Hôm nay,  

Hội Chợ Tết Sinh Viên: Bài Học Mùa Xuân

2/7/200500:00:00(View: 6876)
Sắp đến Tết, em bận rộn với Hội Sinh Viên Việt Nam tại trường học, đến nỗi tôi là kẻ may mắn được mang nhãn hiệu "người yêu em" - và cũng là người em yêu - mà chẳng được gặp mặt em hơn mười lăm phút. Em là như thế, luôn bận rộn với việc xã hội, luôn xao lãng việc yêu đương. Bất cứ thằng con trai nào trong hoàn cảnh của tôi cũng phải than lên rằng em tốt bụng đến không cần thiết. Nhưng đó là niềm vui của em. Tôi là kẻ yêu em thì làm sao nhẫn tâm tước đi niềm vui của em chứ. Thế là tôi đành kiên tâm chờ em ban bố cho những giờ rảnh rỗi trong cái thời khóa biểu nhằng nhịt công tác ấy. Ai bảo tôi yêu em, yêu cả cái tốt bụng đến không cần thiết và yêu đến không thể thiếu đi em trong đời, mặc dù những lúc có em chỉ là những phút giây ngắn ngủi và vội vã. Tôi cần những phút ấy vì ngoài em ra không ai có thể mang cho tôi cái cảm giác rất thật mà người ta gọi là hạnh phúc, dù chỉ là trong một khoảnh thời gian…
Em phải ở lại trường để thắt nơ cho những con thú nhồi bông - quà tượng trưng cho những ai may mắn ở gian hàng chợ Tết năm nay. Lần thứ ba em lỗi hẹn trong một tuần. Tôi giận mà cũng chẳng biết giận ai, vì em bao giờ chẳng có một lý do chính đáng. Nhớ em, tôi chạy ra tiệm mua vài món ăn và ly sinh tố dâu "to go". Em nhận chúng như chưa từng nhận quà trong đời, ăn ngon lành và không chia cho tôi tí nào cả. Rồi em cười: "Anh xem, em bận đến quên ăn này!" Em cầm tay tôi, mắt long lanh:
- Anh săn sóc cho em tận tình quá.
Những giây phút này làm tôi quên tất cả: quên giận, quên bực tức, quên…
- Mồng ba Tết mình đi chơi! Hai đứa thôi.
Thật không em, thật không… Tôi thấy trong lòng vui như ngày còn bé được mẹ hứa cho bánh kẹo. Tôi yêu em đến thế đấy.
- Em lo tất cả. Em chi luôn. Anh chỉ việc chờ em đến.
Rồi tôi nghe loáng thoáng: nào là em sẽ mua trái cây, mua bánh, rồi chúng ta lái xe ra vùng ngoại ô ngắm cảnh… Em có lôi tôi đi nha sĩ tôi cũng vui lòng mà đi để được gặp em.
Mồng ba Tết. Em đậu xe trước cửa rồi chạy lên nhà tôi:
- Cho em mượn chiếc áo dài của bé Thảo nhà anh đi!
Trời đất, bé Thảo tám tuổi thì áo dài của nó em mặc sao vừa chứ.
- Nhanh lên, đi với em!
Trái cây và bánh kẹo em hứa mua trở thành một chiếc áo đầm ren trắng, vài cái kẹp tóc hình con bươm bướm ngộ nghĩnh, mấy dải ruy-băng mềm mại… Toàn đồ làm điệu cho con nít. Ngoại ô của chúng tôi trở thành một căn chung cư nghèo nàn và cũ kỹ. Em lôi từ trong căn chung cư ra một đứa bé lấm lem và gầy guộc.
- Đây là bé Ti. Bé Ti chào anh đi cưng!
Con bé chào lí nhí trong miệng. Trạc tuổi bé Thảo mà nó có vẻ rụt rè hơn nhiều. Mắt bé Ti đẹp hơn Thảo, nó mang một nét buồn u uẩn làm cho con bé có vẻ lớn hơn tuổi thật của mình.
- Em đem bé Ti đi thi Trẻ Em Đẹp ở Hội Chợ nè. Anh biết không, tội nghiệp con bé từ nhỏ chẳng có ai lo lắng, chẳng bao giờ em thấy nó cười anh ạ…

Em vừa kể vừa sửa soạn cho đứa bé: Tắm rửa sạch sẽ, chải tóc thẳng thắn, rồi kẹp những con bướm lên tóc nó… Ba bé Ti về. Một người đàn ông khoảng ba mươi mấy, còn vướng mùi bia nồng nặc. Ông ta lớn tiếng:
- Con Ti đâu sao mà để nhà bê bối thế… Tao thua bạc mày liệu hồn nghe Ti… Rồi như nhận thấy sự hiện diện của chúng tôi, ông ta lại cằn nhằn:
- Cô nữa à, lại làm gì con bé nhà tôi đấy… Ối trời ơi mới bằng này tuổi mà cô dạy cho nó ngựa rồi à…
Tôi lôi em ra khỏi nhà. Mình về đi em. Không. Ông ta không thích mình ở đây. Mặc, lúc tỉnh rượu ông ấy cho phép em rồi. Nhưng còn ngoại ô của chúng ta. Em nhìn tôi, nét mặt thoáng buồn: Em có lỗi với anh. Tôi không còn chịu được nữa.
- Em tính có lỗi với anh đến bao giờ! Em biết em có lỗi như thế này bao nhiêu lần rồi không" Người ta không muốn em ở đây mà, em làm gì phải chịu đựng những lời lẽ thô tục như vậy…
- Bé Ti cũng làm gì để phải chịu đựng những lời ấy"
Cơn giận của tôi lên cao:
- Em đừng làm thánh có được không, anh không yêu nổi một vì thánh sống đâu. Mà có cố gắng bao nhiêu thì em vẫn là người kia mà! Em bằng xương bằng thịt chứ có phải là thiên thần bản mệnh của ai đâu! Em đừng tự quan trọng hóa vai trò của mình như vậy chứ…
Em lặng người rồi vụt chạy, bỏ lại sau lưng tiếng nấc đứt quãng và rời rạc. Tôi bừng tỉnh nhưng đã trễ, em mất hút đi trong con ngõ lạ lẫm. Bé Ti nép mình bên cửa quan sát chúng tôi, đôi mắt sũng nước của nó chớp nhanh. Những giọt nước mắt lặng lẽ của một em bé ngây thơ làm cho người ta khó chịu vô cùng, còn hơn là những giọt lệ của người mình yêu quý nhất. Tôi thấy mình nắm tay bé Ti, lau mắt cho nó rồi đưa nó đi thi trẻ em đẹp như em đã hứa.
Trời ơi, sao mà nhiều giấy tờ và thủ tục thế… Bé Ti, em mấy tuổi; bé Ti, em họ gì, bé Ti, bé Ti… Cho đến lúc bé Ti xuất hiện trên sân khấu trong bộ quốc phục của Thảo tôi mới được nghỉ ngơi một chút. Con bé xinh đáo để, nhưng nó nhát quá. Tôi đứng dưới khán đài mỉm cười khuyến khích. Bé Ti yên tâm hơn, giọng hát của nó vang lên thật cao, thật trong : "Cho yêu thương khắp trên địa cầu ở trong một vòng tay…" Khán giả vỗ tay. Bé Ti cười.
Nụ cười thơ ngây, bẽn lẽn mà kiêu hãnh, rạng rỡ hơn bài ca mùa xuân đang vang vọng, tươi sáng hơn những cánh mai vàng rực khắp không gian - nụ cười chính là một mùa xuân vừa đến muộn. Nó là hiện thân của một niềm vui đơn sơ và trong sáng: được yêu thương và được chấp nhận. Nụ cười chứng tỏ bé Ti đã tìm lại được cái tuổi thơ nó chưa từng biết nó đã mất.
Tôi nhớ một lần em đã từng nói: "Đừng bao giờ để lỡ một cơ hội để cho đi." Bây giờ tôi mới hiểu: Một lần cho đi là một lần mang mùa xuân đến. Em ơi! Trong đám đông xô bồ em có thấy gương mặt bé Ti đang rạng rỡ" Em có nghe tôi đang gào thét tên em trong lòng" Em có tha lỗi cho tôi không, hỡi cô bé sứ giả của mùa xuân…
Sao Băng.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 Thành phố Garden Grove vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025, Hội Hoàn Nhiên do Thầy Trần Long Ấu sáng lập đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ để hội có điều kiện duy trì những sinh hoạt nhằm phục vụ cộng đồng được tốt hơn, nhất là về phương diện sức khỏe.
Hội Ái Hữu cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức do cựu Sinh Viên Vũ Đình Trung làm Hội Trưởng đã tổ chức lễ kỷ niệm 74 năm ngày thành lập quân trường, buổi lễ diễn ra vào lúc 6 giờ tối Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025 tại nhà hàng Paracel Seafood Restaurant. Khoảng 400 quan khách, đại diện các hội đoàn thuộc các Quân Binh Chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, quý hội Ái Hữu Đồng Hương, Tây Sơn Bình Định, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ VNCH, Cộng Đồng Người Việt San Diego, Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego, Nguyệt San Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa (do chiến hữu Vương Trùng Dương phụ trách.)
Cử tri tại Garden Grove được khuyến khích tham gia cuộc bầu cử đặc biệt toàn tiểu bang vào Thứ Ba, ngày 4 tháng 11, 2025, để bỏ phiếu cho Dự luật 50, thay đổi về việc Sử dụng Bản đồ Phân chia khu vực Quốc hội. Bầu cử sớm sẽ diễn ra tại các địa điểm Bầu cử và phòng phiếu được chỉ định tại Garden Grove.
Kính thưa ông Hội trưởng, kính thưa quý vị trong Ban Trị sự, quý quan khách và các bạn trẻ - nhất là các bạn trẻ: Hôm 14 tháng trước, được cho phép tham dự, lại còn phát biểu trong một sinh hoạt thiêng liêng của Phật giáo Hòa Hảo là Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An, chúng tôi phân vân suốt hai tuần, vì muốn dung hợp hai mục tiêu trái ngược. Một là nhắc lại chuyển động xa xưa về tâm linh và văn hóa nước nhà. Hai là mơ ước rằng các bạn trẻ có thể phát huy ý hướng cao siêu của tiền nhân trong một thế giới đã đổi thay, nay lại có đầy nguy cơ khủng hoảng.
Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Trung Học Lê Văn Duyệt do cựu nữ sinh Huỳnh Kim Phượng làm hội trưởng vừa tổ chức Đại Hội Thường Niên năm 2025 vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày Chủ Nhật 5 tháng 10, 2025 tại White Palace 1 Restaurant, 15351 Brookhurst St, Westminster, CA 92683. Đại Hội thường niên 2025 với chủ đề “50 Năm Quê Hương Niềm Nhớ”.
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ 14180 All American Way Thành Phố Westminster, Nam California vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 10 năm 2025, Ban tổ chức “Lễ Phát Động Phong Trào Tôn Vinh Cờ Vàng do Ông Phan Thanh Châu làm Trưởng Ban Tổ Chức cùng các vị trong ban tổ chức gồm có: Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, Đệ Tam Pháp Chủ Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới; Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người khởi xướng và đại diện Phong Trào Quốc Dân đòi trả tên Sài Gòn, Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Phó Tăng Thống GHPGVNTN và các đoàn thể: Đại Việt Quốc Dân Đảng; Đảng Nhân Bản Xã Hội; Họp Mặt Dân Chủ; Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc; Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam; Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại; Việt Nam Quốc Dân Đảng…
AJSOCAL đề nghị cư dân nên mang theo một số giấy tờ để bảo vệ bản thân trước nhân viên ICE.
Luật sư Lân cho biết ông rất hãnh diện về đồng hương cuối cùng rời trại tị nạn Phi Luật Tân, sang đây họ rất thành công, lập gia đình và sinh con. Họ thành công và tổ chức quay lại giúp làng Việt Nam ở Phi Luật Tân. Luật sư Lân nhắc đến hội Công Giáo Phi Luật Tân, dì phước Pascal giúp đỡ người tị nạn rất tích cực. Làng Việt Nam sau này không có người Việt Nam.
Chánh Lục Sự Quận Cam Hugh Nguyễn hợp tác với Tổng Thư Ký Tiểu Bang California sẽ tổ chức Văn Phòng Công Chứng Tạm Thời (Apostille Pop-Up Shop) trong một ngày tại Tòa Nhà Hành Chính Quận Nam (County Administration South Building, 601 N. Ross St, Santa Ana, CA 92701) vào ngày Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2025.
Vào ngày 4 tháng 11 sắp tới, người dân California sẽ bỏ phiếu cho Dự luật 50, cho phép tiểu bang tạm thời vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử quốc hội mới để bầu các dân biểu liên bang, đáp trả hành động của tiểu bang Texas.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.