Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hoa Mai, Hoa Đào Chào Đón Gió Mùa Xuân

04/02/202109:29:00(Xem: 647)



Mùa Xuân đã về, hoa mai, hoa đào rực rỡ chào đón gió Xuân. Những ngày còn là sinh viên ở Sài Gòn, mỗi lần gió Xuân lành lạnh về, chúng tôi hồi hộp lắm vì chuẩn bị ra tiền đồn thăm các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Quà gồm có thư của em gái hậu phương, bánh, kẹo, hạt dưa, mứt, … Chuyến đi do sĩ quan tâm lý chiến của tổng cục chiến tranh chính trị tổ chức. Quà do chúng tôi chuẩn bị, phương tiện di chuyển bằng máy bay do chính phủ giúp đỡ. Sinh viên gồm từng nhóm nhỏ khoảng 10 đến 12 người, cả nam và nữ. Người thì chuẩn bị quà, người thì chuẩn bị bài ca và đàn guitar, vui lắm.

Ở rừng núi, tiền đồn hẻo lánh, nơi nào cũng có hoa mai, hoa đào rực rỡ. Đi xa như đến Kontum, Pleiku, Hậu Nghĩa, Tây Ninh do tổng cục chiến tranh chính trị tổ chức, đi gần như Bình Chánh, Mật Khu Lý Văn Mạnh thì do phòng tâm lý chiến của Liên đoàn 5 Biệt Động Quân tổ chức.

Chuyến đi nào cũng vui. Những khuôn mặt hồn nhiên, học chưa xong, tương lai chưa ló dạng, nhưng tiếng cười của phái đoàn sinh viên vui lắm. Những người lính trẻ vừa ra trường 18- 19 tuổi, khuôn mặt còn vẻ ngơ ngác của học trò, dễ thương lắm bà con ơi. Có một hôm, phái đoàn sinh viên luật đến tiền đồn Mật Khu Lý Văn Mạnh, ở Bình Chánh. Tiền đồn hẻo lánh, đồng cỏ bao la, hoa mai vàng rực rỡ, nụ hoa to và đẹp mọc khắp nơi. Khi trực thăng cất cánh, những cánh tay của người lính vẫy vẫy trong gió. Một nữ sinh viên nói:

- Em nhìn thấy hoa mai vàng trên cổ áo của người chiến sĩ.

Tôi cười:

- Hoa mai của núi rừng không nhìn thấy mà chỉ thấy hoa mai trên cổ áo người chiến sĩ, sao không nói chỉ nhìn thấy anh chiến sĩ?

Cô sinh viên bẽn lẽn đỏ mặt.

Ngày xưa còn nhỏ dại, chỉ một cử chỉ, một nụ cười, một lời nói cũng cảm thấy e ngại. Tình cảm ngày xưa rất kín đáo, không biểu lộ ra ngoài như bây giờ, nhất là ở hải ngoại:

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu

(Nhà thơ Phùng Quán, trong bài thơ “Lời Mẹ Dặn” - 1960)

Tôi có ấn tượng thật đẹp đẽ về hoa mai và hoa đào. May mắn, khi mua nhà xong, tôi phát hiện ra ở góc vườn nhà tôi có cụm hoa mai và hoa đào. Tôi rất quý hoa nhà tôi nên không bao giờ cắt hoa ở ngoài vườn vào nhà chưng. Hoa ở góc vườn rực rỡ nhưng cứ để yên đó mà ngắm. Đi ra tiệm mua hoa về chưng. Hoa Xuân rồi sẽ đi qua nhưng tình yêu còn ở lại, tình yêu của núi rừng cao nguyên Trung phần. Tôi rất nhớ cao nguyên đất đỏ, Kontum với những hàng phượng đỏ rực hai bên đường, với nhà thờ Gỗ mà tôi đã trú ngụ khi làm phóng sự mùa hè đỏ lửa, với mùi thơm của hoa bưởi, hoa lài trong giấc ngủ say sưa. Chúng tôi được ở lại đêm nhà của dì phước. Cửa sổ mở, mùi hoa lài, hoa bưởi thơm phức thoảng vào phòng. Cảm giác này không thể có nữa trừ khi về Kontum?

Tôi giữ mục “Người Yêu của lính” của nhật báo Công Luận, chủ nhiệm là trung tướng Thượng Nghị Sĩ Tôn Thất Đính. Các em gái hậu phương gởi thư cho các anh chiến sĩ tiền tuyến nhiều lắm, cả bao bố những bức thư tình lãng mạn. Người yêu không thấy mặt, em gái hậu phương viết thư hay lắm mà không đề địa chỉ. Nhưng những tình cảm đó cũng làm cho người lính ấm lòng trong gian khổ gắn với sự hiểm nguy. 

Nói về người lính chiến hào hùng nói hoài không hết, như bản trường ca bất tận. Ngày xưa và bây giờ cũng thế, cho nên khi thấy những người lính Mỹ nằm la liệt ở nhà ga Hoa Thịnh Đốn, giữa trời lạnh buốt mà không khỏi xúc động.

Mùa Xuân sắp về, những người lính chiến, trong đó có người Mỹ gốc Việt, đang lênh đênh trên biển cả giữ an ninh cho Á Châu Thái Bình Dương, ở A Phú Hãn, ở Tokyo và ở khắp nơi, sẽ rất nhớ nhà, nhớ người thân yêu của mình. Tôi còn nhớ tướng Floria, Đại Tá Christ Phan (bây giờ là chánh án di trú liên bang), và một số sĩ quan người Mỹ gốc Việt hàng năm tổ chức nấu bánh chưng gởi khắp nơi cho anh em. Một việc làm rất đẹp, hy vọng việc làm tốt đẹp này sẽ tiếp tục mãi mãi, để làm ấm lòng chiến sĩ.

Mùa Xuân năm nào hoa đào, hoa mai cũng nở rộ khắp nơi. Có những chủ vườn là người Việt Nam canh cho đúng ngày giờ hoa mai, hoa đào nở đem đến các chợ bán. Ở miền Nam Cali, năm nào cũng có chợ hoa, đủ màu đủ sắc chào đón gió Xuân. Bài hát “ Ly rượu mừng” (nhạc sĩ Phạm Đình Chương, sáng tác 1952) vang lên khắp nơi. Xuân của đất Trời, Xuân của lòng người. Mùa Xuân là mùa hy vọng, mơ ước nào năm qua chưa thực hiện được thì năm mới sẽ hoàn tất. Đồng hương gởi đến nhau những lời chúc Xuân tuyệt vời: vạn sự như ý, sức khỏe dồi dào, tiền vô như nước, tiền ra rỉ rả,… Giấc mơ làm chủ một căn nhà sẽ trở thành hiện thực. Có nhà rồi, rước nàng về dinh, đám cưới đầu Xuân rộn rã, tưng bừng.

Mùa Xuân là mùa của tươi vui, của hy vọng, của trái tim cởi mở, của sự rộng lượng, hạnh phúc. Người người chúc lành cho nhau. Nụ cười thật tươi, giọng cười giòn giã. Chim hót líu lo, nắng ấm chan hòa. Tình người và thiên nhiên như hòa nhịp thành điệu nhạc Xuân bất tận của mùa Xuân yêu thương. Ôi, mùa Xuân đẹp quá, tình người ấm áp quá. Hãy yêu thương như chưa bao giờ yêu thương, hãy ca hát ngợi khen mùa Xuân đã về.

Yêu thương - hai chữ nói dễ mà làm rất khó. Nếu trên trái đất này mọi người đều yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, người này giúp đỡ người kia với trái tim chân thật, không còn ghen ghét, không còn thù hằn thì xã hội này tuyệt đẹp biết bao. Nhà thờ mở cửa, chùa mở cửa, những cơ sở tôn giáo mở cửa, nhà tù đóng cửa, tiền rơi dưới đất không ai lượm, đêm đêm nhà mở cửa không sợ ăn trộm vào thì khi đó ta thấy Thiên Đàng ở hạ giới, xã hội như thời vua Nghêu, vua Thuấn,... Xã hội bình yên, người người bình yên, tất cả trẻ em đều được đến trường học, người già được chăm sóc, được yêu thương bởi con cháu của mình. Ngoài vườn, lúc nào cũng có tiếng hót líu lo của đàn chim, trái cây chín rục trên cành không ai bẻ trộm. Vui ơi là vui, đời thái bình, an lạc. 

Năm cũ đã qua, hy vọng năm mới nhiều may mắn, tấn tài, tấn lộc, tấn bình an. Kính chúc quý đồng hương luôn sống trong tình yêu thương và đùm bọc lẫn nhau.


Orange County, 26/01/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)

    

 

Chợ hoa Little Saigon tưng bừng đón Xuân
Hội chợ hoa Xuân rực rỡ ở Little Saigon

 

Đêm Giao Thừa đi chùa hái lộc, cầu Bình An cho năm mới.
Đi lễ Chùa đêm Giao Thừa, hái lộc, cầu bình an cho năm mới.

 

Thi gói bánh chưng ở Little Saigon, gìn giữ ngành nghề truyền thống
Các cuộc thi được tổ chức ở Little Saigon, giúp thế hệ trẻ tìm hiểu và gìn giữ Tết cổ truyền.

 

Trẻ em người Việt hát mừng Xuân, giữ hồn Việt qua Tết cổ truyền
Trẻ em Mỹ gốc Việt hát mừng Xuân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.