Hôm nay,  

Khí Công Tổng Hợp Pháp Hoa: Mười Thế Tập Tu Thiền

12/15/200500:00:00(View: 6624)
Một trong những Phật tử tham dự hhóa tập Khí công tổng hợp Pháp - Hoa tại Cergy (gần Paris) với Thầy Hằng Trường ngày thứ sáu, thứ bảy và chủ nhựt 25, 26 và 27 -11-2005 ghi lại như sau.

Nhờ những người bạn tại quận Cam thông báo, chúng tôi biết có khóa Taichi này vài hôm trước ngày khai giảng. Điện thoại cho người tổ chức, bà Liu Hsiang Lan (Lưu Hương Lan), mới biết khóa tổ chức cho những người trong vùng ngoại ô phía tây Paris, đặc biệt cho người Pháp.

Là chủ tịch Hội Trung Quốc và Văn Hoá (Association Chine et Culture ở vùng Val d'Oise), bà Lưu cũng là hoạ sĩ và thầy dạy calligraphy và khí công tại tỉnh Cergy, bà fax cho chúng tôi tờ chương trình khá mờ ảo như tranh thuỷ mặc, không biết vì máy chúng tôi mực hết hay bản chính không rõ. Nhưng chúng tôi mừng lắm, vì tình cờ mà có duyên được bạn dẫn đến xem lớp dạy của thầy (thầy không có mặt hôm đó) hồi tháng tư ở toà soạn báo Viễn đông tại California vào ngày cuối kì nghỉ lễ Phục sinh của chúng tôi vừa qua.

Tên của khoá học tại Cergy tên là là Thiền Công Thập Linh. (Zen quen she lin) Mười thế tập tu Thiền.

Tờ Fax giấy ghi tên đến chúng tôi chỉ một ngày trước buổi tập. Tên thầy Hằng Trường ghi bằng chũ Việt với lời giới thiệu Pháp ngữ, là đệ tử chính tông học trực tiếp với hòa thượng Tuyên Hóa, dưới tên Trung Hoa Hsuan Hua, một vị thiền sư lớn của dòng thiền Trung Hoa.

Sau khi cấp tốc xin nghỉ làm cuối tuần ấy chúng tôi lên đường dưới bầu trời ảm đạm của mùa thu sắp tàn trên đất Pháp. Nhiệt độ 0° C. Thông thường từ nhà chúng tôi đi chỉ một giờ là đến nơi nhưng rủi thay vì là ngày cuối tuần, thiên hạ thi nhau lên đường về...quê hoặc ra biển, nên đường quốc lộ kẹt cứng. Lại thêm trời bất ngờ trở lạnh từ đêm hôm trước. Hai bên đường, cỏ cây mặt đất còn phủ một lớp băng giá, và lòng đường ướt mưa khiến những người lái xe thận trọng chậm lại so với lúc thông thường (họ ma lanh chỉ chạy chậm khi gần đến cọc máy radar đo vận tốc có bảng báo trước). Vì thế nên khi chúng tôi đến nơi, khóa học đã bắt đầu.

Những người Pháp đang xúm xít bên thầy nghe giảng. đa số đều là học trò của hai vợ chồng bà Lưu, ông chồng bà tên San Mỉn ("sơn dân - người miền núi") người thon cao nhanh nhẹn. Hai người còn trẻ, khoảng trên dưới 40, hai con hãy còn tuổi teen, hôm cuối tuần nghỉ học, các cháu đến ngồi nghe thầy giảng rất ngoan ngoãn. Hôm sau, ông là người dạy chúng tôi những thế làm cho cơ thể " ấm áp " trước khi tập Thập Linh.

Giảng đường là một phòng rộng gần như cuông vức có sân khấu đối diện với cửa ra vào, hai bên là cửa kính, dọc theo đó là những chồng ghế nhựa. Thầy Hằng Trường đứng phía dưới và xây lưng lại sân khấu.

Thầy giảng tiếng Anh, có một người Pháp thông dịch mỗi câu, nhưng dần dần, qua những " điều chỉnh " một đôi danh từ hay tỉnh từ đến từ người này người kia trong cử toạ, ai cũng nhận ra là 90 % đều hiểu tiếng Anh, nhưng thầy vẫn muốn có người dịch song đôi với lời giảng tiếng Anh. Bà Hương Lan khi nói chuyện với thầy thì thường dùng tiếng quan thoại. Bà rất mực cung kính, đến độ khi nói tiếng Pháp, gọi thầy là Monsieur Maitre –Mister Master- làm cử tọa bật cười, vì tiếng Pháp gọi thầy chỉ đơn giản là Maitre!

Thầy giới thiệu môn Taichi tổng hợp từ nhiều môn khì công, thiền, võ thuật Trung Hoa, pháp môn Tây Tạng. Cử toạ đứng nghe chăm chú. Thầy giảng về các vị trí chakra trên thân thể và ý nghĩa cũng như tác dụng của từng thế khí công. Mười thế (với khẩu quyết bằng tiếng Việt chưa kịp dịch ra tiếng Pháp) tượng trưng bằng: càn (trời), khôn (đất), rùa, ếch, trâu, cò, phượng, cọp, bướm và rồng, nhằm tăng sức mạnh nhiều bộ phận và chức năng miễn nhiễm của cơ thể. Thân khoẻ thì tâm dễ mở rộng.

Sau phần giảng lí thuyết là thực hành. Trước khi thực hành thầy Lưu " người miền núi " ra tay chỉ cho chúng tôi tập : thân thể chúng tôi " nóng ran " nhờ các thế vận động rất rộn rã: nhảy ...claquette và vỗ bôm bốp vào tứ chi, vào khắp mình mẩy, mặt mũi, ót sọ, lưng vai, mông bụng chẳng chừa chỗ nào cả. Và lúc sắp xong còn "rùn người" xuống hét " hù, hì, hù, hì "nhịp nhàng mạnh bạo như mấy nhà vô địch All Blacks trước khi vào trận.

Dĩ nhiên chúng tôi chỉ "hù" nhau thôi vì ai nấy đều cười vui vẻ. Chúng tôi đã hơi lo bị long não, sút bù loong và trật khớp vì các thế sonore này hơn là các kiểu chặt, cắt, ném đi những bản năng tâm sinh lí. Nhưng kết quả tốt, không một ai than thở hay bỏ cuộc. Bên ngoài, tuyết rơi phủ trắng bãi cỏ công viên.

Có 7 cái chakras kể từ dưới xương cụt đi lên đến đỉnh đầu thông qua đan điền, tùng mặt trời.. tượng trưng lần lượt cho nhu cầu bản năng (sinh tồn), khoái lạc, cái tôi (bản ngã), lòng thương người (từ bi ) vân vân . đó là những tiếng chúng tôi hiểu qua tiếng Anh, không chắc đúng là tiếng thầy dùng khi giảng bằng tiếng Việt. Nhưng điều chính là hiểu rõ mỗi thế khí công nhằm " mở rộng" và đưa ta vượt qua từng bản năng để hướng thượng.

Trong phần giảng, thầy nhắc đến các khám phá phân tâm học, triết Tây phương (Carl Jung, Paracelse v..v..) nói về mối dây liên lạc rõ ràng giữa thân và tâm. Cũng như những chứng từ khoa học mới tìm ra ở đại học UCLA về đặc tính điện từ trường mạnh của những chakras, hơn xa những huyệt châm cứu.

Thầy nhấn mạnh trên khả năng trị bịnh của phương pháp "integral Taichi", qua sự tác dụng hổ tương lên thân và tâm, tương tự như khi các nhà khoa học liên hệ tính miển nhiễm của cơ thể với não trạng – tâm lý.

Chúng tôi lần đầu tiên học nên rất vụng về lạng quạng còn các người bạn đồng học khác làm nhuần nhuyễn. Quá ngạc nhiên. Ôi chao ơi, ngay phía trước là cô đầm ốm và dài như cây sậy, khi làm rùa(") cô bẻ gối, dẻo như một vũ nữ ba – lê, khom người hai tay đưa ra trước, một chân chỉa thẳng ra sau thẳng băng như muốn tiếp ...cứu tôi đang chúi nhủi. Bên cạnh vài người khác tuy mập mạp có bụng mà làm các thế rất nhanh nhẹn và (gần) đúng như hai vị assistants của thầy. Chúng tôi đã phục khi thấy họ chăm chú nghe giảng về các chakra và những biểu tượng và đặt những câu hỏi chứng tỏ họ thấu hiểu triết lí phương đông, bây giờ càng thêm khâm phục khi thấy họ làm các thế nhuần nhuyễn (tâm thân liền lạc!).

Tuy nhiên sau đó hỏi ra thì mới biết họ đều là những người quan tâm tới và từng tập các phương pháp Yoga, khí công, võ thuật Trung hoa, và cả các võ đạo Nhật. Một số là đệ tử hai vợ chồng bà Lưu về Thái Cực quyền.. Và nhất là có người đã nghe thầy giảng hồi tháng sáu, cũng tại đây.

Sau buổi tập đầu tiên này, một số người hỏi Thầy về cách luyện tập để trị bịnh của họ. Đó là những người không đến được hai buổi sau.

Tối hôm đó chúng tôi đi ăn chung với bốn người từ Mỹ sang để tiếp thầy lo cho lớp Taichi này, và bà Hương Lan. Chúng tôi đi loanh quanh trong centre commercial của Cergy Prefecture trước khi đi ăn tại Cafeteria Flunch nơi đó. Đó một cái Mall kiểu Mỹ nhưng khiêm tốn hơn nhiều so với South Coast Plaza, dù là mall chính tỉnh Cergy. Bên trong Mall, các cửa hàng trang hoàng đèn đuốc hoa cảnh, chưng bày đủ thứ hàng hóa đẹp đẽ cho lễ Noel, người người nhộn nhịp mua sắm, bên ngoài lạnh dưới 0°C. Vào cafetaria cùng Thầy HT, mọi người đều tìm được những món rau cải mình thích để có bữa ăn chay. Thầy không ăn buổi tối, chỉ ăn cháo và nói chuyện.

Ngày thứ bảy có thêm nhiều người hôm trước không có mặt đến tập. Chúng tôi tập ở một chỗ khác hôm trước. Thầy dạy lại từ đầu, không chỉ những thế võ mà còn khéo léo lồng trong đó những điểm triết lý nhà Phật. Không rèn thân thì khó vượt qua những giới hạn thể xác do những luân xa – chakras - kềm chế, khiến tâm bị vướng mắc khó phát triển. Tất cả đều được trình bày dưới quan điểm rộng mở, không giới hạn vào tôn giáo nào. Chắc chắn những người học cũng thấy rõ sự khác biệt giữa quan điểm của thiền sư và đạo giáo bảo thủ ngày càng chi phối thế giới với chủ trương chống đối phá hoại quá khích.

Làm hai mươi lần, các thế nối nhau. Từ thế càn đưa nội lực từ xương cụt xoắn lên trên về trời, đến thế con cóc từ đáy giếng bung mình phóng vào thế giới bên ngoài. Rồi thế con trâu vươn toàn sức thoát khỏi vũng lầy phiền não, thế con hạc vững trụ một chân, thế con rồng cắt, chặt những trói buộc vô hình để chuyển mình bay lên, thế con phượng đỉnh đạc từ bi, thế con cọp ngước nhìn vũ trụ rồi cúi xuống ngó thấu lại mình. Một ngày tròn đầy, từ những thế động làm ướt mồ hôi thân thể, đến sự tĩnh lặng tâm, thân bất động để làm trẻ lại tế bào, hồi sinh cơ thể.

Ngày cuối có vài trục trặc ban đầu về vấn đề di chuyển (chúng tôi lại đổi chỗ!) vì không rành đường, chúng tôi cùng Thầy đến trễ, nhưng những người Pháp cũng đã bắt đầu buổi tập với ông Sơn Dân với những thế làm nóng cơ thể. Thầy ôn lại các thế đã tập và bước qua những thế mới, thế con bướm thế con rùa và thế "khôn". Bữa ăn trưa chung thân mật với toàn thể học viên, mỗi người mang thức ăn đến. đủ loại thức ăn, Pháp, Tàu, Việt, Bắc Phi, Ấn độ. Tất cả đều là món chay, do bà Hương Lan đã đề nghị và mọi người đều đồng ý.

Sau bữa ăn, bà Hương Lan đề nghị tất cả mọi người ghi vài lời lưu niệm và ký tên trên áo T-shirt của hội Văn hóa Trung Hoa tại Cergy. Bà cũng viết chữ thảo Trung Hoa trên những miếng banner lấy chữ ký những người tham dự khóa học để sau đó đem tặng phái đoàn dạy võ của Thầy.

Sau bữa ăn chung, Thầy nói về các hoạt động xã hội của nhóm Thầy ở đông Á châu và ở Mỹ. Trả lời câu hỏi của một người Pháp, thầy cho biết hoạt động của nhóm không giới hạn ở vùng nào, và chuyện ở Nepal thầy kể (nhu cầu do cái đói, liên quan đến chakra thứ nhất) chỉ là một thí dụ về tình trạng thiếu thốn vật chất của dân vùng đó. Phần còn lại của buổi chiều chủ nhật dành cho việc tập Thập Linh trọn bộ từ đầu đến cuối

Khóa tập rồi cũng đến hồi kết thúc. Phòng tập trở nên rộn rả, người cố gắng hỏi thầy làm sao tiếp tục luyện tập sâu hơn, kẻ ghi địa chỉ những người dạy, những người khác chụp hình Chúng tôi nghĩ khóa tập hoàn toàn thành công trong việc phổ biến một môn luyện tập vừa khí lực cơ thể, vừa nâng cao tâm thức, với một thiền sư được sự kính trọng của người Việt lẫn người Hoa, và bây giờ của cả các môn sinh Pháp. Ngoài công khó của thầy, phải kể đến bốn người từ Mỹ sang tiếp thầy lo cho lớp Taichi này. Tất cả đều bỏ tiền túi mua vé máy bay, bỏ quên việc làm. Công sức (& đức) đó thật quý giá và chúng tôi hi vọng Thầy và nhóm giảng dạy, khi nhìn lại sẽ hài lòng với những học sinh cần mẫn, vui vẻ thân mật trong sự tôn kính. Ngoài hai vợ chồng bà Lưu, phải kể đến chị Thiếu Khanh, cô Linh Vũ đã lo chu đáo việc ăn ở cho phái đoàn trong thời gian ở Cergy.

Kết quả tùy thuộc vào sự trì chí luyện tập. Trong khoá tu tập tới (dự trù vào tháng tư 2006 tại Saint Denis d'Orques cách Paris khoảng 200 km) Thầy và nhóm giảng dạy sẽ cho chúng tôi một dịp để nghiệm lại kết quả và học thêm điều mới mẻ. Vì trình độ chúng tôi bây giờ là dưới số không.

Trọng & Tuyến ghi lại (Cergy Rouen 12 –2005 )

(1)Thí dụ để dịch chữ CRANE, thế con HẠC, người dùng chữ GRUE, kẻ dùng chữ HÉRON ( chữ sau này có lẽ đúng là hạc hơn là grue = con cò )

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị (UBXDTD) vừa công bố một văn thứ gởi đến Hàn Lâm Viện Điện Ảnh Hoa Kỳ để phản đối bộ phim Mưa Đỏ của Cộng Sản Việt Nam. Đây là một nỗ lực tuyên truyền quy mô, có kế hoạch của nhà cầm quyền CSVN nhằm bóp méo sự thật, thay đổi lịch sử để đầu độc dư luận thế giới cũng như những thế hệ sinh sau cuộc chiến Việt Nam. Bức thư do Luật Sư Trần Thái Văn soạn thảo thay mặt cho UBXDTD gởi đến Hàn Lâm Viện Điện Ảnh để phản đối việc tham dự tuyển chọn dự Giải Oscar trong phân loại phim ngoại quốc nêu ra những lý do chính
Ngày 19 tháng 9 năm 2025, Tổng thống Trump đã ký ban hành quy định yêu cầu một số hồ sơ xin chiếu khán H-1B mới phải nộp thêm khoản phí 100,000 Mỹ kim. Quy định này có hiệu lực từ ngày 21 tháng 9 năm 2025. Ngày 20 tháng 10 năm 2025, Sở di trú đã ban hành hướng dẫn làm rõ những ai phải nộp và không phải nộp khoản phí này.
Vào sáng Thứ Bảy, ngày 8 tháng 11, từ 9:00 giờ sáng đến 11:00 giờ trưa, Thành phố Garden Grove hợp tác với Garden Grove Sanitary District & Republic Services, tổ chức một ngày dọn dẹp cộng đồng (Community Cleanup day) để cư dân mang bỏ những đồ cồng kềnh (bulky item) miễn phí đúng cách. Sự kiện này chỉ dành cho cư dân Garden Grove và tổ chức tại Garden Grove Public Works, địa chỉ 13802 Newhope Street.
Trong bối cảnh thế giới hiện nay đang đối mặt với xung đột, chia rẽ, cực đoan, và chiến tranh, Học viện Tin Lành Tutzing ( Evangelische Tutzing Akademie) đã tổ chức một chương trình hội thảo nhằm tìm hiểu và thảo luận về cách các phong trào xã hội – từ nhân quyền, dân chủ, hòa bình đến sinh thái – đã góp phần thúc đẩy tiến bộ xã hội, đồng thời tìm hiểu điều kiện, động lực và giới hạn của chúng trong bối cảnh hiện tại.
Trưa Chủ Nhật 2 tháng 11, 2025 tại Viện Bảo tàng Di Sản Người Việt, 13962 Seaboard Cir, Garden Grove, CA 92704, Viện Nghiên Cứu Lịch Sử Văn Hóa Việt Nam đã tổ chức ra mắt hai tác phẩm :50 Năm Nhìn Lại của 17 tác giả và Đường Lối Cai Trị Của Phủ Toàn Quyền Đông Dương của tác giả Ngô Thị Quý Linh. Tham dự buổi ra mắt sách rất đông thân hào nhân sĩ, giáo chức và những người tha thiết với vận mệnh dân tộc đã đến tham dự, ngồi chật kín hội trường. Mở đầu buổi lễ với nghi thức chào cờ Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và phút mặc niệm để tưởng nhớ công ơn tổ tiên, anh hùng liệt nữ đã hy sinh vì Tổ Quốc
Hội thảo lưu ý cư dân rằng mặc dù chính quyền liên bang đang cắt giảm ngân sách, California vẫn có nhiều chương trình cấp tiểu bang hỗ trợ các cộng đồng cần sự giúp đỡ.
Theo các nhà nghiên cứu và cựu quan chức liên bang, việc chính quyền Trump xem xét lại chương trình hỗ trợ thực phẩm lớn nhất quốc gia sẽ khiến hàng triệu người mất trợ cấp, gây áp lực lên ngân sách tiểu bang và chuỗi cung ứng thực phẩm của quốc gia, đồng thời có nguy cơ cản trở mục tiêu của chương trình “Làm Cho Nước Mỹ Khỏe Mạnh Trở Lại” của chính quyền này.
Lâu lắm tại Quận Cam, thủ phủ tị nạn người Việt Nam hải ngoại có một tang lễ đặc biệt với mấy trăm người đến dự gồm giới cầm bút, truyền thông, văn thi sĩ, nhạc sĩ, hoạt động cộng đồng, để tưởng nhớ, tôn vinh và tiễn đưa nhà giáo- nhà văn Doãn Quốc Sỹ vừa qua đời ngày 14-10-2025 tại Quận Cam, California, hưởng đại thọ 103 tuổi...
Vào ngày 23/10/25, tại Mission Inn Hotel & Spa Riverside, đã diễn ra cuộc hội thảo “California Connects” (Kết Nối California), với sự tham gia của các tổ chức cộng đồng, tổ chức từ thiện, các nhà lãnh đạo địa phương và giới truyền thông báo chí. Đơn vị tài trợ sự kiện này là Văn phòng Hợp tác Cộng đồng và Truyền thông Chiến lược (OCPSC, được thành lập vào năm 2024), trực thuộc Văn phòng Dịch vụ và Gắn kết Cộng đồng (GO-Serve) của thống đốc California. Đây là một trong số tám sự kiện tương tự được lên lịch trên toàn tiểu bang trong tháng 10 và tháng 11 năm nay. Cuộc hội thảo đầu tiên là tại San Francisco vào ngày 8 tháng 10, tiếp theo là Los Angeles, Anaheim, Sacramento, Riverside, Oxnard và Fresno.
Tại tòa nhà Freedom Hall trong công viên Mile Square Park vào sáng Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025, Giám Sát Viên Địa Hạt 1 Quận Cam Bà Janet Nguyễn đã tổ chức Hội Chợ Y Tế Lần Thứ 13 để phục vụ cộng đồng, đây là việc làm mà bà đã liên tục tổ chức trong nhiều năm kể cả khi bà làm Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang. Trước giờ hội chợ y tế bắt đầu, hàng trăm cư dân đã đến sớm sắp hàng chờ đợi. Hội chợ Y Tế chính thức mở cửa vào lúc 9 giờ sáng, trong lời phát biểu lúc khai mạc hội chợ Y Tế Bà Janet Nguyễn cho biết: Hội Chợ Y Tế Kỳ nầy, Bà rất hân hạnh hợp tác với Phòng khám miễn phí Lestonnac, Hiệp hội Bác Sĩ người Mỹ gốc Việt tại Nam California và Memo để tổ chức Một chương trình Hội Chợ Y tế miễn phí. Bà cảm ơn tất cả các tổ chức thiện nguyện, các cơ quan xã hội, các tổ hợp y tế, các cơ quan truyền thông… có mặt tại hội chợ để hướng dẫn cư dân tìm hiểu về các dịch vụ y tế.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.