Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

VÕ VIỆT TRÊN ĐẤT VIỆT ĐÂU RỒI?

24/07/201709:44:00(Xem: 10196)
VÕ VIỆT TRÊN ĐẤT VIỆT ĐÂU RỒI?
 
Chu Tất Tiến
 

Theo tin báo chí và youtube chiếu 2 trận đấu giữa Francois Flores và các võ sư Đoàn Bảo Châu, Trần Lê Hoài Linh tại Viêt Nam, người quan sát nhận thấy có nhiều điểm đặc biêt như sau:

1-Võ Sư chưa chắc là Võ Sĩ, và ngược lại. Hai vị Võ Sư Đoàn Bảo Châu và Trần Lê Hoài Linh chắc có nhiều đệ tử thụ huấn tại võ đường của mình và đã làm Thầy nhiều năm, nhưng khi nhận lời “đấu chơi” với một Võ Sĩ khác, thì lập tức, các vị ấy, dưới con mắt khách quan, các vị ấy đã trở thành môt Võ Sĩ, không còn là Võ Sư nữa. Thông thường, các vị Võ Sư thứ thiệt ít khi nào nhận lời thi đấu với bất cứ ai, bởi hai nguyên nhân:

-Các võ sư ngại rằng mình lỡ tay đánh bị thương hay thậm chí gây tàn tật cho người yếu hơn mình thì đau lòng lắm và nếu thắng, cũng chẳng thêm danh dự gì.

-Trường hợp thua thì lại mất danh dự, mất học trò! Nếu may mắn còn học trò, thì sau này cũng khó mà dậy chúng răm rắp nghe lời. Ngoài ra, lỡ chúng hỏi một câu về sự thất bại của mình mà mang tính chất mỉa mai thì còn tê tái hơn.

Như thế, thà im lặng và chấp nhận thiên hạ đặt dấu hỏi về bản lĩnh của mình, còn hơn là giở hết bản lĩnh ra để mà thiên hạ cười chê. Kinh nghiêm nhiều năm trên thế giới, chỉ trừ khi không còn chọn lựa, vì bị bức bách quá, hay vì muốn liều mạng để bảo vệ danh dự cho môn phái, thì mới có những trận đấu sinh tử giữa những Võ Sư và Võ Sư, hoặc giữa Võ Sư và Võ Sĩ. Đa số trường hợp khác là khi bị thách đấu, với các vi Võ Sư không thích tranh dành ảnh hưởng, thì ôn tồn tuyên bố là “chào thua”, hoặc giữ im lặng, rồi mặc ai muốn nói gì thì nói, mình cứ bình tĩnh mà đi trên con đường của mình. Thảng hoặc, khi bị bức bách quá, thì Võ Sư chọn trong môn sinh một kỳ thủ nào đó, cho ra đấu, để thua hay thắng thì cũng không ảnh hưởng đến danh dự mình. Trong trường hợp mới đây, các Võ Sư Đoàn Bảo Châu và Trần Lê Hoài Linh đã nhận lời thách đấu với một võ sĩ ngoại quốc, để thua thê thảm, thì chứng tỏ rằng các vị ấy “không lượng sức mình”.

2-Người tổ chức 2 trân đấu trên cũng không có ý thức điều mình làm. Bất cứ ai có theo dõi các trận đấu đài, (boxing, đấu võ tự do, đấu lồng) đều biết rằng các cuộc thi đấu võ luôn chú trọng đến cân nặng, tuổi tác và thể chất của hai võ sĩ, để tránh trường hợp bất công. Vì thế, quốc tế mới đặt ra nhiều hạng giải: “hạng lông, hạng nhẹ, hạng trung, hạng bán nặng, và hạng nặng…” tùy theo người và nơi tổ chức. Không có một tổ chức thi đấu nào chấp nhận cho hai địch thủ quá so le về tuổi tác, cân nặng và hình thể. Nhưng khi nhìn vào lý lịch và hình ảnh nhỏ bé của hai vị Võ Sư Việt Nam rồi so sánh với Võ Sĩ Francois, thấy rằng chưa cần khởi động, người quan sát đã biết chắc là các võ sĩ Việt sẽ đại bại, nhất là với Võ Sư Trần Lê Hoài Linh, đã 60 tuổi, tóc đã bạc và thưa, người nhỏ con, đứng chỉ đến vai địch thủ mà thôi.  Trong lịch sử đấu đài, đấu võ ngoài đường (street fighting) thì hiếm khi có một đấu thủ xuất sắc mà hạ đo ván được địch thủ to lớn hơn mình như trong Youtube: “Cô gái đánh Muay Thái hạ gục 6 giang hồ”:  https://www.youtube.com/watch?v=vz7C0o_dB5g. Trong Youtube này, cô bé đánh thật hay, và có nhiều nét giống Jackie Chan khi vừa đánh vừa đùa giỡn, mà vẫn hạ địch thủ với những đòn võ tuyệt đẹp. Đó là vì cô bé còn thanh tân, và đã học võ từ nhỏ, cùng với thiên khiếu võ thuật khiến cô có thể sử dụng đòn tay, chân, và lưng rất chính xác. Trong khi đó, hai vị Võ Sư Việt Nam hoàn toàn không áp dụng được một chiêu nào cho đẹp, ngoài mấy cú đá vào chân địch thủ (Đoàn Bảo châu), còn lại là mấy đòn tay rất thường. Võ Sư Hoài Linh còn kém hơn nữa, là chỉ biết múa hai tay chống đỡ một cách tuyệt vọng những cú đấm mạnh của địch thủ, mà không ra được chiêu nào phảng phất nét đẹp của Vịnh Xuân Quyền. Một “chiêu” rất xấu là khi té ngã, cả hai đều vòng hai tay ôm chân địch thủ, trông giống như cảnh mấy đấu thủ yếu sức liều mạng kềm chân địch thủ để địch thủ không di chuyển được mà tấn công bạn mình. Chiêu này là “tuyệt vọng chiêu”, vì nhất định sẽ bị địch thủ dùng cùi chỏ hay nắm đấm giáng xuống đầu mình đến khi mình tắt thở! Như vậy, kẻ đáng trách lần này chính là những người đứng ra tổ chức cho các võ sĩ Việt đấu với võ sĩ ngoại quốc.

3-Đấu thủ Francoise Flores cũng không phải hay ho gì. Kỹ thuật chiến đấu của anh không tiêu biểu cho môn võ Vịnh Xuân Quyền là một môn võ uyển chuyển nhưng uy lực rất mạnh như trong xi-nê. Chỉ có lúc thủ thế, thì hai bàn tay anh mới di chuyển như bướm vờn, nhưng khi nhập cuộc thì anh chỉ dùng có những đòn giang hồ giống trong các cuộc đấu trong lồng sắt: đấm liên tục, trái, phải, trái …rồi kẹp cổ, đánh cùi chỏ.. không có một chiêu nào đặc biệt. (https://www.youtube.com/watch?v=Bln8QWsVJaw) và (https://www.youtube.com/watch?v=Kqh1n1wTtKQ ). Francoise không biết sử dụng những chiêu “cầm nã thủ” để chộp, bẻ, hay khóa tay địch thủ mà chỉ biết “lấy thịt đè người”. Anh cũng không biết thân pháp, bộ pháp di chuyển để né sự tấn công của đối phương, mà chỉ xông tới, đưa bắp thịt ra đỡ. Kỹ thuật này chỉ có thể áp dụng với đối phương hoàn toàn yếu hơn mình, nhưng nếu gặp đối phương nhanh nhẹn và kỹ thuật cao hơn, thì mình chết chắc. Chỉ cần gặp một đấu thủ biết chuyển bộ, né tránh rồi quật ngược lại là kẻ tấn công sẽ té đập mặt xuống đất. (Xem lại youtube “Cô Gái Thái Lan ở trên).

 

Điều đáng nói nữa là đấu thủ Francoise  chỉ có “võ thuật” mà không có “võ đạo” nên khi địch thủ đã trúng đòn đá của mình, ngã ngồi xuống rồi, anh còn bồi thêm một cú đá ngang vào mặt địch thủ nữa. Điều này chứng tỏ anh chưa thấm nhuần tinh túy của “Võ Đạo”, nếu anh không rèn luyện cái Tâm của mình, cũng như không áp dụng những tinh hoa của Vịnh Xuân Quyền, anh sẽ không bao giờ có thể trở thành một Võ Sư tiêu biểu cho môn võ học này.

 

4-Võ Việt Nam, từ xưa vẫn rạng rỡ trong lịch sử 4000 năm tranh đấu chống ngoại xâm đặc biệt là với những danh tướng, võ sĩ phương Bắc, (chúng ta vẫn thường thán phục và ngưỡng mộ các dũng sĩ Tầu trong các phim chưởng), Võ Việt Nam đã đánh cho tan tành, không còn manh giáp. Từ thuở lập quốc, với Triệu Quang Phục, Lý Bôn, Lý Bý, Hai Bà Trưng, Bà Triệu, các danh tướng các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê… đều đã làm cho các danh tướng, võ nghệ đầy minh phương Bắc nếu không rơi đầu như tại Ải Chi Lăng, thì cũng phải chui vào ống đồng mà chạy. Nếu võ Tầu giỏi thật như trong phim chưởng, môt dũng sĩ có thể địch muôn người, thì với hàng chục vạn hùng binh, hàng vạn dũng sĩ, võ sĩ, sao không đánh cho Việt Nam tan nát, mà lại bỏ chạy thê thảm như thế, chạy đến nỗi đạp lên nhau mà chết, máu đỏ sông Hồng, xác nghẹt dòng nước? Võ giỏi như thế sao nghe đến tên Yếu Kiêu, Dã Tượng, Phạm Ngũ Lão, Trần Quốc Toản .. .thì rung mình, kinh sợ? Võ giỏi kinh thiên động địa như thế sao thấy Hai Bà Trưng cùng các đại tướng Công Chúa Bát Nàn, Thánh Thiên Công Chúa, Lê Chân, Nàng Nội.. thì bỏ chạy thục mạng?

 

Đến thời Quang Trung Đại Đế cũng thế. Dũng sĩ thần thánh như Sầm Nghi Đống vì sợ quá mà phải thắt cổ tự tử chết…Qua thời Tây Thực Dân đô hộ, cũng vẫn còn bao dũng sĩ Viêt làm cho quân Tây điêu đứng, sợ hãi. Đặc biệt là Đại Sư Phụ Hàn Bái, người từng đánh gục bao nhiêu dũng sĩ Trung Hoa trên võ đài Quảng Đông và Quảng Tây, lập nên môn võ “bất bại” Hàn Bái Đường đã khiến cho nhà nước Tây phải thán phục và tìm cách diệt sau khi Đại Sư Phụ không chấp nhận thần phục kẻ cướp nước.

 

Rất tiếc, sau thời kỳ này, võ Việt từ từ đi vào bóng tối, một phần vì Tây tìm cách giết hại những ai không thần phục chúng, một phần vì chán nản thế sự, nên nhiều võ sư đã ẩn mình, dần dần mất đi truyền nhân để đến hậu bán thế kỷ 20 thì các môn võ Nhật, võ Đại Hàn, Võ Tầu nhập vào thay thế Võ Việt Nam. Nhiều Võ Sĩ Việt Nam đã thắng giải vô địch trên võ đài quốc tế bằng vào các môn võ Nhật hoặc Đại Hàn.

 

Ngày nay, dưới sự cai trị của Đảng Cộng Sản, thiếu sự đầu tư tương xứng cho nền võ thuật Việt Nam và các võ sĩ Việt Nam, nền võ học Việt Nam đã thu hẹp lại với tính cách biểu diễn nhiều hơn là phát triển kỹ thuật Võ Học, mặc dù trường Võ được dựng lên khá nhiều. Rất mong có một ngày nào, Võ Học Chân Truyền của Việt Nam lại rạng danh trên võ đài thế giới.

 

Chu Tất Tiến, 4 đẳng Huyền đai Nhu Đạo Hoa Kỳ.

(OC Judo Training Center.)

   

 Tin giờ chót: Đại Võ Sư Huỳnh Tuấn Kiệt trốn Võ Sĩ Flores môt cách nhục nhã. Sau khi Flores hạ 2 đại võ sư, Flores có gửi lời đến Đại Võ Sư Huỳnh Tuấn Kiệt mong làm hẹn để đến bắt tay thôi. Võ sư Huỳnh Tuấn Kiệt không nhận lời gặp nhưng nói là sẽ cho em trai ra tiếp, và có thể đấu với Flores. Tuy nhiên, khi phái đoàn Flores đến võ đường của Đại Võ Sư Huỳnh Tuấn Kiệt, thì ông..trốn. Không có em trai ra tiếp mà chỉ có cửa đóng im ỉm. Sau đó, Đại Võ Sư (hay người nhà của Võ Sư)  gọi công an đến đuổi phái đoàn Flores đi! Flores thấy chán nản ông Đại Võ Sư này quá, mới gửi lời nhắn như sau:

 

"Huỳnh Tuấn Kiệt không cần trốn tránh nữa", Flores nói. "Ông ấy đã có sự bảo hộ của Chủ tịch Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam, ông Hoàng Vĩnh Giang. Thế nên ông ấy không cần phải sợ hãi. Tôi chỉ muốn bắt tay thôi".

 

Ôi, Võ học Việt Nam từng lừng danh thế giới, nay co rúm người lại như con giun. Xấu hổ quá!

.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021. Kể từ năm 2014, chính quyền TQ, dưới sự chỉ đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (CCP) trong chính phủ của tổng bí thư Đảng Cộng Sản TQ Tập Cận Bình, đã theo đuổi nhiều chính sách đưa tới việc hơn một triệu người Hồi Giáo (đa phần là người Duy Ngô Nhĩ) bị giam giữ trong các trại giam bí mật không có bất kỳ tiến trình pháp lý nào trong điều mà đã trở thành sự giam cầm quy mô lớn nhất của các nhóm thiểu số chủng tộc và tôn giáo kể từ vụ Holocaust [cuộc diệt chủng người Do Thái của Đức Quốc Xã vào Thế Chiến Thứ II], theo tài liệu của Liên Hiệp Quốc
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.