bảy trong suốt tháng để kích hoạt vé số và xem liệu tên mình có nằm trong danh sách người chiến thắng.
Vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 23 tháng 11 năm 2025, tại hội trường Westminster Civic Center số 8200 Westminster Blvd, Thành Phố Westminster. Hội Sinh Viên UCLA (Việt Nammse Community Health At UCLA) đã tổ chức Hội Chợ Y Tế miễn phí. Tiếp xúc với Cô Tracy Nguyễn BS. Nhi Khoa, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Sinh Viên UCLA, Trưởng ban tổ chức Hội Chợ Y Tế 2025 được cô cho biết: “Liên tục trong 20 năm qua hội đã tổ chức mỗi năm 3 lần hội chợ Y Tế để giúp cho đồng hương cũng như cư dân không có điều kiện khám chữa bệnh, lần nầy là lần thứ 3 của năm 2025. Tham gia hội chợ Y Tế kỳ nầy có hàng trăm Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ, chuyên viên kỹ thuật và Sinh Viên các ngành.”
Sau hơn nửa năm chuẩn bị, buổi Hội ngộ Quân Y-Nha-Dược sĩ đã được tổ chức ngày chủ nhật 09/11/2025 tại nhà hàng Sea Palace, Anaheim, California. Khởi đầu từ việc thành lập Diễn đàn Cựu Sinh Viên Quân Y Hiện Dịch năm 1970, nhóm đã nối kết được và mở rộng mối dây liên lạc giữa các y-nha-dược sĩ hiện dịch (tình nguyện chọn con đường binh nghiệp từ khi còn là sinh viên) trong Quân lực VNCH. Trong những năm qua, đôi lần có những kỳ đại hội Y Nha Dược, nhưng năm nay, để ghi dấu 50 năm kể từ ngày phải ly tán, Diễn Đàn CSV/QYHD đã dự trù tổ chức một buổi Hội ngộ rộng lớn, mang ý nghĩa đặc biệt.
Triển lãm và hội thảo kết thúc vào chiều ngày Chủ Nhật 23/11/2025, nhưng dư âm của nó chỉ mới bắt đầu. Khắp nơi trên mạng xã hội, những bài tường thuật, những mẩu đối thoại được mở ra.
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng do Giáo Sư Đoàn Ngọc Đa làm Hội Trưởng cùng các thành viên trong Ban Chấp Hành, Ban Cố Vấn sau nhiều phiên họp đã đứng ra vận động với đại diện các trường Trung Học Quảng Nam, Quảng Tín, Đà Nẵng và thân hữu tổ chức ngày Hội Ngộ Liên Trường 2025, đây cũng là dịp để tưởng niệm 50 năm sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.
Vào mùa lễ Giáng sinh năm nay, Thành phố Garden Grove mang đến cộng đồng chương trình ‘Winter in the Grove’, sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025, từ 3:00 giờ chiều tới 7:00 giờ tối, tại khuôn viên Village Green Park, địa chỉ 12732 Main Street.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.