Hôm nay,  

Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm

05/09/201819:20:00(Xem: 38712)

Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm về nạn mại dâm và buôn người làm nô lệ tình dục ở Việt Nam hiện nay.

Trúc Giang MN

  1. Mở bài

Tại phiên họp của Ủy ban Tư pháp Quốc Hội về việc phòng chống nạn mua bán người vào ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết trong những năm qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ bán phụ nữ và trẻ em ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, với hơn 2,000 bị cáo và trên 3,100 nạn nhân, đa số bị bán qua Trung Quốc và Campuchia.

Đó là những vụ bị phát hiện, nhưng không biết còn bao nhiêu vụ được qua trót lọt do công an biên phòng nhận hối lộ cho đi.

Trước kia, hồi sau tháng 5 năm 1975, Việt Cộng chiếm miền Nam, đã tuyên bố, mại dâm là tàn dư của Mỹ ngụy, thế nhưng hiện nay tệ nạn bán dâm đã phát triển “đại trà” và tràn lan khắp nơi trên đất nước, thậm chí tại trường học cũng có lầu xanh. Thầy trò mua bán dâm ngay tại văn phòng hiệu trưởng. Các tú bà cũng là học sinh điều hành đường dây bán dâm cũng tại trường học.

Đó là thầy trò trường trung học cấp ba Việt Lâm, tỉnh Hà Giang. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và hai học sinh Nguyễn Thúy Hằng (1992) và Nguyễn Thị Thanh Thúy (1991).

Hai tú bà nầy điều hành đường dây gái gọi, phục vụ tình dục cho lãnh đạo các ban ngành và cả Chủ tịch UBND Hà Giang là Nguyễn Trường Tô nữa.

Học sinh, sinh viên, người mẫu và kể cả hoa khôi cũng nằm ngửa đếm tiền triệu.

Bây giờ không còn Mỹ ngụy vậy ai đã tạo ra “cái nghề không vốn” nầy? Chắc chắn là thành quả của hơn nửa thế kỷ làm cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa do đảng CSVN vĩ đại, lãnh đạo.

Xin hỏi Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo đảng, nhất là người chị em ta Nguyễn Thị Kim Ngân, cần phải thành khẩn trả lời, xem ai là người chịu trách nhiệm về việc chà đạp nữ quyền và thân phận của con cháu bà Trưng, bà Triệu trong xã hội Việt Nam ngày nay?.

2. Nạn mại dâm hiện nay ở Việt Nam

2.1. Việt Nam hiện nay có 300,000 người bán dâm

Ngày 2-11-2017, báo Người Lao Động đưa tin, theo tài liệu nghiên cứu của Liên Hiệp Quốc thì Việt Nam có xấp xỉ khoảng 300,000 người bán dâm, trong đó có một số nam bán dâm.

Mại dâm phát triển mạnh và hoạt động rất tinh vi dưới nhiều hinh thức kinh doanh trá hình và cả trên internet nữa.

Gái bán dâm bao gồm học sinh trung học, giáo viên, viên chức, người mẫu, diễn viên, hoa khôi…

Hoạt động mại dâm ngày nay thay đổi nhiều, không còn tập trung ở các nhà chứa, không có đứng đường, mà hoạt động đơn lẻ hoặc nhóm 2, 3 người. Gái bán dâm còn làm môi giới mại dâm. Ngoài ra, mại dâm còn được thực hiện dưới những hình thức như gái bao, du lịch tình dục (Sex tour), vũ trường, karaoke, cà phê ôm, bia ôm, đấm bóp (Massage). Một hình thức nữa là móc nối với những hướng dẫn viên du lịch, cung cấp gái mại dâm cho du khách nước ngoài.

2.2. Người mẫu, diễn viên, hoa hậu, bán dâm

        su that nga ngua ve cuoc thi hoa khoi thoi trang viet nam 2017 su that nga ngua ve cuoc thi hoa khoi thoi trang viet nam 2017 Cuộc sống sang chảnh của Thanh Hiền - Hoa khôi bán dâm nghìn đô trước khi bị bắt - Ảnh 2.

 "Hoa khôi" của chân dài vừa bị bắt do môi giới bán dâm nghìn USD


Một số gái bán dâm là diễn viên, hoa hậu, có thu nhập cao nhưng vì muốn ăn chơi sa đọa nên bán thân thể mình. Trường hợp điển hình là các diễn viên, người mẫu: Yến Vy, Kim Tính, Hồng Hà, Võ Thị Mỹ Xuân, Thiên Kim, Lâm Nhật Ánh. Trong số nầy còn có người kiêm thêm vai môi giới bán dâm. Giá bán dâm của các đối tượng nầy lên đến hàng ngàn USD mỗi đêm.

Năm 2015, đã phát hiện Lại Thị Thu Trang (Sinh năm 1986) quê ở Quảng Ninh, diễn viên từng đoạt danh hiệu Á hậu trong cuộc thi sắc đẹp tại Đại học Sân khấu Điện ảnh, đã bán dâm với giá 7,000USD/ngày. Người mẫu bán dâm Hồng Hà đã từng nói, mục đích bán dâm là để mua xe hơi và nhà lầu nhanh chóng.

2.3. Quảng cáo bán dâm trên trang mạng xã hội Zalo

     Related image Related image


Có một thời, trên trang mạng xã hội Zalo xuất hiện rất nhiều hình ảnh gợi cảm, bóc lửa, với những cái nick rất xinh đẹp của những cô gái, quảng cáo thẳng thừng như: “Em là Kim Ngân, anh nào có nhu cầu thì alô cho em ở số 94xxx. Em đi 400K/40 phút. Phục vụ từ A đến Z”.

Tú bà của đường dây bán dâm trên internet dùng 5, 7 cái điện thoại di động với nhiều số phone khác nhau để liên lạc, cho mật khẩu. Số phone trên trang mạng Zalo chỉ là khởi đầu.

Khi hai bên thỏa thuận cuộc mua bán thì gái bán dâm đặt phòng ở nhà nghỉ, nằm chờ khách đến.

Bề trái của các quảng cáo. Hình ảnh xin đẹp trên internet là giả mạo, thật sự ngoài đời là gái xấu xí. Nếu khách từ chối việc mua bán thì ngay lập tức, bị bọn ma cô trấn lột, buộc phải trả đủ số tiền đã giao ước, cho dù không mua dâm.

Bọn ma cô, tú bà và gái bán dâm không bao giờ lương thiện cả.

Một thời gian sau, trang Zalo biến mất.

  1. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã biến trường học thành lầu xanh ở Hà Giang

    1. Vì lợi ích trăm năm, trồng người

Bộ Giáo dục Đào tạo và nhà trường XHCN thực hiện “lời dạy” của Hồ Chí Minh “Vì lợi ích trăm năm trồng người”. (Chung thân chi kế mạc như thụ nhân). Thật ra câu nói nầy của Quản Trọng, Tể tướng nước Tề, thời Xuân Thu ( 771-476 Trước Công Nguyên) bên Trung Hoa ngày xưa. Thế mà Hồ Chí Minh chóp câu nầy tự cho là của mình để con cháu mù quáng tin theo.

Nguyên văn toàn bộ hệ thống của Quản Trọng như sau:

Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc- (Kế hoạch một năm không gì hơn trồng ngũ cốc). Thập niên chi kế, mạc như thụ mộc. (Kế hoạch mười năm không gì hơn trồng cây). Chung thân chi kế mạc như thụ nhân. (Kế hoạch cả đời không gì hơn trồng người)

Bộ Giáo dục và nhà trường XHCN đã đào tạo thầy trò Sầm Đức Xương, Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy đã biến trường Việt Lâm thành lầu xanh và đường dây gái gọi.

Vì lợi ích trăm năm, mà trồng những con người như thế đó thì tương lai của dân tộc sẽ đi về đâu?

  1. Thầy trò mua bán dâm tại trường học.


     http://1.bp.blogspot.com/_SWuEYKDOI2w/S2LhxtbicRI/AAAAAAAAjvk/HDm2cuoll9s/s400/01.jpg Related image


Bị cáo Thúy Hằng trên đường vào tòa * Thầy trò trước vành móng ngựa


Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường trung học cấp ba Việt Lâm, huyện Vị Thanh, tỉnh Hà Giang, đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh xinh đẹp, nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là y thị đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã chi trả cho Thanh Thúy 4 triệu 500 ngàn đồng.


  1. Thiết lập đường dây gái gọi tại trường học.


     Vì sao xử kín vụ án Sầm Đức Xương? - ảnh 1 Image result for hình sầm đức xương

Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Hà Giang.


Nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng.

Thầy trò, hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Thanh Thúy và Thúy Hằng đã cung cấp tình dục cho những cán bộ lãnh đạo tỉnh, đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.


Hai học sinh nầy đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm. Đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Hai nữ sinh nầy nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ tỉnh. Dịch vụ bán dâm bằng cell phone tiến hành đều đặn.

Do yêu cầu của khách hàng, Thúy Hằng và Thanh Thúy mở rộng thị trường bán dâm đến trường cấp hai trong tỉnh. Hàng chục nữ sinh từ 13 đến 18 tuổi tham gia đường dây gái gọi nầy. Thúy Hằng đã lừa một học sinh 13 tuổi đến khách sạn cho hiệu trưởng Sầm Đức Xương phá trinh.

Vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong danh sách đen mua dâm được lọt lưới pháp luật.


  1. Nữ sinh 9X bỏ học, điều hành đường dây mại dâm hàng ngàn đô la

            Nu sinh 9X bo hoc dieu hanh duong day ban dam nghin do hinh anh 1 Related image

               Má mì Nguyễn Thị Hảo & các gái chân dài xinh đẹp


9X. Chữ X đi liền sau số 9, chỉ từ số không (0) đến số 9. 9X chỉ năm sanh từ 1990 đến 1999 thuộc thế hệ 90. Vì không xác định được năm sanh nên dùng tổng quát như thế.

Nguyễn Thị Hảo, 22 tuổi, từ tỉnh Vĩnh Phúc xuống Hà Nội học cao đẳng ngành ngân hàng, bỏ học giữa chừng, dấn thân vào con đường bán thân. Cô gái 22 tuổi nầy có nước da trắng, má lúm đồng tiền, thuộc gái chân dài rất xinh đẹp và hấp dẫn. Hảo có khả năng chiêu dụ các chân dài khác tham gia vào dịch vụ bán dâm do cô ta làm đầu nậu, tú bà.

Bước đầu, Hảo chụp hình khỏa thân rồi đăng trên các mạng khiêu dâm, quảng cáo bán thân kèm theo số điện thoại và mức giá. Cô nầy còn đăng ảnh của các chân dài khác lên mục “gái gọi cao cấp” để câu khách.

Hảo không có chỗ ở nhất định, cô ta thuê một phòng ở khách sạn thuộc trung tâm Hà Nội với giá 15 triệu đồng mỗi tháng.

Má mì xuất thân nông dân nầy thường khóc sướt mướt mỗi lần ghi lời khai ở cơ quan điều tra công an. Trước đó, công an đã theo dõi và đột nhập vào hai phòng của khách sạn, bắt quả tang hai đôi nam nữ đang mua bán dâm.

Sau cuộc vui, hai khách mua dâm trả cho Hảo 30 triệu đồng, và Hảo giao cho mỗi chân dài 7 triệu đồng. Như vậy, má mì Hảo được 16 triệu đồng.

Theo cơ quan điều tra thì Hảo đã nhiều lần trực tiếp bán dâm, mỗi cuộc vui Hảo nhận được tiền triệu. Hảo khai với cơ quan điều tra rằng, nếu khách có nhu cầu, cô ta sẽ cho các gái chân dài đi Sex Tour xuyên Việt thì khách phải trả 1,000USD cho tất cả mọi chí phí, bao gồm tiền khách sạn.

  1. Tú bà chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, từng là học sinh giỏi.

        Hai ‘tú bà’ Trần Đức Thùy Liên (phải) và Đoàn Thị Ngọc Minh (trái)

   Hai ‘tú bà’ Trần Đức Thùy Liên (phải) và Đoàn Thị Ngọc Minh


Hồi giữa tháng 5 năm 2015, hai khách làng chơi ở Hà Nội, một người là Việt kiều Mỹ tên Quang và một đại gia tên Tuấn.

Tuấn gọi vào Sài Gòn nhờ tú bà Trần Đức Thùy Liên (31 tuổi), giới thiệu cho hai gái bán dâm. Thùy Liên và tú bà Đoàn Thị Ngọc Minh cử hai gái bán dâm tên Thùy Lâm (23 tuổi) và Thanh Hoa (20 tuổi) ra Bắc bán dâm.

Tú bà Thùy Liên ra điều kiện:

  • Thùy Lâm 7,000 USD/2 ngày đêm

  • Thanh Hoa 14,000USD/2 ngày đêm, vì Thanh Hoa đã từng là hoa khôi.

  • Tuấn phải đưa trước 3,000USD về chi phí di chuyển từ Sài Gòn ra Hà Nội. Hai bên đồng ý.

Lúc 17 giờ ngày 25-5-2015, công an kiểm tra hành chánh khách sạn Hạ Long Plaza, và bắt quả tang hai cặp đang mua bán dâm. Hai thanh niên mua dâm bị xử phạt hành chánh.

Hai tú bà ra tòa. Trần Đức Thùy Liên, 42 tháng tù giam. Đoàn Thị Ngọc Minh, nhờ đã là học sinh giỏi của huyện Hóc Môn, Sài Gòn, nên bị 27 tháng tù giam.

Qua điều tra, hai tú bà nầy là hai đối tượng cầm đầu đường dây mại dâm cao cấp, chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, giá thấp nhất là 1,000USD, giá cao nhất là 20,000USD.

  1. Buôn người và nô lệ tình dục

    1. Buôn người (Human Trafficking)

Buôn người là hành động thương mại bất hợp pháp nhằm mục đích thu lợi bất chánh. Nạn nhân thường là phụ nữ và trẻ em bị lạm dụng tình dục hay lao động cưỡng bức, là một dạng nô lệ thời hiện đại.

  1. Nô lệ tình dục (Sexual Slavery)

Nô lệ tình dục là cưỡng bức có tổ chức của những cá nhân hay nhóm người, bắt phụ nữ hay trẻ em phải thực hiện những hành vi tình dục ngoài ý muốn của họ. Đó là những người có thân phận bị lệ thuộc vào người khác như là một nô lệ, thường bị cưỡng bức tình dục, hoặc hoạt động mại dâm.

  1. Tổng kê những vụ buôn bán người ở Việt Nam

Ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết, trong thời gian qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ án với 2,000 bị can có liên quan đến hành vi mua bán người. Số nạn nhân được nêu ra là 3,100 người, đa số là phụ nữ và trẻ em, trong đó 80% là người dân tộc thiểu số có hoàn cảnh khó khăn về đời sống. Nghèo đói.

Tội phạm mua bán người vẫn xảy ra, và diễn biến rất phức tạp, tập trung chủ yếu vào hai biên giới Việt-Trung và Việt-Miên. Bọn buôn người ngày càng có thủ đoạn tinh vi, hoạt động có tổ chức xuyên quốc gia. Một số hình thức được nêu ra là, thông qua các trang mạng xã hội, dụ dỗ, rủ rê các nạn nhân đi chơi, đi mua sắm ở các chợ sát biên giới, nhưng phần nhiều là giới thiệu việc làm lương bổng cao.

  1. Những lý do chưa chận đứng được nạn mua bán người ở Việt Nam.

GS Shawn McHale, Giám đốc Trung Tâm Đông Nam Á của khoa Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học George Washington, sau một năm nghiên cứu tại chỗ ở Việt Nam, đã cho đài VOA biết như sau: “Đúng là việc buôn bán phụ nữ và trẻ em ngày càng gia tăng và phức tạp vì những lý do sau đây:

  • Đa số các tổ chức phi chính phủ chống tệ nạn buôn người thì ở Hà Nội trong khi việc buôn bán người diễn ra ở các biên giới Việt- Trung và Việt-Miên.

  • Lý do thứ hai là công an ở biên giới nhận hối lộ. Đây là vụ khó giải quyết.

  • Muốn trừ tận gốc nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em thì trước hết phải xem nơi nào xảy ra nhiều nhất, không phải ở tỉnh lỵ, thành phố, mà chính là nơi đang xảy ra, rồi dồn nổ lực triệt hạ và ngăn chặn”.

Thật ra cũng khó giải quyết vấn đề nầy, vì công an ăn hối lộ từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới. Đa số những vụ bán người đều có giấy tờ hợp lệ, mà chính nạn nhân cũng đồng ý đi ra nước ngoài làm việc nhẹ nhàng mà lương bổng cao, vì nhà nghèo và cần tiền.

  1. “Tú bà mặt búng ra sữa, 9 lần lừa bán phụ nữ sang Malaysia làm nô lệ tình dục”

    1. “Thiếu nữ Việt Nam cạn kiệt tình người”

             Tú bà xinh đẹp mặt búng ra sữa 9 lần bán phụ nữ qua biên giới - ảnh 2

                     Kim Eng Hoe * Nguyễn Thị Kim Ngân

Đó là cái tựa của một bài báo Người Lao Động ngày 3-5-2016.

Sau khi nhận được đơn tố cáo của các thân nhân, là những nạn nhân bị lừa đem bán sang Malaysia làm nô lệ tình dục, công an Tây Ninh đã bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Kim Ngân, 24 tuổi, và Kim Eng Hoe, 39 tuổi, quốc tịch Malaysia, về tội lừa bán phụ nữ làm nô lệ tình dục.

Nguyễn Thị Kim Ngân có ngoại hình rất xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, lộng lẫy như một “hot girl”, xài tiền rất hào phóng. Kim Ngân đi tìm những thiếu nữ trẻ đẹp, dụ dỗ sang Malaysia làm tiếp viên nhà hàng, lương tháng 20 triệu đồng.

Tú bà trẻ đẹp nầy xuất tiền ra trả những chi phí về thủ tục xuất cảnh, đồng thời còn tặng cho mỗi người 3 triệu đồng để mua sắm quần áo và các thứ cần dùng.

Bề ngoài sang trọng, giàu có và hào phóng của Kim Ngân khiến cho các nạn nhân tin tưởng.

Khi đến Malaysia, ông chủ quán bar trá hình mại dâm tên gọi là Lão Bành, thu tất cả giấy tờ tùy thân của mỗi người, và bắt ép phải ký giấy nợ bao gồm chi phí xuất cảnh, tiền mua sắm quần áo mà tú bà Kim Ngân đã chi cho mọi việc khi còn ở Việt Nam.

Người nào phản đối thì bị đánh đập dã man để làm gương. Mấy cô gái bị giam trong phòng được canh giữ chặt chẽ, và bắt phải đi bán dâm. Cuộc sống không khác gì nô lệ tình dục.

Mỗi lần đi khách 260 ringgit (1.5 triệu đồng VN=64.5USD) đều do quản lý thu giữ. Đến cuối tháng, cộng số tiền đã đi khách rồi trừ nợ đã ký trong giấy nợ, trừ thêm các chi phí về nhà trọ và ăn uống.

Hồi tháng 3 năm 2016, Việt Nam phối hợp với Đại sứ quán Malaysia giải cứu các cô gái về nước.

Thật không thể tưởng tượng được một cô gái 24 tuổi mà phạm tội ác tày trời như thế. Đã xô đẩy 9 cuộc đời vô tội vào thảm cảnh nô lệ tình dục, đau khổ suốt đời không nguôi.

Thật không thể tưởng tượng được truyền thống đạo đức của dân tộc đã bị đập tan nát dưới chế độ cộng sản hiện nay. Con người trở thành vô cảm trước nổi đau khổ của đồng bào mình.

  1. Truyền thống tình đồng bào ruột thịt đã bị chế độ Cộng Sản Việt Nam phá nát tan tành

Trước kia, tình đồng bào được thể hiện qua những châm ngôn như: Thương người như thể thương thân. Lá lành đùm lá rách. Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ…

Về tình nghĩa đồng bào, chỉ có người Việt Nam mới gọi nhau là “đồng bào” mà thôi. “Đồng bào” bắt nguồn từ câu chuyên Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ sinh ra một bào thai 100 cái trứng. Cùng một cha là Lạc Long Quân, cùng một mẹ là Âu Cơ cho nên cư xử với nhau như anh em ruột. Máu chảy ruột mềm. “Huynh đệ như thủ túc” là anh em như tay và chân của một cơ thể.

Tình nghĩa đồng bào đã bị chế độ cộng sản phá tan nát như ngày nay.

Có người mỉa mai cho rằng, lịch sử phát triển của loài người từ thời kỳ đồ đá, tiến lên thời kỳ đồ đồng, và hiện nay Việt Nam đang ở thời kỳ “Đồ đểu”.

  1. Gái 9X bị bắt sang Trung Quốc làm nô lệ tình dục, ngày tiếp 30 lượt khách

Nguyễn Thị Lệ, quê ở Nghệ An, thuật lại như sau. “Khoảng 10 giờ ngày 16-1-2016, trong lúc hai chị em đang ngủ trưa thì bị hai người đàn ông Việt Nam tên Quyết và Thắng tự nhiên xông vào phòng trọ dùng sức mạnh bắt hai chị em tôi và đưa bọn em ra Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh, để giao cho người phụ nữ tên Tuyên và một người đàn ông chuyên đưa người sang Trung Quốc. Khoảng 21 giờ cùng ngày, tụi em bị đưa qua đó”.

Bị giam lỏng 4 ngày tại một căn nhà hoang bên Trung Quốc. Sau đó, Nguyễn Thị Lệ bị bán cho một bà chủ tên Hà Mỹ Linh, và bị bắt làm gái bán dâm. Lệ bị nhốt chung một phòng với 8 thiếu nữ Việt Nam khác. Đa số là người sắc tộc thiểu số như Thái, Mường, Tày…ở các tỉnh phía Bắc như Lạng Sơn, Bắc Giang, Lào Cai…

Mỗi ngày phải tiếp từ 20 đến 30 khách, mỗi lần 100 nhân dân tệ (350,000VNĐ).

Tú bà Hà Mỹ Linh cho biết, bà đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua những cô gái nầy, cho nên phải tiếp tục tiếp khách để trả nợ.

May mắn đến. Trong một lần công an Trung Quốc truy quét, Lệ bị bắt rồi đưa về giam ở đồn công an biên phòng, bị giam ở đó 2 tháng.

Nhờ có một người đi lao động về Việt Nam, họ giúp liên lạc với gia đình, và Việt Nam “làm việc” với công an Trung Quốc, nên Lệ được trả về nhà vào ngày 2-9-2016.


  1. Gái Việt làm nô lệ tình dục phải tiếp hai ngàn lượt khách ở Malaysia


  1. Sự độc ác không còn tính người của tú bà và ma cô Việt Nam ở Malaysia

       Hình ảnh Tâm sự của thôn nữ bị lừa sang Malaysia làm nô lệ tình dục số 3 Những phận người bị bán: Nô lệ tình dục tuổi 17 - ảnh 2

Kẻ buôn người Trần Thị Phương Long * Nạn nhân Bùi Thị Nhung

Bùi Thị Nhung kể lại: “Tôi phải tiếp khách từ 11 giờ sáng đến 4 giờ sáng hôm sau, tính ra hai ngàn lượt khách ở Malaysia. Mỗi lần tiếp khách có bọn ma cô canh giữ. Hầu hết khách mua dâm người Malaysia, nhìn bộ dạng của họ ai cũng phải sợ. Mỗi lần “vào cuộc”, họ xem tôi như một con vật, một món đồ chơi (Sex toy), một búp bê tình dục, để cấu xé. Mỗi lần như thế, tôi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Dù tôi bị mệt mõi, kiệt sức, van xin, nhưng họ không đoái hoài. Sợ nhất là khách mua dâm không xử dụng biện pháp an toàn.

Những ngày tôi bị hành kinh họ bắt tôi phải đút bông gòn vào và tiếp tục đi khách, nếu không nghe lời thì bị đánh đập dã man. Những gì xảy ra ở Malaysia thật là vô cùng khủng khiếp”.

Bùi Thị Nhung kể lại: “Trong khi hoàn cảnh gia đình khó khăn mà tôi không có việc làm, tôi được một người quen là Trần Thị Phương Long, ngỏ ý giúp đỡ sang Malaysia, bán cà phê phụ quán ăn với đồng lương từ 9 đến 10 triệu đồng. Đặc biệt là được giữ trọn lương tháng, vì các chi phí về ăn, ở và tiêu vặt thì đã có chủ lo. Mỗi tháng được về thăm gia đình một lần.

Đang cần tiền nên tôi đồng ý sang Malaysia làm việc. Phương Long lo mọi giấy tờ để tôi được xuất ngoại.

Đến Malaysia, Phương Long nhốt tôi vào một phòng nhỏ. Sau một ngày nghỉ ngơi, tôi bắt đầu hứng chịu sự hành xác của những kẻ côn đồ. Khi biết mình bị lừa bán dâm, tôi khóc lóc, van xin nhưng bị đánh đập và đe dọa thủ tiêu. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ nên lúc nào tôi cũng khóc. Sự độc ác tàn nhẩn của Long thật là khủng khiếp. Lương tâm chai đá, không một chút động lòng.

  1. Kế hoạch đào thoát thất bại

Nhiều người tìm cách trốn thoát thất bại, bị đánh đập không nương tay, không thương tiếc của “tú bà” và cả “tú ông”, nhưng tôi cương quyết chạy trốn vì không chịu nổi sự đày đọa dã man của bọn mặt người mà lòng thú, ác quỷ đội lốt người đó, nhất là người Việt đối với người Việt ở xứ người. Ông trời sinh ra những con người như thế. Tổ tiên Rồng Tiên mà sao lại có loại người độc ác, vô lương tâm như thế?”.

Bùi Thị Nhưng kể lại: “Khi quyết chạy trốn tôi lên kế hoạch tỉ mỉ. Bắt đầu, tôi cố gắng phục vụ khách cho thật tốt, đồng thời tôi tỏ ra cho Phương Long thấy là tôi làm quen được nghề nầy. Một hôm tôi ngỏ ý với Phương Long, xin về quê thăm cha mẹ và sẽ kéo theo những bạn bè sang Malaysia. Tôi nói ở quê còn nhiều cô gái nhà nghèo rất cần tiền và dù cho làm “gái” (gái bán dâm) họ cũng làm. Tuy nhiên ý định của tôi bất thành vì Phương Long rất có kinh nghiệm về quản lý”.

  1. Vượt thoát thành công

Bùi Thị Nhung kể tiếp: “Tôi không chịu nổi suốt ngày bị hành hạ thân xác. Tôi luôn luôn nghĩ đến việc chạy trốn. Đến một hôm, nhờ sự giúp đỡ của bạn đồng cảnh ngộ, tôi trốn ra khỏi động quỷ. Lúc đó tôi chạy bộ, bất kể phương hướng, không biết đến đâu, tôi chạy hàng chục km trên đường vắng. Không biết mệt, không nghỉ vì sợ bị rượt bắt.

Thế rồi, tôi may mắn gặp được một đồng hương, nhiệt tình giúp đỡ nên tôi được đưa đến Sứ quán Việt Nam, rồi sau đó làm thủ tục về nước”.

  1. Còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của gái Việt bị bán làm nô lệ tình dục ở nước ngoài

Ngoài những điển hình đã nêu trên, còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của phụ nữ và trẻ em, bị bán ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, mà không có giấy mực nào ghi lại cho hết được.

Cô bé 16 tuổi ở Hà Giang với 1,000 ngày cay đắn làm nô lệ tình dục ở Trung Quốc.

Một gái vị thành niên mà có thủ đoạn lưu manh, mất tính người như trường hợp của Phạm Ngọc Linh, (18 tuổi) đã lừa hai bạn thân là Trần Thị Hồng (15 tuổi) và Vương Thị Hương (18 tuổi), cùng ngụ ở huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, bán hai bạn rất thân vào động mại dâm với chiêu bài là làm việc nhẹ mà hưởng lương “khủng”.

                   9X bán bạn gái vào động quỷ - Hình 1

          Bị cáo Phạm Ngọc Linh tại Tòa

  1. Đảng Cộng sản Việt Nam phải chiệu trách nhiệm về mọi thói hư tật xấu, tội lỗi của xã hội Việt Nam ngày nay.

    1. Đảng Cộng Sản đã phá nát xã hội Việt Nam.

Mại dâm là chuyện nhỏ, ở đâu cũng có, thời nào cũng có, nhưng Việt Nam ngày nay chiếm giải vô địch về tệ nạn nầy. Điều quan trọng là chính đảng CSVN đã phá hủy truyền thống đạo đức, lòng nhân đạo và tình người của dân tộc Việt Nam như ngày nay.

Vì sao người Việt lại đối xử với người Việt một cách tàn nhẫn và tán tận lương tâm như thế?

Đó là Hồ Chí Minh đã chia dân tộc ra nhiều thành phần, kích động gây hận thù, và đưa mã tấu cho bọn 3 đời bần cố nông chém giết người công khai và “hợp pháp”. Tên khát máu họ Hồ nầy lại nêu chủ trương “Trí, phú, địa, hào, phải đào tận gốc, trốc tận rễ”. Đó là nguyên nhân gây ra không còn tình đồng bào, tình dân tộc, và tình người.

  1. Đồng tiền đập nát những truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

Chế độ độc tài sinh ra tham nhũng. Tham nhũng đoàn kết lại, bảo vệ nhau, bảo vệ phe nhóm, bảo vệ Đảng, để bảo vệ tài sản và tánh mạng người tham nhũng.

Còn tham nhũng thì còn hối lộ. Người đưa hối lộ để làm những việc phạm pháp, tội lỗi và gây tội ác với đồng bào của mình.

Tất cả chỉ vì tiền. Vì tiền mà học sinh bán thân. Cái nghề không vốn, không cần chuyên môn, chỉ nằm ngửa đếm tiền đã nở rộ, tràn lan khắp mọi nơi trên đất nước nầy.

Đạo đức muôn đời của dân tộc, tình nghĩa đồng bào, tình người đã bị đồng tiền đập phá tan nát.

Rõ ràng là chế độ độc tài của đảng CSVN đã tạo ra, và phải gánh lấy trách nhiệm. Một xã hội văn minh, văn hóa tốt đẹp như trước kia chỉ có trên đất nước Việt Nam nầy, với điều kiện duy nhất là đảng CSVN phải bị tiêu diệt.

Về giá trị đồng tiền, có những câu như sau:

      Tiền là tiên là phật 
       là sức bật của lò xo 
       là thước đo của lòng người 
       là tiếng cười của tuổi trẻ 
       là sức khỏe của tuổi già 
       là cái đà danh vọng 
       là cái lọng che thân 
       là cán cân công lý 
       tiền là hết ý. (Bùi Văn Sạch)

  1. Kết luận

      Ảnh đau lòng: Dân hôi của mặc tài xế van xin - 4 Ảnh đau lòng: Dân hôi của mặc tài xế van xin - 5

      Ảnh đau lòng: Dân hôi của mặc tài xế van xin - 7 Ảnh đau lòng: Dân hôi của mặc tài xế van xin - 3

     Hàng trăm người vào hôi bia * Bà nầy bợ 2 thùng bia tiger

Từ một cô gái vị thành niên, mà có thủ đoạn thâm độc, mất nhân tính, đã lừa hai bạn rất thân của mình đem bán sang Trung Quốc làm nô lệ tình dục, đến những con người vô cảm, vô tư bỏ hóa chất độc hại vào thực phẩm để bán ra cho đồng bào của mình. Chết ai nấy bỏ.

Một điển hình đáng xấu hổ thể hiện trong vụ cướp bia khi xe bị tai nạn. Lúc 13h ngày 4-12-2013, chiếc xe chở 1,500 thùng bia bị nạn ở Biên Hòa. Xe lật. Bia tràn ra dưới đất. Hàng trăm người hồ hởi xung phong vào cướp bia. Có người còn mang xe ba gác đến chở bia.

Chỉ không đầy một tiếng đồng hồ mà 1,500 thùng bia chỉ còn lại 100 thùng. Nghĩa là đồng bào ta đã thu hoạch được 1,400 thùng bia hiệu Tiger.

Đã hơn nửa thế kỷ làm cách mạng XHCN do Đảng quang vinh lãnh đạo, mà thành quả như thế thì thật là đáng buồn. Nhưng đó là thành quả tự nhiên, vì đảng tham nhũng, chia bè phái đấu đá nhau tranh giành quyền lực, hèn với giặc, ác với dân, nói chung là bán nước.

Chỉ có một con đường duy nhất để phục hồi những phẩm chất, tinh hoa của dân tộc, để giữ nước, đó là phải tiêu diệt cái đảng ôn hoàng hắc ám nầy. Và đó cũng là trách nhiệm của hơn 90 triệu người Việt Nam trong nước. Nhưng viễn ảnh của nước Việt Nam xem ra đen tối quá, mù mịt quá, vì đồng bào ta chưa vượt ra khỏi cái tình trạng vô cảm. Chết ai nấy bỏ.

Trúc Giang

Minnesota ngày 5-9-2018

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.