Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giannis Antetokounmpo: Trẻ Em Di Dân Hãy Biết Ước Mơ và Nỗ Lực Biến Nó Thành Hiện Thực

21/07/202122:43:00(Xem: 1320)
giganis

Vào ngày Thứ Ba 20/07/2021, đội Milwaukee Bucks đã trở thành nhà vô địch NBA lần thứ nhì sau 50 năm, sau khi đánh bại đội Phoenix Suns trong vòng chung kết NBA Finals với tỉ số 4-2. Người hùng của đội Bucks không ai khác hơn là cầu thủ gốc Hi Lạp Giannis Antetokounmpo, ghi 50 điểm trong trận đấu thứ sáu quyết định, và đã được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất của vòng chung kết (MVP Finals). Ít có người biết Giannis có nguồn gốc từ một gia đình di dân Nigeria đến định cư tại Hy Lạp. Trong buổi trả lời phỏng vấn ngay sau khi dành chức vô địch NBA, Giannis đã có nói về hành trình gian khổ của mình để đi đến vinh quang tột đỉnh của ngày hôm nay, đồng thời gởi thông điệp đến với các trẻ em di dân từ lục địa đen cũng như toàn thế giới.

Theo www.characters.gr , Giannis Antetokounmpo là con của một gia đình di dân bất hợp pháp Nigeria đến Hi Lạp. Giannis sinh ra ở thủ đô Athen vào ngày 6 tháng 12 1994. Mặc dù Giannis và 3 người anh em sinh ra tại Hy Lạp, nhưng không ai trong số họ đương nhiên có quốc tịch Hy Lạp. Cho đến năm 18 tuổi, Ginnanis là một cư dân không có giấy tờ cho cả nguồn gốc Nigeria lẫn Hy Lạp.

Giannis kể lại rằng bởi vì là di dân bất hợp pháp, cha mẹ của anh luôn luôn lo lắng, không dám tin tưởng một ai. Họ lo rằng người hàng xóm có thể than phiền rằng gia đình của anh có đám con nít quá ồn ào, và có thể gọi cảnh sát, thế là gia đình có thể bị trục xuất bất cứ lúc nào.  Cha mẹ của anh cũng như bao di dân khác, rất khó khăn để tìm việc. Giannis và người anh là Thanasis đã phụ giúp cha mẹ bằng cách bán hàng rong đồng hồ, kính mát…

Giannis bắt đầu chơi bóng rổ từ năm 2007, đến năm 2009 thì chơi cho đội bóng trẻ Filathlithikos ở Athen. Đến tháng 4 năm 2013, Giannis được tuyển dụng trong kỳ NBA Draft bởi Milwaukee Bucks, và ở lại với đội bóng này cho đến khi đoạt chức vô địch NBA năm nay.

Là một trẻ thơ di dân, Giannis có sự phấn đấu, nỗ lực phi thường vẫn thường thấy ở những người di dân khi có được cơ hội đổi đời trên quê hương mới. Giannis cũng biết trân quí những gì mà mình được có được sau cuộc đổi đời, luôn tri ân những người đã giúp đỡ mình. Vào tháng 9 2016, Gigannis được ký gia hạn hợp đồng 4 năm với đội Bucks với mức lương $100 triệu. Anh đã gọi điện thoại cho chủ đội bóng bóng Wes Edens để cảm ơn, và nói rằng số tiền này có ý nghĩa rất lớn đối với anh và gia đình. Anh hứa sẽ nỗ lực hết mình cho đội bóng. Sau đó anh nổi hứng mời gia đình và bạn bè đi ăn steak ở tiệm ăn sang trọng The Capital Grille ở Milwaukee. Sau khi thấy nhà hàng dọn steak ra cùng với những món ăn phụ và tráng miệng, anh hơi lo thầm trong bụng, vì không biết ai sẽ trả tiền cho những thứ này, trong khi anh chỉ gọi đúng steak!

Trong buổi trả lời phỏng vấn ngay buổi tối đoạt chức vô địch NBA và MVP Finals, Giannis nói rằng khi bắt đầu chơi bóng rổ, anh không hề nghĩ đến đỉnh cao sự nghiệp như ngày hôm nay, mà chỉ nghĩ đó là cách kiếm tiền để giúp đỡ gia đình. Anh luôn luôn phấn đấu, nghe lời huấn luyện viên để không ngừng nâng cao thể lực, trình độ kỹ thuật. Giannis đã khởi đầu chơi ở vị trí point guard, để rồi sau đó trở thành một trong những cầu thủ chơi vị trí center giỏi nhất NBA hiện nay.

Giannis đã gởi lời nhắn nhủ đến những trẻ em di dân từ lục địa Phi Châu cũng như toàn thế giới rằng hãy tiếp tục nuôi dưỡng những ước mơ, và không ngừng phấn đấu để thực hiện ước mơ đó.

Câu chuyện của Giannis Antetokounmpo cũng là câu chuyện của những người di dân Mỹ. Bất kể đến từ đâu, bất kể màu da, bất kể chủng tộc,  giá trị của người di dân chỉ có thể được đánh giá trên sự phấn đấu và những đóng góp của họ cho quê hương mới.

Dân Việt  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến. Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.