Hôm nay,  

Ba Má Em Muốn Gặp Ba Má Anh

01/10/201900:00:00(Xem: 4348)

Không khí bữa cơm tối nặng trĩu, ai cũng gằm mặt uể oải ăn mà không nói gì. Bà Huệ mắt đỏ hoe, đôi lúc sụt sịt lấy khăn giấy chặm nước mắt… Chừng vơi chén cơm bà buông đũa càm ràm:

 - Nuôi con khôn lớn, ăn học nên người những tưởng được nở mày nở mặt với xóm giềng, ai dè con bôi tro trát trấu như thế này!

 Ông Hưng lầm lì gắt:

 - Hơi đâu bà khóc, con bất hiếu thì coi như không có vậy. Tôi không chấp nhận cưới hỏi gì cả!

 Bà Huệ nhỏ nhẻ:

 - Nói thì vậy, nhưng con cái đứt ruột sanh ra nỡ lòng nào.

 - Bà cứ vậy thành ra con nó dễ ngươi, ông Hưng trách cứ

 Bà Huệ vội thanh minh:

 - Lâu nay tui cũng thấy thằng Phụng lui tới, tui cũng nghĩ tụi nó là bạn bè anh em chứ đâu có dè vậy, thật tình thì đôi lúc tui cũng có nghe lối xóm xầm xì bóng gió nhưng tôi gặt phắt đi vì tưởng là những người ngồi lê đôi mách đơm đặt.

 Ông Hưng vò đầu bức tóc than vãn:

 - Con khôn lớn, học thành tài, tưởng rằng sẽ hãnh diện với họ hàng…vậy mà giờ ra nông nỗi này. Sao gia đình tôi bất hạnh quá? không những thế mà còn e sẽ tuyệt tự mất thôi!

 Hoàng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt vô cùng đau khổ

 - Con tạ tội với ba má, ba má thương con thì xin ba má chấp nhận sự thật này. Con không thể sống giả dối, lấy vợ để che mắt thiên hạ. Nhiều người muốn che đậy bản tánh thật nên lấy vợ, họ haị đời người con gái, họ làm khổ người và khổ cả bản thân họ. Những người lấy vợ để che giấu giới tính ấy họ vẫn lén lút quan hệ với những người tình đàn ông khác, điều này thật tệ vừa mất đạo lý vừa nhẫn tâm. Con không thể làm điều này được!

 Ông Hưng và bà Huệ ngồi im như tượng, không biết nên nói gì nữa. Hoàng vẫn quỳ đấy, mặc dòng lệ vẫn nhỏ xuống

 - Con và anh Phụng thương nhau đã bảy năm rồi, hai đứa rất hiểu và hợp nhau. Hai đứa con không thể sống thiếu nhau được. Con sinh ra đã thế nên không thể nào thay đổi được, nghiệp của con con chịu. Mong ba má thương mà chấp nhận con!

 Bữa cơm dở dang, chẳng ai còn lòng dạ nào ăn nữa. Bà Huệ liên tục lấy khăn giấy lau mắt. Ông Hưng tợp một ngụm rượu ngồi trầm ngâm mà đầu óc không biết đang tỉnh hay mê. Hoàng lặng lẽ về phòng riêng đóng cữa laị buông mình xuống giường, úp mặt vào gối thổn thức. Hoàng đau buồn lắm và Hoàng cũng biết ba má mình đau lòng như thế nào nhưng biết làm sao bây giờ? Hoàng và Phụng thương nhau thật lòng. Phụng chăm sóc , lo lắng cho Hoàng rất chu đáo. Ngày nào không gặp nhau là cảm thấy như xa cả thế kỷ vậy. Đã bảy năm trôi qua mà tình cảm ngày càng khắng khít hơn, đã vượt qua bao trở ngại tưởng chừng như không thể vượt qua. Ngày hôm kia Hoàng thú nhận với ba má và thưa chuyện cưới xin là đỉnh cao của những trở ngại, thưa chuyện xong Hoàng cũng không biết sẽ đi đến đâu nhưng ít ra trong lòng cũng cất bớt cái nỗi lo sợ nặng trĩu bao nhiêu năm nay. Hoàng biết mình khác mọi người kể từ lúc dậy thì. Hoàng thường thích nhìn những người con trai mà không hề có cảm giác gì với con gái cả. Hoàng phải tranh đấu với bản thân mình, luôn luôn che giấu cảm xúc và hành vi; lúc nào cũng nơm nớp sợ bị người ta trêu chọc, kỳ thị…Suốt mấy năm dài sống giả như một diễn viên. Hoàng đã khóc trong những đêm dài, những lúc bản năng thèm khát trỗi dậy Hoàng tự ve vuốt lấy thân thể mình, thậm chí cắn bắp tay cho đến tím bầm, trong tận cùng cô đơn Hoàng đã bao lần tự xử để tìm lấy khoái lạc rồi co quắt ngủ trong cơn khát tình; cảm giác tội lỗi cứ bám riết trong đầu, đêm này qua rồi đêm sau vẫn thế và đã không biết bao nhiêu đêm trường. Ngày còn học phổ thông, Hoàng cũng thường đi chơi với Dung nên mọi người ai cũng tưởng là một đôi. thật tình Dung rất mến Hoàng và cũng muốn cặp bồ với Hoàng, khổ nỗi Hoàng cứ trơ ra như chất argon trong bảng tuần hoàn của các nguyên tố hoá học. Dù che đậy kỹ nhưng rồi dần dần cũng lộ ra. Nhiều đứa bạn kỳ thị ra mặt: “ Đồ bóng xà bang, đồ pê đê…” cũng có nhiều bạn lịch sự hơn, trước  mặt thì không nói gì nhưng quay lưng đi thì cười cợt: “Xăng pha nhớt”…

 Thế rồi lên đại học, trong một lần văn nghệ Hoàng tình cờ quen với Phung, một anh sinh viên năm cuối. Anh vốn là một cây văn nghệ cũng là tay đập bóng có tiếng của trường. Sau vài lần đi chơi thì anh tỏ tình:

 - Lần đầu gặp em là anh biết mình đã bị sét đánh trúng rồi, những ngày sau đó anh sống trong hồi hộp nao nức tìm cách làm quen với em. Anh biết chắc em sẽ là một nửa của anh!

 Hoàng nhận lời yêu anh và đùa:

 - Sét đánh mà sao anh còn tỉnh bơ vậy?

 - Sao em biết là không sao? ruột gan anh lộn tùng phèo, máu anh sôi ngàn độ, trái tim như muốn nổ tung nè!

 Rồi khi tình cảm dần thắm thiết, có lần anh tâm sự: “Anh từng quen nhiều người nhưng chỉ là thú vui thân xác, những cuộc tình chớp nhoáng qua đường mà không để laị bất cứ lưu luyến nào. Thậm chí anh từng quen với một người đàn ông đã có gia đình, ông ấy có địa vị cao trong xã hội, rất giàu., cho con du học nước ngoài…Ông ấy cung phụng cho anh đủ thứ  nhưng cuộc tình tội lỗi, nhầy nhụa được một thời gian rồi thôi. Sau đó là những tháng ngày buông thả vì chán nản cho đến khi gặp em. Lần đầu gặp em anh đã biết ngay đây mà người anh đã tìm kiếm bao năm nay. Anh hứa khi mà được em rồi thì anh sẽ không bao giờ để mất, cho dù anh phải trả bất cứ giá nào…” những lời tâm sự của Phụng làm Hoàng sung sướng nhưng cũng thoáng chút ghen tuông. Hoàng đấm vào ngực Phụng:

 - Đồ lăng nhăng, đồ dâm đãng!

 Phụng chụp tay Hoàng và áp sát vào ngực mình:

 - Từ đây trái tim này sẽ không còn lăng nhăng nữa nhưng nó sẽ dâm đãng bạo với em.

 Phụng ôm chặt Hoàng vào lòng, cả hai hưởng những phút giây mật ngọt bên nhau, đêm ấy Hoàng ngủ laị nhà Phụng; những cơn mưa của nụ hôn trên thân thể Hoàng. Hoàng cong mình oằn oaị đón nhận rên rỉ trong cơn thống khoái tột độ. Qua cơn loạn động, Hoàng nằm gọn trong lòng Phụng nghe lời thủ thỉ:

- Anh ước gì mình có phép màu sẽ biến em thành nốt ruồi son nằm trên ngực trái của anh. Em sẽ nghe nhịp tim anh thổn thức vì em và để anh mang em theo anh đi cùng trời cuối đất.

  Thế rồi Phụng ra trường, anh phụ trách tài chánh cho một doanh nghiệp lớn, tiền bạc ngaỳ càng rủng roẻng hơn. Phụng lo cho Hoàng không thiếu thứ gì, nhiều lúc Hoàng cũng ái ngại và bảo anh đừng làm thế nhưng Phụng gạt đi:

 - Anh biết em có tâm hồn trong sáng như ánh trăng, nói thật với em không có ai lợi dụng được anh đâu. Anh thương em, lo cho em  những món đồ này cũng chẳng nghĩa lý gì. Nếu cần anh sẵn sàng hiến dâng cho em cả mạng sống này! Thế gian này có mấy tỷ người, vậy mà anh chỉ thương nhớ, chỉ tương tư có mỗi mình em. Em nghĩ thử xem, cái duyên anh và em lớn biết dường nào. Với anh, em là linh hồn, là cuộc sống của anh!

 Hoàng đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc trong ngần. Ngày Hoàng ra trường, Phụng mang một bó hoa hồng to tướng đến chúc mừng, bất thần Phụng quỳ gối nâng chiếc nhẫn cầu hôn:

 - Hoàng, anh yêu em, bằng lòng lấy anh không?

 Bao nhiêu cảm xúc tuôn trào như sóng biển, Hoàng gật đầu đồng ý. Bạn bè xung quanh vỗ tay như pháo, nhiều người đến bắt tay ôm hôn chúc mừng Phụng và hoàng.

 Phần mình, ông Hưng bà Huệ sau nhiều đêm trằn trọc không ngủ, hai ông bà cứ than vãn sao mình bất hạnh và thương con bạc phước, phần sợ họ hàng, láng giềng chê cười…nên suốt cả tuần không cứ quanh quẩn xà quần. Cuối cùng hai ông bà quyết định đi tư vấn bác sĩ tâm lý, chuyên viên sinh học… sau khi nghe giải thích thì hai người cũng hiểu vấn đề nhưng lòng vẫn không an. Hai người bèn lên chùa Minh Lý tham vấn với thầy Giác Chơn. Thầy bảo:

 - Con người ta thường có tâm lý đám đông, hễ thuận mình thì phải, nghịch mình thì  quấy! mà cái phải- quấy ấy nhiều khi rất hàm hồ và vô căn cứ. Cái hình tướng mà mỗi người hiện có chỉ là tạm thôi. Người ta có vô số kiếp và đã từng mang bao nhiêu hình tướng khác nhau rồi! cái tướng nam hay nữ cũng thế, chỉ là tạm thời thôi và sẽ luân chuyển thay đổi tuỳ vào cái tâm thức mà mình mang theo lúc sắp lìa đời. Còn các mối quan hệ: cha-mẹ, con cháu, bạn bè, vợ chồng…cũng thay đổi tuỳ theo cái nhơn duyên và cái mối ân - oán mà mình đã tạo ra!  Việc hai cháu thì thầy không có ý kiến gì. Thầy không thể phản đối cũng không thể tán thành. Hai bác nên tuỳ duyên mà thuận theo. Nếu hai cháu thương nhau thật lòng thì ấy là cái duyên của hai đứa vậy! đã phàm làm người thì việc tham dục giống nhau cả, dù đó là đàn ông hay đàn bà. Quan trọng là phải sống sao cho có đạo lý và trách nhiệm. Còn việc nối dõi tông đường là quan niệm của Nho giáo Tàu. Việc này trong nhà phật không có ngĩa lý gì cả, vả laị xã hội ngaỳ nay có hàng vạn trẻ mồ côi, có thể nhận nuôi làm con. Con mình sanh ra thương thì là chuyện thường, không sanh mà thương mới là tình thương lớn,  ấy cũng còn là phúc người phước ta!

 Tối hôm ấy bà Huệ làm bữa cơm khá thịnh soạn. Đợi Hoàng đi làm về rồi cả nhà cùng ăn. Ông Hưng bà Huệ cùng nói:

 - Con nói với thằng Phụng, hôm nào rảnh mời ba má nó sang nhà chơi!

 Hoàng sung sướng buông đũa xuống ôm lấy ông bà mà nước mắt rưng rưng:

 - Con cảm ơn ba má, con thương ba má nhiều lắm!

 Cơm nước xong Hoàng vội chạy sang nhà Phụng ôm chầm lấy mà thổn thức:

 - Ba má em muốn gặp ba má anh! 

 

Ất Lăng thành, 6/2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.