Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hoa Mai, Hoa Đào Chào Đón Gió Mùa Xuân

04/02/202109:29:00(Xem: 678)



Mùa Xuân đã về, hoa mai, hoa đào rực rỡ chào đón gió Xuân. Những ngày còn là sinh viên ở Sài Gòn, mỗi lần gió Xuân lành lạnh về, chúng tôi hồi hộp lắm vì chuẩn bị ra tiền đồn thăm các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Quà gồm có thư của em gái hậu phương, bánh, kẹo, hạt dưa, mứt, … Chuyến đi do sĩ quan tâm lý chiến của tổng cục chiến tranh chính trị tổ chức. Quà do chúng tôi chuẩn bị, phương tiện di chuyển bằng máy bay do chính phủ giúp đỡ. Sinh viên gồm từng nhóm nhỏ khoảng 10 đến 12 người, cả nam và nữ. Người thì chuẩn bị quà, người thì chuẩn bị bài ca và đàn guitar, vui lắm.

Ở rừng núi, tiền đồn hẻo lánh, nơi nào cũng có hoa mai, hoa đào rực rỡ. Đi xa như đến Kontum, Pleiku, Hậu Nghĩa, Tây Ninh do tổng cục chiến tranh chính trị tổ chức, đi gần như Bình Chánh, Mật Khu Lý Văn Mạnh thì do phòng tâm lý chiến của Liên đoàn 5 Biệt Động Quân tổ chức.

Chuyến đi nào cũng vui. Những khuôn mặt hồn nhiên, học chưa xong, tương lai chưa ló dạng, nhưng tiếng cười của phái đoàn sinh viên vui lắm. Những người lính trẻ vừa ra trường 18- 19 tuổi, khuôn mặt còn vẻ ngơ ngác của học trò, dễ thương lắm bà con ơi. Có một hôm, phái đoàn sinh viên luật đến tiền đồn Mật Khu Lý Văn Mạnh, ở Bình Chánh. Tiền đồn hẻo lánh, đồng cỏ bao la, hoa mai vàng rực rỡ, nụ hoa to và đẹp mọc khắp nơi. Khi trực thăng cất cánh, những cánh tay của người lính vẫy vẫy trong gió. Một nữ sinh viên nói:

- Em nhìn thấy hoa mai vàng trên cổ áo của người chiến sĩ.

Tôi cười:

- Hoa mai của núi rừng không nhìn thấy mà chỉ thấy hoa mai trên cổ áo người chiến sĩ, sao không nói chỉ nhìn thấy anh chiến sĩ?

Cô sinh viên bẽn lẽn đỏ mặt.

Ngày xưa còn nhỏ dại, chỉ một cử chỉ, một nụ cười, một lời nói cũng cảm thấy e ngại. Tình cảm ngày xưa rất kín đáo, không biểu lộ ra ngoài như bây giờ, nhất là ở hải ngoại:

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu

(Nhà thơ Phùng Quán, trong bài thơ “Lời Mẹ Dặn” - 1960)

Tôi có ấn tượng thật đẹp đẽ về hoa mai và hoa đào. May mắn, khi mua nhà xong, tôi phát hiện ra ở góc vườn nhà tôi có cụm hoa mai và hoa đào. Tôi rất quý hoa nhà tôi nên không bao giờ cắt hoa ở ngoài vườn vào nhà chưng. Hoa ở góc vườn rực rỡ nhưng cứ để yên đó mà ngắm. Đi ra tiệm mua hoa về chưng. Hoa Xuân rồi sẽ đi qua nhưng tình yêu còn ở lại, tình yêu của núi rừng cao nguyên Trung phần. Tôi rất nhớ cao nguyên đất đỏ, Kontum với những hàng phượng đỏ rực hai bên đường, với nhà thờ Gỗ mà tôi đã trú ngụ khi làm phóng sự mùa hè đỏ lửa, với mùi thơm của hoa bưởi, hoa lài trong giấc ngủ say sưa. Chúng tôi được ở lại đêm nhà của dì phước. Cửa sổ mở, mùi hoa lài, hoa bưởi thơm phức thoảng vào phòng. Cảm giác này không thể có nữa trừ khi về Kontum?

Tôi giữ mục “Người Yêu của lính” của nhật báo Công Luận, chủ nhiệm là trung tướng Thượng Nghị Sĩ Tôn Thất Đính. Các em gái hậu phương gởi thư cho các anh chiến sĩ tiền tuyến nhiều lắm, cả bao bố những bức thư tình lãng mạn. Người yêu không thấy mặt, em gái hậu phương viết thư hay lắm mà không đề địa chỉ. Nhưng những tình cảm đó cũng làm cho người lính ấm lòng trong gian khổ gắn với sự hiểm nguy. 

Nói về người lính chiến hào hùng nói hoài không hết, như bản trường ca bất tận. Ngày xưa và bây giờ cũng thế, cho nên khi thấy những người lính Mỹ nằm la liệt ở nhà ga Hoa Thịnh Đốn, giữa trời lạnh buốt mà không khỏi xúc động.

Mùa Xuân sắp về, những người lính chiến, trong đó có người Mỹ gốc Việt, đang lênh đênh trên biển cả giữ an ninh cho Á Châu Thái Bình Dương, ở A Phú Hãn, ở Tokyo và ở khắp nơi, sẽ rất nhớ nhà, nhớ người thân yêu của mình. Tôi còn nhớ tướng Floria, Đại Tá Christ Phan (bây giờ là chánh án di trú liên bang), và một số sĩ quan người Mỹ gốc Việt hàng năm tổ chức nấu bánh chưng gởi khắp nơi cho anh em. Một việc làm rất đẹp, hy vọng việc làm tốt đẹp này sẽ tiếp tục mãi mãi, để làm ấm lòng chiến sĩ.

Mùa Xuân năm nào hoa đào, hoa mai cũng nở rộ khắp nơi. Có những chủ vườn là người Việt Nam canh cho đúng ngày giờ hoa mai, hoa đào nở đem đến các chợ bán. Ở miền Nam Cali, năm nào cũng có chợ hoa, đủ màu đủ sắc chào đón gió Xuân. Bài hát “ Ly rượu mừng” (nhạc sĩ Phạm Đình Chương, sáng tác 1952) vang lên khắp nơi. Xuân của đất Trời, Xuân của lòng người. Mùa Xuân là mùa hy vọng, mơ ước nào năm qua chưa thực hiện được thì năm mới sẽ hoàn tất. Đồng hương gởi đến nhau những lời chúc Xuân tuyệt vời: vạn sự như ý, sức khỏe dồi dào, tiền vô như nước, tiền ra rỉ rả,… Giấc mơ làm chủ một căn nhà sẽ trở thành hiện thực. Có nhà rồi, rước nàng về dinh, đám cưới đầu Xuân rộn rã, tưng bừng.

Mùa Xuân là mùa của tươi vui, của hy vọng, của trái tim cởi mở, của sự rộng lượng, hạnh phúc. Người người chúc lành cho nhau. Nụ cười thật tươi, giọng cười giòn giã. Chim hót líu lo, nắng ấm chan hòa. Tình người và thiên nhiên như hòa nhịp thành điệu nhạc Xuân bất tận của mùa Xuân yêu thương. Ôi, mùa Xuân đẹp quá, tình người ấm áp quá. Hãy yêu thương như chưa bao giờ yêu thương, hãy ca hát ngợi khen mùa Xuân đã về.

Yêu thương - hai chữ nói dễ mà làm rất khó. Nếu trên trái đất này mọi người đều yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, người này giúp đỡ người kia với trái tim chân thật, không còn ghen ghét, không còn thù hằn thì xã hội này tuyệt đẹp biết bao. Nhà thờ mở cửa, chùa mở cửa, những cơ sở tôn giáo mở cửa, nhà tù đóng cửa, tiền rơi dưới đất không ai lượm, đêm đêm nhà mở cửa không sợ ăn trộm vào thì khi đó ta thấy Thiên Đàng ở hạ giới, xã hội như thời vua Nghêu, vua Thuấn,... Xã hội bình yên, người người bình yên, tất cả trẻ em đều được đến trường học, người già được chăm sóc, được yêu thương bởi con cháu của mình. Ngoài vườn, lúc nào cũng có tiếng hót líu lo của đàn chim, trái cây chín rục trên cành không ai bẻ trộm. Vui ơi là vui, đời thái bình, an lạc. 

Năm cũ đã qua, hy vọng năm mới nhiều may mắn, tấn tài, tấn lộc, tấn bình an. Kính chúc quý đồng hương luôn sống trong tình yêu thương và đùm bọc lẫn nhau.


Orange County, 26/01/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)

    

 

Chợ hoa Little Saigon tưng bừng đón Xuân
Hội chợ hoa Xuân rực rỡ ở Little Saigon

 

Đêm Giao Thừa đi chùa hái lộc, cầu Bình An cho năm mới.
Đi lễ Chùa đêm Giao Thừa, hái lộc, cầu bình an cho năm mới.

 

Thi gói bánh chưng ở Little Saigon, gìn giữ ngành nghề truyền thống
Các cuộc thi được tổ chức ở Little Saigon, giúp thế hệ trẻ tìm hiểu và gìn giữ Tết cổ truyền.

 

Trẻ em người Việt hát mừng Xuân, giữ hồn Việt qua Tết cổ truyền
Trẻ em Mỹ gốc Việt hát mừng Xuân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.