Hôm nay,  

Việt Nam: Thuyết Dân Trị ra đời

04/07/201806:31:00(Xem: 7390)

 

Việt Nam:Thuyết Dân Trị ra đời

 

Thuyết Dân Trị ra đời nhằm đề ra phương cách giải thể chế độ Cộng sản Việt Nam và xây dựng Nhà nước mới thời hậu cộng sản.

 

 

Đặc điểm của thời kỳ hậu cộng sản tại Việt Nam, đó là tập đoàn lãnh đạo Hà Nội đã đưa đất nước lún sâu vào vòng Bắc thuộc với những chính sách tiêu diệt người Việt trên đất Việt.

 

 

Không có ai sinh ra để vì Nhà nước, nhưng Nhà nước được tạo dựng để phục vụ con người và trong chế độ CS mọi thứ đều đảo lộn khi con người trở thành công cụ của Nhà nước, đúng hơn danh từ nhà nước ở đây trở thành một thứ tổ chức mafia đảng trị.

 

 

Luật An Ninh mạng khiến người Việt mù loà trước thời đại, luật đặc khu cho thuê đất 99 năm, một hình thức bán nước có văn tự. Rước họa từ Bắc Kinh qua Cải cách ruộng đất, nay cái gọi ‘đốt lò’ chống tham nhũng nhằm triệt hạ phe nhóm, để ‘mượn gió bẻ măng’ triệt tiêu nhân tài đất Việt.

 

 

Dân Việt không còn chọn lựa nào khác phải làm cách mạng Dân Trị hay là chết dưới bàn tay Đảng trị Việt cộng cấu kết với Tàu cọng.

 

 

Do đó, con đường đến độc lập, tự cường cho Việt Nam vô cùng gian nan vì cái khốn nạn về sự cai trị của một chế độ độc tài trở thành sự khốn cùng của người dân!

 

 

Dưới sự cai trị của cộng sản, xã hội bị biến thành trại súc vật. Thức ăn, nước uống trên khắp các chợ quán Việt Nam đều bị nhiễm hóa chất độc hại từ Trung Quốc. Chiến tranh sinh học toàn diện nhằm tiêu diệt giòng giống Lạc Hồng. Cuộc chiến tranh sinh hóa còn đáng sợ hơn cả chiến tranh hạt nhân. Những thái thú Tàu nói tiếng Việt cực kỳ gian ác, thâm độc. Bi thảm hơn khi súc vật người đối xử với nhau như loài vật có trí năng bằng đỉnh cao trí tuệ đầy sự lươn lẹo đáng nguyền rủa.

 

 

 Nhưng Ông Trời sinh ra con người là chủ thể tự do, một nhân vị!

 

Xác định quyền tư hữu, quyền làm chủ của cải do chính mình làm ra, cũng là xác định quyền tự do cho mỗi người và gia đình, tạo cơ hội cho các công dân làm tròn phận sự của mình với xã hội, trong đó con người thật sự là một chủ thể kinh tế - homo economia. Con người thật sự là một Nhân vị tự do!

 

Do đó, một chính quyền nhân bản - lấy dân làm gốc, phải là một chính quyền xem con người như một nhân vị, biết tôn trọng nhân phẩm con người.

 

Chủ nghĩa cộng sản ra đời từ thực tiễn “Triết gia từ đây không còn chiêm niệm thế giới nữa nhưng chuyển biến thế giới” « Les philosophes n’ont fait qu’interpréter le monde ; il s’agit maintenant de le transformer » Karl Marx.

 

 Khi mang sứ mệnh chuyển biến thế giới, những người cộng sản lại tha hóa, ngụy tín, vong thân. Cộng sản là ung thư của xã hội! Trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản, những người cộng sản tự chôn chính mình.

 

 

Thuyết Dân Trị ra đời từ thực tiễn, theo nguyên lý phủ định của phủ định là quy luật của biện chứng pháp, đặc thù trong bối cảnh để giải quyết những vấn nạn của dân tộc Việt Nam do hậu quả dưới sự cai trị tàn ác của Cộng sản.

 

 

Trên nền tảng khoa học, vật lý góp phần rất lớn nếu không muốn nói là nền tảng để xây dựng nên một học thuyết, nhưng những chân lý cổ xưa này trên đất nước Việt Nam và Trung Quốc vẫn còn nghèo trong sự đóng góp cùng tiến hóa của nhân loại.

 

 

Người dân vẫn “đố trăng mấy tuổi… biết mây mấy tầng”, song với khoa vật lý thiên thể nó là một hành tinh trong hệ mặt trời đến lỗ đen… Vũ trụ luận về cái hữu hạn đến vô hạn! Điều này để nói lên rằng thuyết Dân Trị với ba nghìn trang hãy còn nhiều giới hạn vì nó hình thành trong một xã hội ngụy tín, vong thân không có tự do ngôn luận, tự do báo chí… Do đó trong khả năng vốn giới hạn của tri thức hãy còn rất khiêm tốn. Trên nguyên tắc biện chứng ‘mọi sự đều lưu chảy’, sẽ hy vọng còn nhiều đóng góp từ ‘nhân loại vẫn khôn hơn mỗi người’. Will Durant.

 

 

Thuyết Dân Trị xây dựng trên:

 

Tiền đề: Sự du nhập chủ nghĩa Mác Lê nhằm giải quyết những bế tắc của chính nước Nga và Trung Quốc, những vấn đề được đặt lên để giải quyết càng không phải của Việt Nam khiến Việt Nam trở thành con rối của các siêu cường “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”. Lê Duẩn. Hệ lụy các nền dân chủ giả hiệu chính là nguyên nhân tạo nên bao thảm kịch trên đất nước này non một thế kỷ đến ngày nay.

 

Việt Nam đi trên con đường trượt dốc với chủ thuyết nhân danh giải phóng con người. Nhưng càng nhân danh, thay vì giải phóng con người, nó đã đưa con người sa vào hết ngụy tín này đến vong thân khác, khiến cả một dân tộc đảo điên. Chẳng hạn, người nông dân theo thống kê mới nhất phải chịu ít nhất ba trăm lẻ một thứ lệ phí mỗi năm… Nhưng họ luôn nhân danh công nông.

 

Văn hoá phải nhằm đạt đến sự hoàn hảo toàn diện cho nhân cách cá nhân vì sự lợi ích của cộng đồng và toàn xã hội. Hà tất không thể đó là thứ văn hoá làm thân trâu ngựa chạy trong sự bịt mắt dưới chính sách cai trị của tập đoàn thống trị mê mờ với thứ học thuyết lỗi thời nào đó. Nên con người cần có tự do để phát triển, sáng tạo, những quyền cơ bản tối thiểu của con người được hưởng theo như bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân quyền.

 

Dân tộc này đã từng chết đi trong nô lệ dưới ách bạo tàn và đã sống lại khải hoàn trong tự do, nên là người dân Việt ai cũng ý thức và quý trọng tự do!

 

Hạ tầng cơ cấu:Với nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, thật mù mịt vô định, không biết về đâu? Trong sự hỗn mang xuất hiện kinh tế tư bản hoang dã.

 

 

Cộng sản chắc chắn sẽ tan rã nhưng bóng đen quá lớn đang vây phủ trên dân tộc này!

 

- Kinh tế tri thức: hiện nay Việt Nam là sân sau, một bãi rác công nghiệp  của Trung Quốc!

- Môi trường tài nguyên thiên nhiên: thảm họa môi trường và an ninh quốc gia qua bô xít Tây Nguyên, Formosa Hà Tĩnh vẫn đang ám ảnh lâu dài người Việt Nam yêu nước! Rừng vàng biển bạc đều dần dần rơi vào tay Trung Quốc trong một chiến lược thôn tính lâu dài của Đại Hán!

 

Ngược dòng sông Mê Kông về việc xây đập của Trung Quốc trong âm mưu nắm trọn nguồn nước đối với các quốc gia hạ nguồn cùng những gói thầu với chủ trương bằng mọi giá cho trúng thầu rồi hoãn binh kéo dài thời gian nhằm kiềm hãm sự phát triển của Việt Nam và Hán hóa bằng cách dùng visa du lịch ở lại xây thành các làng người Hoa tại Việt Nam hiện đang diễn tiến rất nhanh nhằm giải quyết nạn nhân mãn và bành trướng của Trung Quốc.

 

Người Việt trong ước nguyện tìm kiếm trong môi trường toàn cầu hoá với một thế giới bao dung hơn vì nguồn lương thực, nguồn nước, năng lượng nhiệt điện kể cả điện nguyên tử Trung Quốc đều trúng thầu trong mưu đồ nhằm tiêu diệt người Việt.

 

 

Thượng tầng kiến trúc: Hình ảnh của Việt Nam hiện tại dưới sự cai trị của Cộng sản, cây gậy dẫn đường đến cái que cũng không có !

 

 

Vay mượn, du nhập những tư tưởng, học thuyết lỗi thời của ngoại bang, người hô hào cách mạng nhưng chính bản thân không cách mạng, đạo đức xã hội xây dựng trên sự đấu tranh giai cấp, đấu tố nên dẫn đến hậu quả một xã hội đầy bạo lực: con giết cha, vợ giết chồng, những đảng viên cộng sản triệt hạ, giết nhau vì quyền lợi không thương tiếc, thật tàn nhẫn. Triết lý sống Nhân Nghĩa vốn là truyền thống của dân tộc Việt Nam bị trốc rễ không còn nữa.

 

 

Quả thật đầy ấn tượng khi với tuổi lên 10, một học sinh tả con đường hằng ngày em đi học, hơi triết lý một chút, song chúng ta phải suy nghĩ: “Nhà em ở trong trường nên không có con đường đến trường”.

 

 

Phản đề: Thực trạng xã hội Việt Nam dưới chiêu bài dân chủ nhân dân – dân chủ xã hội chủ nghĩa… những trò dân chủ giả hiệu, ngụy tín, hậu quả:

 

- Nhà văn hóa bỏ không, không phải không có người làm văn hóa, nhưng không có người sống văn hóa!

- Một chính trường bỏ ngỏ. không phải không có người làm chính trị, nhưng thiếu vắng người sống cho ra chính danh!

 

- Một sự ngụy tín hơn mọi thời, tôi chỉ in sách văn hóa nhưng không chủ trương làm văn hóa!

 

- Một sự vong thân đến tột cùng, tôi in sách chính trị nhưng không có mục tiêu chính trị!

 

Việt cộng cứ tồn tại vì từ nhơ bẩn, nhờ nhơ bẩn, sống tầm gởi với nhơ bẩn, sinh tồn trên sự ác! Tất cả được trình bày qua các tuyển tập:

 

1       Bạo Chúa Quê Tôi

2       Tham Nhũng và Nhân Quyền Tại Việt Nam – Quyển I

3       Tham Nhũng và Nhân Quyền Tại Việt Nam – Quyển II

4       Địa Ngục Có Thật

5       Những Kẻ Lạ lên làm lãnh tụ ở Việt Nam

6       Hành Lang Thiên Đường

7       Biển Đỏ Việt Nam

8       Tâm Lý Thần kinh Chiến tranh Việt Nam

9       Tôi Có Giấc Mơ Việt Nam Tự Do

 

 

Một đất nước với nhiều đối cực đến hận thù rồi trả thù, đây cũng là nét đặc trưng của nhiều dân tộc về tính dã man vẫn tồn tại trên hành tinh nầy.

 

 

Chính trường Việt Nam từ thôn xã đến phường, quận, huyện là một bãi chiến trường tranh giành, đố kỵ, tỵ hiềm vì miếng đỉnh chung. Ngày trước miếng đỉnh chung nầy được chia cho các dòng tộc, nhưng dù sao trong thời kỳ nầy còn có dòng họ nầy dòm ngó dòng họ khác, khiến nó luôn tồn tại trên căn để dòng tộc nào tốt hơn.

 

 

Song hiện nay nó là thứ độc quyền đảng trị, không có mặt đối lập, nếu có là triệt hạ đối phương, nó không xuất phát từ khát vọng hay nhằm giải quyết các mâu thuẫn, nhưng chỉ gây nên các hận thù, đến triệt hạ nhau hoàn toàn, nó không xây dựng trên lề luật của các giá trị chung, giá trị đạo đức phổ quát mà nhân loại cùng công nhận.

 

 

Một dân tộc đã có thể đi từ nhà nước tự nhiên đến văn minh làng xã qua triết lý Cái Đình - là biểu tượng cho sự khiêm tốn, đoàn kết, biết tha thứ trong yếu tính dân chủ để bầu lên những nhà lãnh đạo từ dân qua các nghị hội, như hội nghị Diên Hồng thật sự là ngày đoàn kết của dân tộc.

 

Mỗi người dân một lá phiếu, chúng ta giương cao quyền Dân Trị và nói lên rằng: CHÚNG TÔI MUỐN THAY ĐỔI, CHÚNG TÔI MUỐN TỰ DO, DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN ĐƯỢC TÔN TRỌNG!

 

Tổng Đề: Kết luận

 

- Một dân tộc luôn đi trên tiền đề: Sự khởi đầu luôn từ sự kết thúc, trong cái chết để mưu tìm sự sống, trong thất vọng luôn tìm ánh sáng hy vọng. Nên sự khởi đầu mới nơi đây luôn thường là sự dấn thân đầy can đảm, dám hy sinh.

 

Có nguyên tắc đặc biệt này, những lãnh tụ Cộng sản cũng như các nhà độc tài, họ sợ dân hơn dân sợ họ và những thứ nhu cầu kia trong mỗi đảng viên nhiều hơn các công dân cộng  lại.

 

Con người là nạn nhân của cơ chế và chỉ có thể giải thoát bằng cách phá đổ cơ cấu khốn nạn ấy.

 

- Động lực mới là đệ nhất nguyên nhân của sự phát triển, nhất là động lực từ bên trong: sự thôi thúc của Tự Do.

 

- Phương cách giải quyết với Đường Lối Mới Dân Trị qua các tác phẩm:


* Hành Trình Tự Do

* Dân Chủ cho Việt Nam

- Tất cả phải trên một nền tảng nhân bản mới. Mọi người đều có cơ hội nếu biết khởi đầu với sự tự làm lại chính mình hầu làm lại tất cả trên nền tảng mới. Khởi từ tương đối thuyết của Albert Einstein: Sống trong tương quan với.

 

Chúng ta đang đứng trước một nền văn minh mới, song mọi qui hướng vẫn phục vụ con người. Văn minh là biết kiềm chế trên phạm vi cá nhân các công dân, trên bình diện xã hội qua các tổ chức xã hội dân sự chính là sự tự chủ, tự quản tạo nên một xã hội thái hòa đặt nền cho Nhà nước Pháp quyền Dân trị hầu mang lại sự công bình, bác ái giữa các công dân, đó chính là chiến lược về xã hội dân sự cho Việt Nam trong những ngày sắp tới và tương lai.

 

-Đây là cuộc chiến không binh đao nhưng có sức mạnh vô cùng! Hợp lực nhờ sức mạnh của toàn Dân tộc!

 

Bất bạo động không có nghĩa phản kháng một cách thụ động, nhưng thể hiện bằng nhiều phương cách khác nhau nhằm làm tê liệt nhà nước cộng sản, guồng máy độc tài đảng trị, như tuyên truyền, giáo dục, thuyết phục, bất phục tùng. Hành động bất bạo động trực tiếp hoặc gián tiếp qua thời bùng nổ thông tin vô cùng thuận lợi như hiện nay. Kết hợp truyền thống chống ngoại xâm trong suốt bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước, một cách khôn ngoan và thông minh nhất. Chúng ta sẽ tất thắng!

Cuộc đấu tranh bất bạo động của các dân tộc như Việt Nam sẽ sớm thành công vì dân tộc Việt Nam vốn là một dân tộc luôn lấy tương sinh làm nguyên tắc nền tảng để sinh tồn như khởi thủy trong sự hình thành dân tộc với truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh.

 

Bài học lịch sử trong suốt quá trình dựng nước luôn là sự tương tranh giữa các dòng họ, đến sự phân chia lãnh thổ với Trịnh Nguyễn phân tranh và gần nhất với Quốc Cộng đều để lại những bài học đắt giá: càng gieo hận thù sẽ càng chuốc lấy thù hận và sụp đổ, mất nước.

 

-  Không thể tẩy rửa bạo tàn bằng bạo tàn chỉ càng thêm vấy máu, cũng không thể kêu gọi bạo tàn bằng yêu thương vì dường như trái tim của chúng ‘treo ngoài túi áo, như chuông trước cổ ngựa thồ’.

 

- Trong vô số những loại bạo tàn thời nay, chắc chắn rằng sẽ không có bạo tàn nào mang lại sự giải phóng đích thực cho con người, nhất là mang lại sự giải phóng về phương diện kinh tế xã hội.

 

- Bạo tàn chỉ gây cho con người niềm hy vọng hão huyền!

 

- Bạo tàn khi nắm được chính quyền, họ kịch liệt chống lại tiếng nói có lương tri trong xã hội, và quay ngược đàn áp tầng lớp mà họ đã từng nhân danh đế chiếm đoạt quyền lực.

 

- Một thời sẽ qua đi những lãnh tụ già nua Cộng sản Hà Nội chỉ chờ mong cái lễ quốc táng và hậu duệ chờ mong dâm táng!

 

- Phương thuốc chữa trị bạo tàn, những người dân Việt chân chất chỉ có liều thuốc đắng là sự kiên nhẫn và mỗi người trong ý thức về sự thanh sạch từ bên trong tâm hồn các công dân ghét bạo tàn, mỗi người một sáng kiến làm tê liệt bộ máy tà quyền cộng sản! Đó mới thật sự là sức mạnh vô biên chính chúng ta sẽ cứu đất nước mình.

 

- Mỗi thời đại, dân tộc Việt đều có anh hùng và trước sự cực kỳ bá đạo của tầng lớp cộng sản lãnh đạo cuối mùa hiện tại, mỗi người đều có thể khởi đầu: Tôi uống chén đắng này với dân tộc, tôi hứa sẽ tẩy rửa từ chính lòng mình để giũ bỏ cái chế độ cộng sản thối nát này.

 

- Bao giờ ngọn lúa ngoài đồng còn trổ đòng đòng, tiếng chim còn hót… Tôi vẫn lạc quan về dân tộc mình!

 

- Chúng ta không thể kêu gọi kẻ bạo ngược để xây dựng một Quốc gia trong giấc mơ Nhân Quyền được tôn trọng!

 

- Chúng ta kêu gọi các nước Phương Tây vì Lương Tâm hãy hết lòng cộng tác cùng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc để hỗ trợ Việt Nam xây dựng một Nhà Nước Pháp Quyền Dân Trị thật sự tôn trọng nhân phẩm con người như những gì đã nêu trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948. 

 

- Chính Quyền Dân Trị ra đời, Nhà nước Cộng sản tiêu vong như Marx đã tiên tri. Dân tộc Việt Nam thật sự Tự Do, Dân Chủ, Hạnh Phúc.

 

Nguyễn Quang

-        Sách do Amazon xuất bản: thuyetdantri



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngài tự nhận trọn đời ngài chỉ là một nhà sư đơn giản, nhưng sóng gió tiền định đã đưa ngài vào ngôi vị Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 để gánh vác chức lãnh đạo cả đạo và đời cho dân tộc Tây Tạng từ khi ngài còn thơ ấu. Ngài từ những ngày mới lớn, miệt mài tu học theo lời Đức Phật dạy về hạnh từ bi và trí tuệ, nhưng từ khi chưa đủ tuổi thành niên đã chứng kiến khắp trời khói lửa chinh chiến để tới lúc phải đào thoát, vượt nhiều rặng núi Hy Mã Lạp Sơn để xin tỵ nạn tại Ấn Độ.
Zohran Mamdani tuyên bố tranh cử thị trưởng New York vào tháng 10/2024. Khi đó, phần lớn New York vẫn không biết đến vị lập pháp tiểu bang 33 tuổi này là ai. Ngày 1/7/2025, Zohran Mamdani chính thức đánh bại cựu Thống đốc Andrew Cuomo, chiến thắng vòng bầu cử sơ bộ cuộc tranh cử thị trưởng New York vào tháng 11/2025.
Tồn tại qua hơn hai thế kỷ, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ chưa bao giờ là một cánh cửa vô tri. Mỗi nhiệm kỳ Tòa để lại một dấu ấn ảnh hưởng đến đời sống người dân. Có nhiệm kỳ, Roe v. Wade1 mất hiệu lực, tòa cắt quyền phá thai khỏi tay người phụ nữ, coi như món nợ trả về từng tiểu bang, tự lo tự liệu. Có nhiệm kỳ, cánh cửa Affirmative Action2 sập lại, đám trẻ da màu nghèo khỏi cơ hội cầu tiến. Có nhiệm kỳ, Tòa thả lỏng súng đạn, cãi vã sân trường cũng đủ gây đổ máu3. Nhưng cũng đã có những nhiệm kỳ Tòa đứng thẳng lưng, bảo vệ người dân buộc Bạch Ốc Nixon phơi ra hồ sơ mật với Pentagon Papers
Nelson Mandela (1918-2013), quán quân Giải Nobel Hòa Bình năm 1993, nhà hoạt động chống chế độ phân biệt chủng tộc bị tù 27 năm, và là vị tổng thống người da đen đầu tiên được bầu trong cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên của nước Nam Phi vào năm 1994, đã từng nói rằng, “Giáo dục là vũ khí có sức mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới.” Hơn ai hết, Nelson Mandela là người không những hiểu rõ giá trị thực sự của nền giáo dục mà còn áp dụng kiến thức đó trong việc làm thay đổi đất nước và dân tộc Nam Phi của ông. Ông đã dẫn dắt Nam Phi từ một quốc gia ngập chìm trong bóng tối của thù hận, phân hóa và lạc hậu để vươn mình lên trong ánh sáng của đoàn kết, hòa bình và phát triển.
Hoa Kỳ đã tấn công Iran. Chỉ vài ngày sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump gợi ý rằng có thể trì hoãn bất kỳ hành động quân sự nào của Mỹ trong nhiều tuần, ông tuyên bố vào ngày 21/6 rằng máy bay Mỹ đã tấn công ba địa điểm hạt nhân của Iran, bao gồm cả cơ sở bị chôn sâu ở Fordow. Các quan chức Iran xác nhận rằng các cuộc không kích đã diễn ra. Mặc dù ông Trump khẳng định rằng các địa điểm này đã bị "xóa sổ", nhưng vẫn chưa rõ các cuộc tấn công đã gây ra thiệt hại gì.
Jena, Louisiana – một thị trấn 4.000 dân lọt thỏm giữa rừng thông – nơi bảng hiệu đầu làng ca ngợi đội bóng nữ vô địch của bang, nhưng cách đó chỉ ba dặm, sau hàng rào kẽm gai và lời Kinh Thánh treo lủng lẳng, là Trại Giam ICE đồ sộ - do GEO Group điều hành. Nơi đây hiện giam giữ hơn 1000 người – phần lớn chưa từng bị kết tội hình sự, nhiều người chỉ là dân đang xin tị nạn hợp pháp, số còn lại chưa kịp hiểu vì sao mình bị bắt...
Tại sao Trump lại vội vàng ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và chính sách mới như vậy?AI: Có hai lý do.Đầu tiên, tổng thống vội vàng vì nếu có bất kỳ điều gì sai trái xảy ra vào đầu nhiệm kỳ, ông có thể đổ lỗi cho chính quyền trước và nhà nước (những người làm việc cho ông). Nếu để lâu, những điều sai trái sẽ là trách nhiệm của ông, và Trump không thích chịu trách nhiệm.Thứ hai, ông biết trong hai năm nữa, đảng Cộng hòa sẽ mất quyền kiểm soát Hạ viện trong cuộc bầu cử quốc hội và ông sẽ trở thành què quặt. Ông cần phải hoàn thành mọi việc ngay bây giờ. Ông muốn tập trung vào các doanh nghiệp của mình trong hai năm cuối nhiệm kỳ tổng thống,
Bao dung – một từ nghe thật thanh thoát. Âm tiết của nó cũng thật bình dị, thốt ra từ thanh quản nhẹ nhàng không cần uốn nắn, như cỏ mọc từ đất, như mưa từ trời. Vậy mà ngày nay, trong một xã hội đứng đầu thế giới về tự do, về quyền con người, hai từ “bao dung” bỗng dưng khó tìm. Chính trong tháng Sáu này, tháng gọi là Pride Month, những câu chuyện thương tâm về cộng đồng LGBTQ+ bị chìm trong bóng tối. Có lẽ trong sáu tháng qua, nước Mỹ có quá nhiều những phát ngôn, biến cố, thay đổi mà đối với truyền thông, đó là điều cần phải nói, và nói mỗi ngày. Hoặc cũng có lẽ, trong một chính quyền đang nỗ lực bác bỏ DEI, đóng chặt cửa với di dân, thì truyền thông cũng không dám đào sâu về những gì thuộc về cộng đồng yếu thế. Cho dù, đó là một án mạng lấy đi cuộc sống một con người, hoặc chấm dứt những nguyên tắc vốn đã được nhìn nhận hàng thập kỷ.
“Nơi nào người ta bắt đầu đốt sách, nơi đó người ta rồi cũng sẽ thiêu người.”— Heinrich Heine. Câu nói nổi tiếng từ thế kỷ XIX của thi sĩ Heinrich Heine, tưởng chỉ là tiếng vọng u ám của bóng ma lịch sử nhưng hôm nay, giữa thế kỷ XXI, lời cảnh báo ấy lại trở nên rúng động – ngay trên đất nước từng được xem là ngọn hải đăng của tự do học thuật. Oái oăm thay, những dấu hiệu đầu tiên của bóng tối không phát xuất từ một chế độ độc tài phương Đông, mà từ chính nước Mỹ – xứ sở từng được xem là ngọn hải đăng của giáo dục tự do.
Donald Trump không đội vương miện, nhưng ông đã luyện được cách bắt cả một đảng chính trị quỳ gối. Và cũng như các ông vua cổ đại, ông không cần luật – ông chính là luật. Nếu Toà Tối cao chống đối, ông sẽ gọi đó là “phản quốc.” Nếu truyền thông phản biện, ông gọi đó là “tin giả.” Nếu có cuộc bầu cử mà ông thua, ông sẽ bảo đó là “gian lận.” Và nếu có ai dám nói điều gì khác, ông sẽ gửi quân đội tới – như ông đã làm ở Los Angeles, để dạy cho đám biểu tình “hỗn xược” ấy một bài học về dân chủ... bằng đạn cao su và lựu đạn cay.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.