Hôm nay,  

Trật Tự Mới - Sau Khủng Bố

13/08/200500:00:00(Xem: 6863)
Đằng sau những tin sôi nổi về Iraq - hay lẩm cẩm về xã hội Mỹ - là những chuyển động lớn trong quan hệ toàn cầu….

Henry Kissinger lại vừa lên tiếng.
Theo truyền thống của nhân vật, vẫn một sản phẩm được bán dưới hai nhãn hiệu, ở hai nơi. Ngày 12 tháng Tám, ông viết cho tờ The Australian một bài bình luận dưới tựa đề "Rối ren hơn Việt Nam - Và nguy hiểm hơn" (Messier than Vietnam and more dangerous). Hơn nửa ngày sau - vì Úc Đại Lợi đón mặt trời trước Hoa Kỳ - bài viết tái xuất hiện trên tờ Washington Post, với tựa đề khác: "Những bài học cho một chiến lược triệt thoái".
Ai chứ nếu là Kissinger mà nói đến Việt Nam hay triệt thoái (người viết long trọng tránh chữ "tháo chạy"!) thì dư luận phải coi chừng. "Rối ren" chỉ là một rủi ro nhỏ, bi thảm mới là một thực tế lớn. Nhân vật này có tài đánh hơi và đón bắt thời cuộc bằng cả hai tay khi thấy một số dư luận Mỹ xôn xao về những xung đột gia tăng tại Iraq và sự tái xuất hiện của phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ. Ông mua sẵn cho mình một giấy bảo hiểm bên cánh tả, phe phản chiến và chủ hòa.
Trong khi dư luận thế giới tìm hiểu lời vàng ý ngọc của Kissinger trên tờ The Australian thì tại Hoa Kỳ, Tổng thống George W. Bush xuất hiện ngoài trang trại Crawford cùng Phó Tổng thống Dick Cheney và toàn ban tham mưu về an ninh và đối ngoại. Ông tuyên bố trong cuộc họp báo: "triệt thoái sớm là đưa ra một dấu hiệu nguy hiểm cho kẻ thù…"
Đối với dư luận Mỹ, trận chiến chống Thánh chiến của Hồi giáo cực đoan đang bước vào khúc quanh, tương tự như trong cuộc chiến Việt Nam vào năm 1967-1968, khi tình hình xoay chiều. Thắng bại là tùy cách trình bày sự việc của truyền thông và thống kê hàng ngày về tổn thất nhân mạng cho binh lính Mỹ. Thắng bại là tùy cảm quan của dân Mỹ.
Người ta thường châm biếm tính hời hợt nông cạn của quảng đại quần chúng Mỹ. Một truyện đố vui có thể minh họa điều ấy: người biết nói ba thứ tiếng thì được gọi là trilingual, hai thứ tiếng là bilingual. Người chỉ biết nói một thứ tiếng được gọi là gì" Là người Mỹ!
Một thí dụ khác, thực tế hơn, có thể được thấy hàng ngày trên hệ thống truyền hình.
Người Mỹ biết rất nhiều về những gì đang xảy ra, kể cả loại tin giật gân vô hại cho vận mệnh thế giới - các vụ xử án những nhân vật nổi danh là tiêu biểu - nhưng lại hiểu rất ít về nguyên nhân hay hậu quả của các vấn đề lớn trên toàn cầu - nạn tàn sát tại Sudan, hành quân tại vùng Hạ Sahara, bất ổn tại Nam Mỹ, trò bắt bí nguyên tử của Bắc Hàn hay Iran, v.v…
Nếu có một sắc dân kém cỏi về địa dư hay lịch sử của thế giới nằm ngoài xứ sở thì đó là dân Mỹ. Họ sống trong một quốc gia quá rộng lớn phức tạp tới nỗi khỏi cần quan tâm đến vận mệnh thế giới. Cái gì cũng có thể biết mà chẳng hiểu gì cả, vì vậy mới dễ có phản ứng bồng bột, dễ xúc động lao vào thiên hạ sự vì những lý tưởng cao đẹp rồi hốt hoảng rút lui, để lại thảm kịch cho người khác. Rồi không hiểu vì sao thiên hạ không ưa nước Mỹ.
Nhưng, lãnh đạo Mỹ thực ra không đến hời hợt như vậy.

Những dấu hiệu của một trật tự mới

Chúng ta bắt đầu đi vào chuyện, vào một trật tự mới của thế giới sau những xúc động ồn ào về cuộc chiến chống khủng bố.
Vài thí dụ sau đây có thể minh diễn điều ấy.
Truyền thông Mỹ không nói gì về một truyện rất lạ tại Âu châu từ mươi ngày qua. Hôm 31 tháng Bảy, ba em nhỏ người Nga bị dân Ba Lan hành hung tại thủ đô Warsaw của Ba Lan. Các em là con cái của nhân viên ngoại giao Nga tại Ba Lan. Ngày mùng năm tháng Tám đến lượt một người Nga làm việc trong sứ quán Ba Lan tại Moscow bị đánh. Ngày mùng bẩy, một nhân viên ngoại giao Ba Lan tại Moscow bị hai người Nga đánh tập thể, rất chuyên nghiệp - lặng thinh mà hữu hiệu. Hai ngày sau, một nhà ngoại giao Ba Lan khác bị hành hung…
Xưa kia, thời Liên bang Xô viết, ai đụng vào giới chức ngoại giao ở Moscow vì sẽ được KGB thăm hỏi tận tình. Tại thủ đô Warsaw cũng vậy, mật vụ Ba Lan không tha những ai hành hung nhân viên ngoại giao Liên xô. Ngày nay, chuyện ấy đang thành cơm bữa mà dư luận Mỹ không biết nên không hiểu ra những thay đổi lớn trong quan hệ giữa hai nước nguyên là anh em xã hội chủ nghĩa.
Và vì vậy không để ý tới một chuyện ly kỳ khác: Hôm mùng 10, chính quyền Azerbaijan vừa tố cáo Ba Lan đã huấn luyện một nhóm thanh niên Azerbaijan về kỹ thuật biểu tình nhằm thực hiện một cuộc cách mạng dân chủ, như đã từng xảy ra tại Georgia rồi Ukraine. Dư luận Mỹ chỉ mơ hồ biết là nhiều tổ chức Hoa Kỳ có kín đáo yểm trợ phong trào dân chủ tại Đông Âu và các nước phiên trấn của Liên bang Nga, trong vùng ảnh hưởng của Liên xô cũ. Lần này, Ba Lan bị tố cáo là thi hành việc ấy - cho Mỹ! Ba Lan liên thủ với Hoa Kỳ để tấn công Liên bang Nga và các chư hầu của Moscow mà không là chuyện lạ hay sao"
Trong khi ấy, dư luận Mỹ cũng không theo dõi một cuộc tranh luận trên chính trường Ba Lan: lợi hại của việc yểm trợ Hoa Kỳ tại Iraq. Giới lãnh đạo muốn đáp ứng yêu cầu của Mỹ, nhưng gặp nhiều khó khăn bên trong mà lãnh đạo quân sự hay ngoại giao Mỹ không thông cảm và dư luận Mỹ không biết, mà cũng chẳng cần biết.
Vì không biết và chẳng cần biết, dư luận Hoa Kỳ không theo dõi một tin rất lạ khác tại Evian, cách đây hơn một tháng, hai ngày trước khi Luân Đôn bị khủng bố tấn công.
Tại hội nghị cấp bộ trưởng của năm nước Âu châu triệu tập ở thành phố Evian, Tổng trưởng Nội vụ Pháp Nicolas Sarkozy đã đưa ra hai ý kiến cách mạng. Đồng ý với các nước kia, Pháp sẽ trục xuất các phần tử Hồi giáo quá khích, và quan trọng hơn cả, Pháp không nên chỉ liên kết với Đức để lãnh đạo Liên hiệp Âu châu.
Sarkozy có triển vọng lên làm Tổng thống Pháp và nổi tiếng là được lòng dân hơn Tổng thống Chirac rất xa - và không chống Mỹ như đương kim Thủ tướng Dominique de Villepin.
Ông Sarkozy đề nghị là 25 nước Âu châu nên có một đầu máy hướng dẫn - một cỗ máy - gồm năm quốc gia, trong đó có những nước xưa kia là đối thủ của Pháp như Anh quốc, hoặc kẻ thù như Ba Lan.
Pháp là quốc gia có cộng đồng Hồi giáo đông nhất mà dám lấy quyết định - và đã thi hành việc trục xuất các phần tử Hồi giáo quá khích. Lãnh đạo một đảng theo de Gaulle, Sarkozy đề nghị một điều có thể làm de Gaulle nổi giận: kiến trúc Âu châu không nên dựa trên hai trụ Pháp-Đức như de Gaulle chủ trương ngày xưa mà phải mở rộng ra các nước khác, kể cả các nước lớn trong khối Đông Âu cũ. Ba Lan là một tiêu biểu. Đối với dư luận Mỹ, những sự việc ấy không đáng chú ý bằng tin cô giáo tằng tịu với nam sinh và lãnh chín tháng tù!


Bước qua Á châu, một số giới chức Nam Hàn cho rằng việc Tổng thống Bush chỉ định ông John Bolton làm Đại sứ tại Liên hiệp quốc là một lời cảnh cáo rất mạnh cho cả Bình Nhưỡng lẫn Hán Thành.
John Bolton có chủ trương cứng rắn với Bình Nhưỡng và muốn đưa hồ sơ võ khí nguyên tử của Bắc Hàn cộng sản ra diễn đàn Liên hiệp quốc. Với cương vị Đại sứ tại Liên hiệp quốc, dù được bổ nhiệm khi Quốc hội mãn khóa, Bolton sẽ không nhượng bộ và gây sức ép rất mạnh trên chủ trương hòa hoãn của Nam Hàn.
Trong khi một số Nghị sĩ Dân chủ cố trì hoãn quyết định phê chuẩn Đại sứ Bolton vì những quyền lợi cục bộ của đảng, thì các nước khác đang tìm cách ứng xử với tình hình mới và những nhân sự mới trong bộ máy an ninh và ngoại giao của Hoa Kỳ. Đại sứ Mỹ tại Nam Hàn ngày nay là cựu đại sứ tại Nga, một nhà kiến trúc cho kế hoạch phát triển Minh ước NATO về hướng Đông, mở đầu cho việc tấn công vào vùng ảnh hưởng cố hữu của Liên xô trước đây.
Mười lăm năm sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc, cục diện thế giới đã hoàn toàn đổi thay qua vài "tin vặt" nói trên, mà dư luận Hoa Kỳ không biết và không cần biết vì quá chú ý vào các vấn đề của mình.

Thế giới dưới con mắt của chính quyền Bush

Khi thắng cử vào cuối năm 2000, có lẽ ông Bush và nội các do ông thành lập chưa thấy ra nguy cơ khủng bố mệnh danh Thánh chiến. Lúc ấy, Hoa Kỳ chỉ chú ý đến hai cường quốc đang ở trên đà lên xuống. Xuống là Liên bang Nga, với những mảnh vụn còn lại của Liên xô cũ và rất nhiều vấn đề mới. Lên là Trung Quốc, với những phương tiện và tham vọng có thể chặn đứng cái thế độc bá của Hoa Kỳ tại châu Á và trên toàn cầu.
Vụ khủng bố 9-11 đã đảo lộn những ưu tiên về đối ngoại của Hoa Kỳ khiến nước Mỹ mất gần bốn năm đối phó. Ngày nay, dù cục diện Iraq vẫn còn "rối ren", chính quyền Bush trong nhiệm kỳ hai thực ra đang trở lại hồ sơ cũ. Và hiểu rất rõ rằng các cường quốc khác đều nhân chuyện khủng bố và những khó khăn nhất thời của Hoa Kỳ mà gây áp lực cản trở trật tự quốc tế do Hoa Kỳ đề ra. Các cường quốc ấy còn muốn thổi lên nhiều đám cháy để Hoa Kỳ hụt hơi chữa lửa mà khỏi gây vấn đề cho họ.
Chuyện khủng bố vì vậy trở thành một phần và một phần mà thôi của "đại thế chính trị" kiểu Mỹ, của "trật tự Hoa Kỳ" - Pax Americana - và của trò đấu tranh toàn cầu.
Người ta có thể nhìn ra điều ấy từ đầu năm nay, từ việc ông Bush thành lập nội các mới.
Kiến trúc sư của kế hoạch phát huy dân chủ để chống khủng bố toàn cầu là Thứ trưởng Quốc phòng Paul Wolfowitz được chuyển qua lãnh đạo một định chế tài chánh quốc tế có ảnh hưởng mạnh nhất đến kinh tế và ngoại giao của các nước đang phát triển, là Ngân hàng Thế giới. Đại sứ Thương mại Robert Zoellick dày kinh nghiệm thương thuyết và kiến thức toàn cầu được chuyển qua làm Thứ trưởng Ngoại giao, với một hồ sơ ưu tiên là Trung Quốc. Đại sứ Hoa Kỳ tại Iraq, nhà ngoại giao lão thành có đầy hiểu biết về tình báo là John Negroponte, được triệu về cải tổ và cầm đầu tình báo quốc gia. Là người biết ngôn ngữ và đòn phép ngoại giao với các lãnh tụ Taliban lẫn Pakistan để diệt trừ al Qaeda, Đại sứ Zalmay Khalilzad từ Aghanistan được đưa qua Baghdad thay ông Negroponte. Các phe phái đối nghịch tại Iraq, Shiite và Sunnite, sẽ có một trọng tài biết việc!
Đáng chú ý hơn cả là vai trò của Cố vấn An ninh Quốc gia, một người thân tín nhất của ông Bush, là Condoleezza Rice được đưa qua làm Ngoại trưởng. Bảy tháng sau khi nhậm chức, bà đã đạt nhiều kỷ lục, di chuyển nhiều nhất, làm việc không biết mệt và hoàn toàn nắm vững quy luật "mềm nắn rắn buông" để xẵng giọng với các chế độ độc tài.
Điều mà truyền thông Mỹ ít nói đến là Condi Rice đã trực tiếp chọn người cộng sự.
Ngoài Thứ trưởng Zoellick, bà chọn toàn những nhân vật thân tín và dày dạn kinh nghiệm an ninh khi Liên xô tan rã và Chiến tranh lạnh kết thúc, như Nicholas Burns, nguyên Đại sứ Mỹ tại NATO hay Robert Joseph, nguyên cố vấn đặc biệt của Tổng thống về an ninh, bài trừ võ khí tàn sát. Ở cấp Đại sứ, khi Đại sứ Mỹ tại Moscow là Alexander Vershbow được đưa qua Hán Thành và sẽ cùng John Bolton triệt để gỡ ngòi nổ nguyên tử tại bán đảo Triều Tiên thì William Burns sẽ qua làm Đại sứ tại Nga sau khi nhuần nhuyễn nội tình nước Nga thời làm Sứ thần tại Moscow và nhiều năm trau dồi kinh nghiệm bẻ tay hai chính quyền cứng đầu nhất là Israel và Palestine.
Những đổi thay nhân sự ấy phản ảnh một chủ trương mới của chính quyền Bush.
Dư luận chỉ bắt đầu thấy rõ vài tháng sau, khi ông Bush nhân lễ kỷ niệm 50 năm Liên xô đại thắng Đức quốc xã đến thăm hai nước thù ghét Nga đến xương tủy là Latvia và Georgia, hai đồng minh mới của Mỹ. Tại đây, ông Bush công nhận Hoa Kỳ đã sai lầm khi Roosevelt toa rập với Staline để chia đôi thế giới và hy sinh các nước Đông Âu và vùng biển Baltic.
Nếu cho rằng ông Bush nông cạn và nói chẳng thông, người ta không hiểu được vì sao Liên bang Nga đã nổi điên vì phong trào cách mạng dân chủ mang đầy màu sắc rực rỡ tại Georgia, Ukraine rồi Kyrgyzstan. Và không hiểu vì sao Liên bang Nga cùng Trung Quốc đang thổi sinh khí mới vào liên minh Thượng Hải (kết hợp hai xứ Nga Hoa với bốn nước Trung Á) để chặn đà bành trướng của Hoa Kỳ.
Khi nhìn lại một vòng thế giới như vậy, chúng ta có thể mơ hồ hiểu ra vì sao Ba Lan đang trở thành mũi xung kích của Hoa Kỳ trong phong trào dân chủ vây quanh nước Nga, vì sao thường dân và giới ngoại giao Ba Lan và Nga lại bị hành hung, vì sao Azerbijan lại đả kích Ba Lan, vì sao Liên hiệp Âu châu từ nay sẽ có tiếng nói khác, chứ không chỉ còn dàn loa stereo Pháp-Đức.
Và khi nhìn một vòng thế giới như vậy, người ta phải suy đoán là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ còn trải qua nhiều sóng gió. Nếu chưa thấy thì cũng hiểu ra vì sao Bắc Kinh không đồng ý với việc Hoa Kỳ muốn đem hồ sơ nguyên tử của Iran ra trước Liên hiệp quốc. Đại sứ John Bolton là người rất bận rộn, sau khi bị bắn sẻ vào lưng ở nhà, ông sẽ ra trước trận tiền đẩy mạnh việc cải tổ Liên hiệp quốc và góp phần xây dựng một trật tự mới của đại thế chính trị toàn cầu, theo quan điểm của Hoa Kỳ.
Đặt vào bối cảnh ấy, những ồn ào tại Iraq sẽ dần dần trở thành nhiễu âm hậu trường, và dư luận sẽ có ngày ngạc nhiên trước những đổi thay lớn tại Âu châu, Trung Á và Đông Á….
Lần này, sẽ không có nhà kiến trúc Henry Kissinger. Chuyện Việt Nam có khi cũng sẽ khác!

NGUYỄN XUÂN NGHĨA

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Tại văn phòng Dân Biểu Trí Tạ Địa Hạt 70 số 14361 Beach Blvd, Westminster CA 92683 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Năm ngày 11 tháng 12 năm 2025, Dân Biểu Trí Tạ đã tổ chức buổi tiệc Mừng Giáng Sinh 2025. Tham dự buổi tiệc ngoài một số quý vị dân cử, đại diện dân cử trong các Thành Phố thuộc địa hạt 70 và vùng Orange County, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông và rất đông cư dân và đồng hương cự ngụ trong Địa Hạt 70.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3 vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật 14 tháng 12 năm 2025, Liên Nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian do nhà văn Việt Hải đồng sáng lập và điều hành đã tổ chức tiệc mừng Giáng Sinh, đây là một sinh hoạt truyền thống của nhóm liên tục trong 10 năm qua cứ mỗi mùa Giáng Sinh về Liên nhóm đều tổ chức họp mặt để cùng nhau mừng Lễ Giáng Sinh đồng thời cũng là dịp để cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui, buồn trong một năm qua.
Tại Chánh Điện Tu Viện Đại Bi, Thành Phố Westminster, Hội Đuốc Tuệ đã tổ chức buổi hướng dẫn về đề tài: "Giáo Dục Trong Gia Đình và Giao Tiếp - Ứng Xử Chánh Niệm” do Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ hướng dẫn. Một buổi chiều Chủ Nhật an lành, Tu Viện Đại Bi đón chào rất đông hành giả, phụ huynh, anh chị em Gia Đình Phật Tử, và những người quan tâm đến nghệ thuật giáo dục chánh niệm trong gia đình. Bầu không khí trang nghiêm nhưng gần gũi mở ra ngay từ khoảnh khắc bước vào chánh điện: ba pho tượng Phật vàng tỏa sáng, hoa sen hồng tươi thắm, và nụ cười hiền hòa của đại chúng khiến tâm người dự tự nhiên được lắng dịu. Tất cả tạo nên một nhân duyên tuyệt đẹp cho buổi pháp thoại “Giáo dục trong gia đình & Giao tiếp – Ứng xử Chánh niệm” do Tiến sĩ Bạch Xuân Phẻ (Tâm Thường Định) hướng dẫn.
Cựu Đại tá Vũ Văn Lộc vừa qua đời hôm 29/11/2025 tại San Jose ở tuổi 92. Ông là một cựu sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng hòa với gần nửa thế kỷ hoạt động cộng đồng ở California, lâu hơn bất cứ ai mà tôi được biết. Ông Vũ Văn Lộc, cùng với các ông Hồ Quang Nhật, Lại Đức Hùng, Nguyễn Đức Lâm là thành phần nòng cốt của Liên hội Người Việt Quốc gia miền Bắc California từ cuối thập niên 1980, phối hợp tổ chức Hội Tết Fairgrounds, là sinh hoạt văn hóa truyền thống lớn nhất của miền Bắc California, mỗi năm thu hút vài vạn lượt người tham dự.
Một buổi Lễ Vinh Danh và Tri Ân các Hội Đoàn, các Tổ Chức, các Tập Thể đã góp phần xây dựng cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn trong 50 năm qua vừa được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington D.C, Maryland, Virginia (CĐVN DMV) vào ngày Chủ Nhật 7/12/2025, tại hội trường của Hội Thánh Tin Lành Giám Lý Việt Mỹ, Arlington, VA.
Hội viên đủ điều kiện có thể lấy hẹn để được chụp nhũ ảnh miễn phí tại Trung Tâm Cộng Đồng Monterey Park vào ngày 16 tháng 12, hoặc Trung Tâm Cộng Đồng Westminster vào ngày 17 tháng 12, bằng cách liên lạc với phòng Dịch Vụ Hội Viên của chúng tôi. Ngoài ra, tầm soát ung thư vú cũng là một trong những dịch vụ đủ điều kiện nhận thưởng trong chương trình Phần Thưởng Khuyến Khích Chăm Sóc Phòng Ngừa của Clever Care. Do đó, hội viên tham gia các sự kiện chụp nhũ ảnh kể trên cũng sẽ được thưởng $25 vào thẻ quyền lợi linh hoạt của họ để sử dụng cho các sản phẩm và dịch vụ sức khỏe. Đến tham gia chụp nhũ ảnh tại các trung tâm cộng đồng này, hội viên cũng có thể hòa mình vào không khí ấm cúng mùa lễ với các hoạt động vui nhộn như làm thủ công, đàn hát, chụp ảnh, và thưởng thức đồ ăn uống nhẹ tại đây.
Mấy ai đã quen biết nhà văn/nhà thơ Trịnh Y Thư mà không đồng ý một điều: anh luôn hết lòng với chữ nghĩa, với văn hữu và với nghệ thuật. Vì vậy chẳng ai ngạc nhiên khi đến với chương trình ra mắt sách “Theo Dấu Thư Hương-II” chiều thứ Bảy vừa qua đúng giờ, mà Coffee Factory đã chật không còn ghế ngồi. Và buổi chiều thứ Bảy bận rộn ngoài kia như không ảnh hưởng gì đến không khí sinh hoạt bên trong, khi trên tay mỗi người đến tham dự đều thấy cầm cuốn sách mới được tác giả ký, cùng những cuộc trò chuyện rôm rả thân tình.
Tu Viện Huyền Không (Chùa A Di Đà cũ), hiện do Thầy Thích Tánh Tuệ làm Viện Chủ và Thầy Thích Tuệ Giác trụ trì, cùng Hội Từ Thiện Trái Tim Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya Heart Foundation), đã liên tục tổ chức nhiều đợt cứu trợ đồng bào miền Trung chịu nạn bão lụt. Để tiếp tục công cuộc từ thiện, một tâm thư kêu gọi được gửi đến quý đồng hương và Phật tử như sau: Như quý vị đã biết, trong những ngày qua, các cơn bão và mưa lũ nối tiếp nhau, gây thiệt hại nặng nề: nhiều người chết, mất tích, bị thương; nhà cửa, cơ sở sinh sống bị tàn phá; đời sống đồng bào miền núi phía Bắc và miền Trung bị đảo lộn, khốn đốn vì nước lũ và giông lốc.
Westminster chủ yếu là một thành phố của người di dân. Người dân tin rằng việc vinh danh một nhân vật chính trị tầm quốc gia vốn tai tiếng với những phát biểu mạnh mẽ chống lại các chính sách nhập cư sẽ gửi đi một thông điệp sai lệch về việc ai mới thực sự thuộc về nơi này. Khó hiểu hơn nữa là bốn nghị viên bỏ phiếu cho quyết định này đều là những người sanh ra ở nước ngoài, di cư từ Việt Nam tới Mỹ sau khi Sài Gòn thất thủ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.