Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Suốt Đời Hồ Chí Minh Thật Sự Có Bao Nhiêu Cái Hôn?

27/05/202009:18:00(Xem: 868)

Tuần này, Việt nam tổ chức kỷ niệm lần thứ 130 ngày sanh của Hồ Chí Minh.  Trước ngày sanh, tức hôm 18/5, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng lập lại điệp khúc cũ «Tư tưởng Hồ Chí Minh và sự nghiệp cách mạng vô cùng phong phú, vĩ đại của Người không những là tài sản vô giá của dân tộc Việt Nam, nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam mà còn là đóng góp quý báu của Người vào sự nghiệp cách mạng của các dân tộc bị áp bức trên thế giới".

Lập tức có nhiều người phản ứng như nhà nghiên cúu Lê văn Sinh, nhà văn Võ thị Hảo, Bloger Nguyễn Hũu Vinh (Trả lời BBC) . Với mức độ khác nhau nhưng tất cả đều không chấp nhận được lời ca tụng Hồ Chí Minh của Nguyễn Phú Trọng. Không phải vì lập lại bản in cũ rít mà vì không nói đúng sự thật, chỉ cố tình nói lấy được. Nghe qua, bà Võ thị Hảo không tự kềm chế được, đã phải bật cười một mình. 

Người ta nghĩ nếu có báo chí tư nhơn, có tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, thì mọi người sẽ thấy Hồ Chí Minh hoàn toàn khác. Hồ sẽ trở lại đúng con người thật của Hồ, với bản chất đại gian đại ác và dâm dục. Chẳng riêng gì Hồ Chí Minh mà cả cái nhóm chóp bu của đảng cộng sản ở Hà nội đó, từ lúc ra đời cho tới ngày nay, cũng chỉ là những tên tội phạm hình sự hoặc tội phạm chống nhơn loại. Đặc biệt với nhơn dân Việt nam, thì còn là tội phá hoại xã hội và ngày nay, là tội bán nước.

Thật ra nhắc về Hồ Chí Minh, thì chỉ thấy ở ông ta toàn là tội ác, chớ không có công cáng gì cả. Và nói ra không biết  bao giờ cho hết được. Nói sự thật về Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ không còn lâu lắm nữa!

Trong tuần trước, Cỏ May tôi có nói qua những cái hôn của Hồ. Nay nói thêm cũng về những cái hôn của Hồ nhưng lại giới hạn ở «hai cái» hay hai thứ mà thôi. Vì nó tiêu biểu rõ nét con người của Hồ hơn hết. Đó là cái hôn Mao Trạch-đông và Châu Ân-lai (trên vidéo ta còn coi thấy được), hoặc những cái hôn những lãnh tụ cộng sản anh em khác. Và cái hôn đàn bà, con  gái, cả trẻ em, khi có dịp tiếp xúc, gần gũi.

Nên Hồ Chí Minh có tiếng là «kẻ hôn nhiều nhứt thế giới». Và báo chí thế giới đã phải viết Hồ là «The dirtiest Old Vi Xi "!

Để tìm hiểu ý nghĩa thật của Hai cái hôn đó, hay hai thứ hôn đó, tưởng nên nhắc sơ lược tiểu sử của Hồ.

Về nguồn gốc Hồ Chí Minh

Theo lịch sử của nhà cầm quyền cộng sản Hà nội thì Hồ Chí Minh có tên khai sanh là Nguyễn Sinh Cung, con ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hoàng thị Loan, cháu nội ông Nguyễn Sinh Nhậm và bà Hà thị Hy.

Nhưng theo «Lời truyền miệng dân gian về Nỗi Bất Hạnh của một số nhà trí thức nho gia” (Kinh nghiệm điền dã) của sử gia Trần Quốc Vượng (Trong Cõi, nhà xuất bản Trăm Hoa, California, Huê kỳ, 1/1993, trg 233-261), thì nguồn gốc thật sự của Hồ Chí Minh lại khác hẳn từ ông bà nội.

Khoảng đầu những năm 60 thế kỷ XIX, cử nhơn Hồ Sĩ Tạo tới ở nhà họ Hà dạy học, quê quán làng Sài, cùng một xã Chung Cự, Tổng Lâm Thinh, Huyện Nam Đàn, với làng Sen, tức Kim Liên. Họ Hà là gia đình nghệ nhơn dân gian, trong nhà có phường hát ả đào.

Gia đình họ Hà có cô con gái tên là Hà thị Hy, tài hoa, nhan sắc lộng lẫy, hát hay, đàn ngọt, múa đẹp, đặc biệt là tài múa đèn: đội đèn trên đầu, để đèn trên hai bàn tay, vừa hát, vừa múa mà dầu trong đĩa không sánh ra ngoài nên người làng gọi cô Hy là cô Đèn.


Vào thuở ấy, kỷ cương xã hội còn lắm khắc khe. Quan niệm xã hội thông thường chỉ trọng sĩ nông trên hết nên nghề ca xướng thường bị xã hội khinh rẻ, cho là phường “xướng ca vô loài”. Phải chăng vì vậy mà cô Đèn, con người tài hoa, nhan sắc như vậy, mà đã 30 tuổi vẫn chưa có được chồng? 

Trong lúc đó, cùng ở ngay trong nhà, lại có cử nhơn Hồ Sĩ Tạo, cũng là bực tài hoa, văn hay, chữ tốt, đa tình. Người ta thường bảo lửa gần rơm lâu ngày không cháy, cũng chèm nhèm. Trai tài, gái sắc lại là nghệ sĩ, thì làm sao ngăn được ngọn lửa lòng không bốc cháy?

Thế là cô Đèn Hà thị Hy bổng một hôm thấy bụng của mình tự nhiên phình ra. Gia đình giựt mình hoảng sợ. Cô là gái không chồng mà làm sao lại chửa? Trong lúc đó, ông cử Hồ Sĩ Tạo lại có vợ con rồi.


Lệ làng ngày trước phạt vạ rất nặng nề tội gian dâm, dư luận không khỏi bêu ríếu hạng gái “chửa hoang”, lên án là thứ “gian phu dâm phụ.” Cứ theo Luật Hồng Đức, chương Thông gian, điều 2, thì họ sẽ bị xử phạt tội gian dâm.  Cả hai bên đều xấu hổ, nhứt là ông cử nhơn làm sao sống được với dư luận làng xóm, khi phải ra trước chánh quyền? Và còn nữa, khi phải đối mặt với bà vợ ở nhà?

Nhà họ Hà phải tìm gắp giải pháp cho cái bụng của cô con gái!


Lúc bấy giờ ở làng Sen cùng xã có ông Nguyễn Sinh Nhậm, dân cày, tuổi cao mà góa vợ. Bà vợ mất để lại cho ông một người con trai là Nguyễn Sinh Thuyết. Và người con trai này cũng đã có vợ. Nhà họ Hà bèn cho gọi ông Nguyễn Sinh Nhậm đến điều đình, “cho không” cô Hy về làm vợ kế của ông, coi như một người con gái xuớng ca, quá lứa lỡ thời, ế chồng nên phải chịu lấy ông già góa vợ, để nhằm mong ém nhẹm chuyện cô gái tự nhiên có cái “bụng phình to ra”.

Ông Nguyễn Sinh Nhậm vốn là người tử tế, hiền lành, nên  vui lòng đón nhận làm phước.

Về nhà, chỉ ít tháng sau, bà vợ kế này đã vội sinh cho ông Nhậm một mụn con trai, đưọc ông đặt tên là Nguyễn Sinh Sắc, lấy họ Nguyễn của ông.

Sau này, người ta để ý thấy ông Nguyễn Sinh Sắc gắn bó với họ hàng làng quê bên vợ, làng Chùa, hơn là làng Sen “quê nội”, nhưng là quê cha hờ. Con cái của ông, từ Nguyễn Thị Thanh, qua Nguyễn Sinh Khiêm, đến Nguyễn Sinh Cung (hay Nguyễn Tất Thành, sau này là Hồ Chí Minh) đều được sinh ra và lớn lên ở làng Chùa bên quê mẹ hay quê ngoại.


Như vậy, dựa theo khám phá của sử gia Trần Quốc Vượng, ông nội và bà nội thật, tức theo huyết thống, của Hồ Chí Minh là ông cử nhơn Hồ Sĩ Tạo và bà Đèn Hà thị Hy.  Nếu xét tánh tình của Hồ giống ai, thì phải nói giống ông bà nội thật. Và gần, là giống cha.

Ý nghĩa “hai cái hôn

Hồ Chí Minh chạy tới ôm hôn Mao, xong vội phóng qua chụp Châu Ân-lai . Hai người đều muốn né cái hôn của Hồ nhưng không né kịp . Cách hôn của Hồ biểu lộ sự háo hức tột cùng . Như thèm khát từ lâu lắm vậy . Qua thái độ của Mao và Châu, thấy quả thật hai người này không lấy gì làm mặn mà cho lắm cái hôn của đồng chí . Hồ phải biết nhưng Hồ cố hôn cho bằng được để nhằm tuyên truyền, vừa với đảng cộng sản và dân chúng việt nam, vừa với phe công sản anh em . Bản tánh của Hồ mà ! Tự biết bản thân mình chẳng có vốn liếng gì nhiều . Tiếng đi làm cách mạng cộng sản, thật ra chỉ làm tà lọt cho Staline, qua thông dịch cho Mikhail Borodin ở Hồng kông . Mà có chắc thông dịch không, vì cũng là lúc Hồ học tiếng tàu . Borodin giao dịch bằng tiếng anh vì ông là người âu châu, có nhiều năm công tác ở Anh và cả Huê kỳ.  Trở lại Tàu, Hồ làm chỉ điểm hoạt động của quân Tưởng Giới-thạch cho Mao sau khi liên hiệp quốc cộng tan rả . Và chỉ điểm cho Tây bắt thanh niên Việt nam qua học trường Hoàng phố trên đường trở về nước, lấy tiền chia với Lâm Đức Thụ . Cũng như chỉ điểm cho Tây bắt Cụ Phan Bội Châu lấy tiền, nói là để tổ chức cách mạng .

Hồ nổi tiếng đóng kịch . Chính cựu Hoàng Bảo Đại, có gặp Hồ nhiều lần, thường nói Hồ có biệt tài đóng kịch, khóc và cười đều giống nhau . Trong vụ xử Bà Năm, Hồ trước đó tỏ vẻ phản đối, bảo vệ người phụ nữ yêu nước, đóng góp nhiều cho kháng chiến . Hồ nói “không thể nào được, khai diển chiến dịch cải cách ruộng đất lại bằng cái chết của một phụ nữ” . Và Hồ đã khóc !

Nhưng khi Bà Năm bị kết án tử hình, Hồ bịt mặt, cùng với Trường Chinh, lẻn đi quan sát để kiểm soát việc thi hành vụ án (Trần Đĩnh, Đèn Cù, Người Việt, Huê kỳ). Về nhà, Hồ còn viết bình luận “Địa chủ ác ghê”, cho đăng trên nhựt báo đảng Nhân Dân để biện minh cho việc kết án tối đa Bà Năm là đúng với chủ trương thổ địa cách mạng theo Trung quốc .

Năm 1946, ở Paris, ký giả Guérin gặp Hồ hỏi tại são ông giết Tạ Thu Thâu ? Hồ vội đưa tay lau nước mắt, nói “Ông Tạ Thu Thâu là người yêu nước vĩ đại”.

Nhưng Hồ liền đanh mặt lại, nói tiếp “Nhưng ai không đi theo đường lối của tôi đều bị tiêu diệt hết”.

Tài đóng kịch này chắc chắn do gène của bà nội mà Hồ thừa hưởng . Tuy Hồ ở thế hệ cháu nội, nhưng về ảnh hưởng di truyền, có khi xuống nhiều thế hệ sau do hiện tượng “trở lại” trong ảnh hưởng di truyền. Ở Marseille, vào thập niên 50, có xảy ra một vụ án ly kỳ . Hai vợ chồng người pháp da trắng . Bà vợ lại sanh đứa con lai đen . Anh chồng đau khổ cùng cực, chịu không nổi, bèn bắn bà vợ . Ra Tòa, ông bị kết  án tối đa . Nhưng luật sư dựa vào một án lệ củ và nhờ xét nghiệm y khoa, chứng minh được đứa bé thật sự là con ruột vì bà vợ tuy da trắng nhưng bà thừa hưởng dòng máu da đen . Đây là trường hợp gène trở lại . Người chồng được giảm án .

Còn cái hôn đàn bà, con gái của Hồ ? Đó là cái hôn thèm khát, do được chất chứa từ trong vô thức, do ái dục bừng lên thúc đẩy . Nên cứ thấy gái là chụp . Già không bỏ, nhỏ không tha . Hồ quơ gái, từ Nguyễn thị Minh Khai ở Hồng kông, ...đến Nông thị Xuân ở Hà nội . 

Riêng Nguyễn Thị Minh Khai vẫn khẳng định mình là vợ của Nguyễn Ái Quốc, tức Hồ Chí Minh sau này (lúc này, Hò còn mượn tạm tên Nguyễn Ái Quốc) . Một cuộc tình rất tình !
«Theo địa chỉ tìm thấy trong cuốn sổ Voyageur Représentant Placier của Cách mạng (VRP de la Révolution), cảnh sát Anh ở Hồng kông, vào 2 giờ sáng ngày 6/6/1931, đột nhập tầng lầu 2, nhà của T.V.Wong mướn tại số 168 đường Tam Công (Tam Kung), khu người Hoa ở Cửu Long (Kowloon) . Nhà chức trách Anh bắt được 2 người cùng nằm chung trên một giường, thiếu y phục .
Người đàn ông khai tên là Sung Man Sho (Tống Văn Sơ) . Người đàn bà trẻ, tự khai là người Quảng Đông, tên Li Sam (Lý Tam) . Cuộc thẩm vấn tại chỗ cho biết Wong , người thuê nhà , và Sung , người ngủ trên giường cùng người nữ, chỉ là một, có tên Nguyễn Ái Quốc, tức Hồ Chí Minh (Roger Faligot et Rémi Kauffer , L’Hermine Rouge de Shanghai , Paris 2005 , trang 296) :
Nên để ý Nguyễn thị Minh Khai có nhiều tên khác nhau cùng họ Lý . Như  Lý Tam, Lý  Phương Thuận, Lý Huệ Phương. Có thể do Lý Thụy (HCM) đặt cho các bí danh này để như thế 2 người cùng họ Lý, thêm phần gần gủi nhau hơn, gắn bó khít khau với nhau hơn . Vì họ là cặp tình nhân . Hai vợ chồng như Nguyễn thị Minh Khai từng khai báo khi lấy phòng tham dự Đại hội QTCS ở Moscou năm 35 . Và chung sống với Hồ tại đây cho tới năm 38 !
Trong tự truyện “Vừa đi đường vừa kể chuyện” (NXB Trẻ, Sàigòn 2007,  trang 49-52), tác giả T.Lan cũng chính là Hồ Chí Minh, viết “Ngày 6/6/1931, Bác bị bắt ở nhà số 186 phố Tam Lung (Cửu Long )… Khoảng cuối tháng 1/1933, gần Tết âm lịch, «Hội đồng nhà vua «xóa án …” .
Như vậy chính Hồ thú nhận đã ngủ chung giường với Nguyễn thị Minh Khai và bị cảnh sát Anh bắt .
Lúc lấy Nguyễn thị Minh Khai, sống với nhau công khai như vợ chồng, Hồ Chí Minh đã có vợ chánh thức, cưới hỏi đàng hoàng, là Tăng Tuyết Minh . Và bà vợ này giử tiết hạnh cho tới cuối đời, một mực chờ đợi tái ngộ với người xưa!     

Với Nông thị Xuân, hai người có một con trai với nhau, tên Nguyễn Tất Trung, sau đưa cho ông Vũ Kỳ, Bí thư của Hồ, nuôi và đổi họ theo họ Vũ . Nhưng về sau này, Vũ Trung lấy lại tên củ Nguyễn Tất Trung, được đảng cộng sản đồng hóa sĩ quan để hưởng trợ cấp theo cấp Thuợng tá .

Tất cả những người đàn bà từng đến với Hồ, sau cùng đều bị Hồ bỏ rơi để giử tiếng là người cách mạng vô sản, suốt đời bác không vợ, không con, hiến thân cho đất nước ... Đặc tánh ăn quịt này chắc do ảnh hưởng ông nội !

Còn tánh ác của Hồ ? Do cha truyền lại vì ông Nguyễn Sinh Sắc vốn là người say rượu . Trong cơn say mà ông vẫn sử án, ông đương tay đánh chết phạm nhơn . Một vị tri Huyện mà có thể tự tay mình đánh chết phạm nhơn, quả thật là người bạo ác . Do ảnh hưởng cha mà Hồ khi nắm quyền chỉ biết vâng lệnh Xịt và Mao, vì Quốc tế Cộng sản, mà ra tay giết hằng tiệu người dân vô tội không thương tiếc . Nên Hồ được báo Anh và báo Ba-lan xếp vào hạng thứ 10 trong danh sách những tội phạm chống nhơn loại .

Hà nội tổ chức sanh nhựt của Hồ, nhắc nhở đảng viên sống theo gương Hồ và học tập tư tưởng của Hồ . Để giống như Hồ . Nhưng đảng cộng sản ngày nay có đông đảo đảng viên đã vượt Hồ về tư tưởng và tác phong mất đạo đức, còn tác hại làm băng hoại xã hội thì cực kỳ nghiêm trọng, vô phương cúu chửa .

Tóm lại trong cả ngàn cái hôn của Hồ trong suốt đời Hồ, có bao nhiêu là cái hôn thuận tình, chia sẻ, hợp tác như hôn Nguễn thị Minh Khai, hôn Nông thị Xuân, … Còn bao nhiêu cái hôn khác do cưởng chế ? Ai biết rỏ ?

Đảng cộng sản có trách nhiệm điều tra, thống kê cho đầy đủ để đưa vào lịch sử đảng và Hồ Chí Minh Toàn tập, Bộ mới .

Nhưng nếu phân tích thì Hồ trước sau chỉ có hai cái hôn . Hay hai thứ hôn . Hôn để tạo cho mình thứ uy tín nào đó mà bản thân Hồ không thể có được, như hôn Mao và Châu .

Cái hôn thứ hai là hôn thỏa mản dâm tánh di truyền cúa Hồ .

Phải chăng chú chệt chơi khâm ? Dựng tượng Hồ Chí Minh ngụ ý Hồ chỉ biết chạy theo cầu cạnh Trung quốc để được làm Chủ tịch nước, và nhắc lại nguồn gốc xướng ca của ông !


Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Học về Việt Sử trong chương trình của Trung Học Đệ Nhất Cấp, không học sinh nào không biết đến giai thoại Nguyễn Trãi tiễn biệt phụ thân là Nguyễn Phi Khanh tại Ải Nam Quan. Đó là tháng 6, năm Đinh Hợi 1407 Sau khi nhà Minh xua quân sang xâm chiếm nước Nam thì Trương Phụ sai Liễu Thăng lùng bắt thành phần trí thức, để ngăn ngừa sự kêu gọi dân chúng nổi dậy đòi lại quyền tự trị. Trong số những người bị bắt để giải về Tầu, có Nguyễn Phi Khanh.
Trung Tâm quan sát, nghiên cứu Sóng Hấp Lực (gravitational waves) bằng tia Laser “Laser Interferometer Gravitational-Wave Observatory” (viết tắt LIGO) xây dựng cách đây hơn 30 năm, tốn 600 triệu. Hoạt động từ ngày ấy, tốn thêm khoảng năm trăm triệu nữa, không phát giác được cái gì. Nhưng lúc sắp sập tiệm, LIGO thình lình công bố đã bắt được “Sóng Hấp Lực” lan tỏa ra khi hai Hố Đen sát nhập thành một. Chuyện “nhập một” này, cũng theo LIGO, xảy ra cách Trái Đất hơn một tỉ năm ánh sáng. Thế giới khoa học chấn động. LIGO thắng lớn, lãnh nhiều giải cao quý, và cuối cùng đoạt luôn Nobel 2017.
Sách "The Room Where It Happened” của Bolton viết về thời gian ông làm việc tại Tòa Bạch Ốc, điều đó khiến cho TT Trump lo ngại. Sách này ra mắt trước ngày bầu cử Hoa Kỳ, ngày bầu cử là ngày 3 tháng 11 năm 2020. Sách ra mắt vào cận ngày bầu cử, Bolton mới có hy vọng “Nhất tiễn song điêu” hay “Nhất tiễn hạ song điêu” là một mũi tên bắn được 2 con chim. - Thứ nhất sách ra mắt cận vào ngày bầu cử sẽ có nhiều người háo hức mua để xem, từ đấy Bolton sẽ thu về vài triệu Mỹ kim. - Thứ hai, Tổng thống Trump “đã yêu cầu John Bolton từ chức." Do đấy, ra mắt sách trước ngày bầu cử, với những chỉ trích TT Trump rất nặng nề trong sách, sẽ khiến cho TT Trump khó khăn trong việc vận động tranh cử tổng thống hay TT Trump có thể sẽ thất cử.
Với ít nhiều lạc quan, và chủ quan, tôi tin rằng dịch Vũ Hán rồi sẽ qua trong tương lai gần. Quả đất vẫn cứ quay đấy thôi. Kinh tế rồi sẽ hồi phục dần dần. Nhân loại lại tiếp tục sinh hoạt y như cũ, với ý thức vệ sinh (và cộng sinh) lành mạnh hơn xưa. Quan hệ toàn cầu sẽ trở lại bình thường, trừ mỗi cái nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (People’s Republic of China) thì tôi … không hoàn toàn bảo đảm. Tôi (dám) có chút máu Tầu nên chả hà cớ chi mà lại đi kỳ thị gần một phần năm dân số toàn cầu. Vấn đề là cái tôi của những vỹ lãnh đạo ở xứ sở này quá lớn, nhất là ông Tập Cận Bình – Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước và Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương – người đã đẩy cả nước đi trật đường rầy quá xa (tới mấp mé hố thẳm luôn) nên hiện tình Trung Hoa – xem ra – không còn thuốc chữa. Phen này (e) sẽ lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm!
Những bằng chứng mua bán chức quyền vừa được báo The Age và Chương trình 60 Minutes của đài ABC phanh phui, khiến Thủ hiến Victoria Daniel Andrews phải sa thải một bộ trưởng, 2 bộ trưởng xin từ chức và nhiều chính trị gia đảng Lao Động tại Victoria đang bị cảnh sát và Ủy Ban chống tham nhũng điều tra. Ban điều hành đảng Lao Động toàn quốc phải đề cử 2 cựu chính trị gia có uy tín lãnh đạo một cuộc điều tra nội bộ, đồng thời trong vòng 3 năm tới các chi bộ tại Victoria mất quyền đưa người ra tranh cử. Chính phủ tiểu bang Victoria (với 6,3 triệu dân) đã ký kết các biên bản nghi nhớ và hợp đồng riêng tham gia dự án "Vành đai và Con đường" với Bắc Kinh, và đang bị chính phủ Liên bang phản đối. Điều này khiến dư luận, gồm nhiều cử tri Úc gốc Việt đặt câu hỏi rằng việc xảy ra tại tiểu bang Victoria có ảnh hưởng gì đến các ký kết với Trung cộng hay là không?
Hiệp hội các Nhà sách Đức thông báo là Giải thưởng Hòa bình của Đức năm 2020 (Friedenspreis des Deutschen Buchhandels) sẽ trao cho Amartya Sen, 86 tuổi, nhà triết học Ấn Độ, Giáo sư Kinh tế Đại học Harvard và là người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1998. Giải thưởng cao quý này được thành lập từ năm 1950 tại Đức. Theo truyền thống, lễ trao giải diễn ra trong ngày cuối Hội chợ sách Frankfurt 18 tháng 10 tại Paulskirche, Frankfurt và sẽ được các đài Đức truyền hình trực tiếp. Trong dịp vinh danh này, Amartya Sen được trao tặng 25.000 euro.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù mà còn chia chung rất nhiều … cố tật!. Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điểu mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd. Tại sao vi bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?
Mấy hôm nay, cái chết của người da đen George Floyd ở Minneapolis, Huê kỳ, đã bổng chốc làm bùng lên phong trào dân chúng, da đen và cả da không đen, ủng hộ nạn nhơn đen, nổi lên, xuống đường ở nhiều thành phố lớn của Pháp, chống bạo hành và kỳ thị của cảnh sát. Omar Sy, da đen, sanh ở Trappes, ngoại ô Tây-Nam Paris (78), nghệ sĩ hài hước, diển viên điện ảnh, lên tiếng tuyên bố «Bạo hành cảnh sát là vấn đề của mọi người»! Là cơ hội bằng vàng để báo chí nhập cuộc. Báo chí Pháp hết 80% là khuynh tả, được chánh phủ tài trợ, (tùy theo số ấn phẩm bán được, từ 500 000 €/năm cho tới 6 000 000 €/năm), loan tin, bình luận, khai thác thị hiếu độc/thính giả để có đông độc giả, được tăng trợ cấp. Phong trào dân chúng nổi lên chống bạo hành và kỳ thị do cảnh sát gây ra, trên thực tế, đã không còn biên giới. Trước phản ứng của những người biểu tình trên thế giới, cảnh sát không còn là «bạn dân» nữa, mà đã trở thành hung thần! Chỉ có cảnh sát ở Tàu và Việt nam là không bị chỉ mặt vì họ là cảnh sát
Cuộc khủng hoảng do virút corona đang tạo ra một môi trường toàn cầu nhiều cạnh tranh hơn, với sự "đối đầu" phát triển nhanh hơn là "hợp tác". Liên Minh Âu Châu chúng ta phải đối mặt với những vùng biển khắc nghiệt hơn và có nguy cơ bị cuốn vào những dòng chảy chéo chiều của các cường quốc đang đòi chúng ta chọn phe rõ rệt. Những thứ được coi là kỹ thuật và không phải là "chính trị cao", chẳng hạn như đầu tư và thương mại, công nghệ và tiền tệ, nay là thành phần của một cuộc cạnh tranh công khai, hoặc thậm chí là đối đầu. Những thứ mà người ta có thể dựa vào một cách vững chắc, như dữ kiện và khoa học, hiện đang bị thách thức và cuốn vào trận chiến của những bài tường thuật, khuếch đại thêm qua những phương tiện truyền thông xã hội.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.