Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ba Má Em Muốn Gặp Ba Má Anh

01/10/201900:00:00(Xem: 2402)

Không khí bữa cơm tối nặng trĩu, ai cũng gằm mặt uể oải ăn mà không nói gì. Bà Huệ mắt đỏ hoe, đôi lúc sụt sịt lấy khăn giấy chặm nước mắt… Chừng vơi chén cơm bà buông đũa càm ràm:

 - Nuôi con khôn lớn, ăn học nên người những tưởng được nở mày nở mặt với xóm giềng, ai dè con bôi tro trát trấu như thế này!

 Ông Hưng lầm lì gắt:

 - Hơi đâu bà khóc, con bất hiếu thì coi như không có vậy. Tôi không chấp nhận cưới hỏi gì cả!

 Bà Huệ nhỏ nhẻ:

 - Nói thì vậy, nhưng con cái đứt ruột sanh ra nỡ lòng nào.

 - Bà cứ vậy thành ra con nó dễ ngươi, ông Hưng trách cứ

 Bà Huệ vội thanh minh:

 - Lâu nay tui cũng thấy thằng Phụng lui tới, tui cũng nghĩ tụi nó là bạn bè anh em chứ đâu có dè vậy, thật tình thì đôi lúc tui cũng có nghe lối xóm xầm xì bóng gió nhưng tôi gặt phắt đi vì tưởng là những người ngồi lê đôi mách đơm đặt.

 Ông Hưng vò đầu bức tóc than vãn:

 - Con khôn lớn, học thành tài, tưởng rằng sẽ hãnh diện với họ hàng…vậy mà giờ ra nông nỗi này. Sao gia đình tôi bất hạnh quá? không những thế mà còn e sẽ tuyệt tự mất thôi!

 Hoàng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt vô cùng đau khổ

 - Con tạ tội với ba má, ba má thương con thì xin ba má chấp nhận sự thật này. Con không thể sống giả dối, lấy vợ để che mắt thiên hạ. Nhiều người muốn che đậy bản tánh thật nên lấy vợ, họ haị đời người con gái, họ làm khổ người và khổ cả bản thân họ. Những người lấy vợ để che giấu giới tính ấy họ vẫn lén lút quan hệ với những người tình đàn ông khác, điều này thật tệ vừa mất đạo lý vừa nhẫn tâm. Con không thể làm điều này được!

 Ông Hưng và bà Huệ ngồi im như tượng, không biết nên nói gì nữa. Hoàng vẫn quỳ đấy, mặc dòng lệ vẫn nhỏ xuống

 - Con và anh Phụng thương nhau đã bảy năm rồi, hai đứa rất hiểu và hợp nhau. Hai đứa con không thể sống thiếu nhau được. Con sinh ra đã thế nên không thể nào thay đổi được, nghiệp của con con chịu. Mong ba má thương mà chấp nhận con!

 Bữa cơm dở dang, chẳng ai còn lòng dạ nào ăn nữa. Bà Huệ liên tục lấy khăn giấy lau mắt. Ông Hưng tợp một ngụm rượu ngồi trầm ngâm mà đầu óc không biết đang tỉnh hay mê. Hoàng lặng lẽ về phòng riêng đóng cữa laị buông mình xuống giường, úp mặt vào gối thổn thức. Hoàng đau buồn lắm và Hoàng cũng biết ba má mình đau lòng như thế nào nhưng biết làm sao bây giờ? Hoàng và Phụng thương nhau thật lòng. Phụng chăm sóc , lo lắng cho Hoàng rất chu đáo. Ngày nào không gặp nhau là cảm thấy như xa cả thế kỷ vậy. Đã bảy năm trôi qua mà tình cảm ngày càng khắng khít hơn, đã vượt qua bao trở ngại tưởng chừng như không thể vượt qua. Ngày hôm kia Hoàng thú nhận với ba má và thưa chuyện cưới xin là đỉnh cao của những trở ngại, thưa chuyện xong Hoàng cũng không biết sẽ đi đến đâu nhưng ít ra trong lòng cũng cất bớt cái nỗi lo sợ nặng trĩu bao nhiêu năm nay. Hoàng biết mình khác mọi người kể từ lúc dậy thì. Hoàng thường thích nhìn những người con trai mà không hề có cảm giác gì với con gái cả. Hoàng phải tranh đấu với bản thân mình, luôn luôn che giấu cảm xúc và hành vi; lúc nào cũng nơm nớp sợ bị người ta trêu chọc, kỳ thị…Suốt mấy năm dài sống giả như một diễn viên. Hoàng đã khóc trong những đêm dài, những lúc bản năng thèm khát trỗi dậy Hoàng tự ve vuốt lấy thân thể mình, thậm chí cắn bắp tay cho đến tím bầm, trong tận cùng cô đơn Hoàng đã bao lần tự xử để tìm lấy khoái lạc rồi co quắt ngủ trong cơn khát tình; cảm giác tội lỗi cứ bám riết trong đầu, đêm này qua rồi đêm sau vẫn thế và đã không biết bao nhiêu đêm trường. Ngày còn học phổ thông, Hoàng cũng thường đi chơi với Dung nên mọi người ai cũng tưởng là một đôi. thật tình Dung rất mến Hoàng và cũng muốn cặp bồ với Hoàng, khổ nỗi Hoàng cứ trơ ra như chất argon trong bảng tuần hoàn của các nguyên tố hoá học. Dù che đậy kỹ nhưng rồi dần dần cũng lộ ra. Nhiều đứa bạn kỳ thị ra mặt: “ Đồ bóng xà bang, đồ pê đê…” cũng có nhiều bạn lịch sự hơn, trước  mặt thì không nói gì nhưng quay lưng đi thì cười cợt: “Xăng pha nhớt”…

 Thế rồi lên đại học, trong một lần văn nghệ Hoàng tình cờ quen với Phung, một anh sinh viên năm cuối. Anh vốn là một cây văn nghệ cũng là tay đập bóng có tiếng của trường. Sau vài lần đi chơi thì anh tỏ tình:

 - Lần đầu gặp em là anh biết mình đã bị sét đánh trúng rồi, những ngày sau đó anh sống trong hồi hộp nao nức tìm cách làm quen với em. Anh biết chắc em sẽ là một nửa của anh!

 Hoàng nhận lời yêu anh và đùa:

 - Sét đánh mà sao anh còn tỉnh bơ vậy?

 - Sao em biết là không sao? ruột gan anh lộn tùng phèo, máu anh sôi ngàn độ, trái tim như muốn nổ tung nè!

 Rồi khi tình cảm dần thắm thiết, có lần anh tâm sự: “Anh từng quen nhiều người nhưng chỉ là thú vui thân xác, những cuộc tình chớp nhoáng qua đường mà không để laị bất cứ lưu luyến nào. Thậm chí anh từng quen với một người đàn ông đã có gia đình, ông ấy có địa vị cao trong xã hội, rất giàu., cho con du học nước ngoài…Ông ấy cung phụng cho anh đủ thứ  nhưng cuộc tình tội lỗi, nhầy nhụa được một thời gian rồi thôi. Sau đó là những tháng ngày buông thả vì chán nản cho đến khi gặp em. Lần đầu gặp em anh đã biết ngay đây mà người anh đã tìm kiếm bao năm nay. Anh hứa khi mà được em rồi thì anh sẽ không bao giờ để mất, cho dù anh phải trả bất cứ giá nào…” những lời tâm sự của Phụng làm Hoàng sung sướng nhưng cũng thoáng chút ghen tuông. Hoàng đấm vào ngực Phụng:

 - Đồ lăng nhăng, đồ dâm đãng!

 Phụng chụp tay Hoàng và áp sát vào ngực mình:

 - Từ đây trái tim này sẽ không còn lăng nhăng nữa nhưng nó sẽ dâm đãng bạo với em.

 Phụng ôm chặt Hoàng vào lòng, cả hai hưởng những phút giây mật ngọt bên nhau, đêm ấy Hoàng ngủ laị nhà Phụng; những cơn mưa của nụ hôn trên thân thể Hoàng. Hoàng cong mình oằn oaị đón nhận rên rỉ trong cơn thống khoái tột độ. Qua cơn loạn động, Hoàng nằm gọn trong lòng Phụng nghe lời thủ thỉ:

- Anh ước gì mình có phép màu sẽ biến em thành nốt ruồi son nằm trên ngực trái của anh. Em sẽ nghe nhịp tim anh thổn thức vì em và để anh mang em theo anh đi cùng trời cuối đất.

  Thế rồi Phụng ra trường, anh phụ trách tài chánh cho một doanh nghiệp lớn, tiền bạc ngaỳ càng rủng roẻng hơn. Phụng lo cho Hoàng không thiếu thứ gì, nhiều lúc Hoàng cũng ái ngại và bảo anh đừng làm thế nhưng Phụng gạt đi:

 - Anh biết em có tâm hồn trong sáng như ánh trăng, nói thật với em không có ai lợi dụng được anh đâu. Anh thương em, lo cho em  những món đồ này cũng chẳng nghĩa lý gì. Nếu cần anh sẵn sàng hiến dâng cho em cả mạng sống này! Thế gian này có mấy tỷ người, vậy mà anh chỉ thương nhớ, chỉ tương tư có mỗi mình em. Em nghĩ thử xem, cái duyên anh và em lớn biết dường nào. Với anh, em là linh hồn, là cuộc sống của anh!

 Hoàng đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc trong ngần. Ngày Hoàng ra trường, Phụng mang một bó hoa hồng to tướng đến chúc mừng, bất thần Phụng quỳ gối nâng chiếc nhẫn cầu hôn:

 - Hoàng, anh yêu em, bằng lòng lấy anh không?

 Bao nhiêu cảm xúc tuôn trào như sóng biển, Hoàng gật đầu đồng ý. Bạn bè xung quanh vỗ tay như pháo, nhiều người đến bắt tay ôm hôn chúc mừng Phụng và hoàng.

 Phần mình, ông Hưng bà Huệ sau nhiều đêm trằn trọc không ngủ, hai ông bà cứ than vãn sao mình bất hạnh và thương con bạc phước, phần sợ họ hàng, láng giềng chê cười…nên suốt cả tuần không cứ quanh quẩn xà quần. Cuối cùng hai ông bà quyết định đi tư vấn bác sĩ tâm lý, chuyên viên sinh học… sau khi nghe giải thích thì hai người cũng hiểu vấn đề nhưng lòng vẫn không an. Hai người bèn lên chùa Minh Lý tham vấn với thầy Giác Chơn. Thầy bảo:

 - Con người ta thường có tâm lý đám đông, hễ thuận mình thì phải, nghịch mình thì  quấy! mà cái phải- quấy ấy nhiều khi rất hàm hồ và vô căn cứ. Cái hình tướng mà mỗi người hiện có chỉ là tạm thôi. Người ta có vô số kiếp và đã từng mang bao nhiêu hình tướng khác nhau rồi! cái tướng nam hay nữ cũng thế, chỉ là tạm thời thôi và sẽ luân chuyển thay đổi tuỳ vào cái tâm thức mà mình mang theo lúc sắp lìa đời. Còn các mối quan hệ: cha-mẹ, con cháu, bạn bè, vợ chồng…cũng thay đổi tuỳ theo cái nhơn duyên và cái mối ân - oán mà mình đã tạo ra!  Việc hai cháu thì thầy không có ý kiến gì. Thầy không thể phản đối cũng không thể tán thành. Hai bác nên tuỳ duyên mà thuận theo. Nếu hai cháu thương nhau thật lòng thì ấy là cái duyên của hai đứa vậy! đã phàm làm người thì việc tham dục giống nhau cả, dù đó là đàn ông hay đàn bà. Quan trọng là phải sống sao cho có đạo lý và trách nhiệm. Còn việc nối dõi tông đường là quan niệm của Nho giáo Tàu. Việc này trong nhà phật không có ngĩa lý gì cả, vả laị xã hội ngaỳ nay có hàng vạn trẻ mồ côi, có thể nhận nuôi làm con. Con mình sanh ra thương thì là chuyện thường, không sanh mà thương mới là tình thương lớn,  ấy cũng còn là phúc người phước ta!

 Tối hôm ấy bà Huệ làm bữa cơm khá thịnh soạn. Đợi Hoàng đi làm về rồi cả nhà cùng ăn. Ông Hưng bà Huệ cùng nói:

 - Con nói với thằng Phụng, hôm nào rảnh mời ba má nó sang nhà chơi!

 Hoàng sung sướng buông đũa xuống ôm lấy ông bà mà nước mắt rưng rưng:

 - Con cảm ơn ba má, con thương ba má nhiều lắm!

 Cơm nước xong Hoàng vội chạy sang nhà Phụng ôm chầm lấy mà thổn thức:

 - Ba má em muốn gặp ba má anh! 

 

Ất Lăng thành, 6/2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.