Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhà nước thật, làm toàn điều giả!

13/03/201600:01:00(Xem: 6441)

Nhà nước thật, làm toàn điều giả!

Người dân phát hoảng lên khi một Phó Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh, từng bị phanh phui là có liên quan đến mua dâm, nay được lên giữ chức chủ tịch UBND Huyện thuộc một tỉnh ở miền Nam Việt Nam, nơi xuất thân lớn lên và trưởng thành của một vị Chủ tịch nước.* Còn có ông Đại biểu Quốc Hội kia phát biểu lên giữa nghị trường: Khi sờ đến “gáy” cán bộ quan chức nào cũng có hai ba bằng đại học… Đúng là bằng thật nhưng có học thật hay đã dùng quyền lực, tiền bạc mua lấy nó đang là nạn dịch trên đất nước này.

Người ta điếc cả tai, hoa mắt khi hay tin thời nay có những Lê Chiêu Thống, thẳng thừng ra mặt, không biết then với non song như chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, tiến sĩ, chạy sang Tàu cầu cứu trong đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ XII.

Theo thống kê các Tổng Giám đốc, Giám đốc, cán bộ đảng viên, nhân viên và cả giáo viên đang ồ ạt đi mua bằng. Một phong trào lạm danh bằng cấp để làm người!

Thế nhưng cái gốc bại hoại của nó - đó là hậu duệ của của thứ chủ nghĩa phô trương nhân danh này nọ để lừa bịp con người, như nhân danh giải phóng con người nhưng chỉ là sự cướp đoạt chính quyền, tài sản từ nhà cầm quyền này đến tay bạo chúa khác, song bá đạo tàn nhẫn hơn là đàng khác. Do yếu tính của nó là một sự lừa lọc nên mới nảy sinh ra những cán bộ đảng viên lừa đảo ngụy tín ngay cả chính mình, gia đình cùng xã hội.

Sẽ thật bàng hoàng khi chúng ta biết rõ những nơi làm bằng giả lại chính là những Trường Công an nhân dân, Trường bồi dưỡng chính trị hay bán cả luận án Tiến sỹ hoặc viết nhái xảy ra tại một Đại học ở Thừa Thiên Huế… cũng như biết bao trường hợp ăn cắp luận án Cao học, Tiến sỹ nhưng vì sự xấu hổ cho trí thức thời thượng hay tình cảm mà các nạn nhân bị “trí tặc” không đành đoạn kiện ra toà. Các “học giả” vô liêm sĩ dưới thời Cộng sản này vẫn hiên ngang giảng dạy tại các đại học Việt Nam mà không có tí gì hổ thẹn như không ai biết những việc đầy trí trá táo tợn này. Bao niềm tin, sự ký thác của người dân vào các sỹ phu theo truyền thống mà vai trò thật sự của tầng lớp này phải là trụ cột chống đỡ, chỗ dựa cho mọi người nay đã không còn nữa.

Sài Gòn, một thời, lại rộ lên các đường dây mua bán các loại chứng chỉ ngoại ngữ tin học. Khách hàng chính của các đường dây này là các quan tham cán bộ đảng viên, họ sẵn sàng chấp nhận trả tiền sòng phẳng theo kiểu học giả bằng thật. Đứng ra tổ chức thi dỏm lấy bằng thật, chính là Trung tâm phát triển công nghệ thông tin thuộc Hội Khuyến học Việt Nam mới là điều đáng “khai vị” cho những ai muốn tìm hiểu mặt sau của Việt Nam hiện nay với những tổ chức, những mặt trận, những phong trào do các viên chức Việt cộng thường là đã về hưu tầm cở trung ương Bộ chính trị, nay nhân danh các công thần đứng ra lập các “quốc con”, hiện nay trên đường hình thành tiến tới thành lập các tổ chức xã hội dân sự dởm, công đoàn trá hình, các đảng đối lập cuội.

Giá tiền của các loại bằng cấp giả tại Việt Nam rất rõ, những ai muốn lấy bằng chỉ cần trả đúng chi phí sẽ cho ghi danh, cũng lều cũng chõng và bây giờ là ô tô con, cũng vào phòng thi cũng nhận đề… và chỉ trong vài phút là đủ đậu. Chú ý với điều kiện phải biết đóng đủ tiền. Văn bằng do Bộ Giáo dục và Đào tạo cấp hẳn hoi từ một trường Đại học nào đó tại Hà Nội, như tại Huế ai có nhu cầu làm chứng chỉ, chỉ cần photo giấy chứng minh nhân dân và hai ảnh thẻ, sau đó gởi ra Hà Nội không quá một tháng là có bằng trên tay và nhớ là phải đóng đủ những tờ giấy bạc có hình ông Hồ; cả trung tâm có tên Đào tạo nguồn nhân lực đã tổ chức bán hàng ngàn văn bằng tại thành phố Cần Thơ. Ôi Thăng Long ngàn năm văn hiến nay lại đẻ ra những quái thai do kế hoạch hoá gia đình, học sinh tuổi mười ba mười bốn biết ngậm thuốc ngừa thai như kẹo, người phụ nữ nạo hút thai không được chăm sóc thuốc men dinh dưỡng đầy đủ mà sản sinh những quái thai về sau… Bên cạnh đó trong một xã hội với những Trung tâm Ứng dụng Tin học có trụ sở chính tại Hà Nội đều đặt văn phòng vệ tinh khắp các tỉnh thành để rao bán văn bằng trong cách thế như vậy: mỗi lần tổ chức thi có cả ngàn thí sinh đi mua bằng, họ từ các tỉnh miền Tây như Trà Vinh, Kiên Giang, Tiền Giang, Mỹ Tho… nhất là Tây Ninh đổ về đông hơn hết như dân oan đi khiếu kiện đòi lại đất đai từ các quan tham đang mãi bận lo kiếm bằng cấp để được địa vị cao hơn hầu dễ dàng hợp thức hoá giấy tờ chiếm đoạt tài sản của dân đen.

Từ cách “học giả” đến làm thật, như trường hợp Chủ tịch Huyện Hóc Môn, ông này đúng là khoẻ thật như tên bố mẹ đặt cho là Nguyễn văn Khoẻ, đã làm chứng từ giả để cùng đồng bọn chiếm đoạt của ngân hàng đến năm ngàn cây vàng và đó chỉ là những phi vụ nho nhỏ…Câu chuyện bại lộ do mâu thuẫn bên trong, người dân mới được biết ông đảng viên chủ tịch này chưa học hết cấp hai, say mê ca hát, được nêu lên các báo vời hàm nghĩa thuộc loại xướng ca vô loài… từ một người học chưa hết lớp chín mà nay đã có bằng đại học Cử nhân kinh tế! Rồi cả bằng Cao học kinh tế với hạng xuất sắc mười điểm trên mười tuyệt đối do một đại học ở Hà Nội cấp! Nhiều hiện tượng có phải qui thành bản chất: nào các Bí thư, Chủ tịch Đồ Sơn, đến quý ngài đồng chí ở Gò Vấp, Hóc Môn..v.v.. và vân vân.

Giáo dục trong cả nước đến như Hội Khuyến học Việt Nam, nơi đáng lẽ thể hiện cái tâm với người nghèo, tấm gương sáng của cả nước về mai hậu cũng chỉ là nơi mạo danh để làm tiền qua việc bán bằng giả, tất cả từ nơi thâm sâu cũng chỉ vì miếng đỉnh chung chia nhau từ quyền lực, thứ lợi nhuận cao đã làm hoen ố bầu trời ngàn năm văn hiến có tên Thăng Long! Ôi Đông Đô… Hà Nội mến yêu nay còn đâu… niềm tin và hy vọng? Tất cả chỉ là nhân danh mà đúng hơn là ngụy danh, từ hạ tầng đến thượng tầng kiến trúc với một chính sách tuyển dụng quá lỗi thời đã tạo nên một sự khủng hoảng tinh thần trong xã hội: - Đó là sự hợp thức hoá những sai trái, biến những lề thói vô đạo đức trở nên bình thường, và lấy đó làm sự hãnh diện huênh hoang trong phát triển. Quả là một thứ định hướng, nhưng không rõ nó là hướng gì, thực chất những nhà lãnh đạo Việt Nam hiện tại, hãy thật lòng tự hỏi mình đang dẫn dân đi trên con đường nào! Nó có tên gọi nhưng để có là, định hướng XHCN là gì? Có phải là chiêu bài của một nhà nước thật nhưng định hướng giả ..

Do không có định hướng thật sự nên môi trường đầu tư còn đâu thông thoáng, nay chắp chỗ này mai vá chỗ khác, hậu quả sau khi vào WTO vốn đầu tư nước ngoài tụt từ 90% xuống còn 40%. Hơn lúc nào hết Việt Nam có được một số trử kim lớn như hiện nay nhờ vốn ngoại tệ mua vào từ đầu tư của nước ngoài, nhất là của Việt kiều gởi về cho thân nhân. Nhưng bi thảm thay như lời ông Thủ tướng* từng tuyên bố trước báo chí: “…chúng ta đưa tiền đồng ra mua USD. Trong vòng sáu tháng chúng ta mua gần 9 tỷ USD. Nhưng điều chúng ta chưa tính được là đưa tiền ra rồi thì biện pháp rút về thế nào. Đây là nghệ thuật điều hành…Với cách dự đoán trước đây thì vòng quay của đồng tiền chậm nhưng thực tế bây giờ rất nhanh. Chúng ta đã chủ quan…” Nghĩa là thu tiền vào nằm đó vẫn chưa biết làm gì…Quả là sự ngỡ ngàng của những con người không được đào tạo nay nhờ bạo quyền không do dân bầu mà lên làm những chức vị khiến dân lãnh nạn. Họ thậm thọt chạy qua Trung Quốc nhỏ to, thoen thoắt dòm ngó, chạy sang Phương Tây với nụ cười trong cách thế không giống con nào trong số mười hai con giáp, thế rồi Trung Quốc giở quẻ cho mấy chiêu trên Trường Sa, Hoàng Sa, qua biên giới phía Bắc… khiến lại thấp thỏm, quắc mắt, ngậm miệng: giống như con rắn dữ tự cắn cái đuôi, đảng ta bán bớt đi một phần lãnh thổ miễn là tồn tại!

Vậy định hướng ở đâu? Quả là có thứ la bàn chệch hướng phát minh tại Trung Quốc chỉ mang lại lợi nhuận cho các quan tham cán bộ cộng sản, nay là tư bản đỏ, của tập đoàn thống trị từ trung ương đến địa phương. Chuyện người lãnh đạo đất nước Giao Chỉ ngày nay giống như chuyện người lái đò tại một tỉnh, thuộc miền Trung Việt Nam, theo thống kê có năm mươi lăm bến đò đang hoạt động chưa được cấp phép nhưng vẫn có hàng trăm ghe, thuyền hoạt động trong nhiều năm nay. Trong các bến đò đó chỉ có mười hai lái đò được cấp chứng chỉ chuyên môn, số còn lại chưa có chứng chỉ và chưa hẳn đã là chứng nhận thật.

Cho dù là Nhà nước tự nhiên đi nữa – L’Etat natuel - người lãnh đạo cũng được tuyển chọn theo kiểu từ dân mà đi lên qua nhân cách, sự hiểu biết và kinh nghiệm. Quý hồ trong một Nhà nước có tổ chức theo nguyên ngữ Hy Lạp: chính trị là một nghệ thuật điều khiển các thị thành, ghép từ chữ polis và têchnê, những người được đào tạo và giáo dục chứ không phải bị giáo hoá thành các công cụ tuyên truyền của những kẻ ngụy biện với lời lẽ bôi trơn như từ nguyên của nó được hiểu qua một nghĩa khác: chính trị là một sự đánh bóng, polish trong tiếng Anh, polir trong tiếng Pháp có nghĩa là đánh bóng… ở đây là bôi sơn trét phấn cho bè nhóm của mình để lừa bịp nhân dân.

Văn miếu kia về đâu với ngày nào những Tiến sỹ giấy, dù sao vẫn còn có cái danh nay dưới thời Cộng sản đầy những Tiến sỹ giả, cùng nhan nhản trên đất nước này những người già nua đã về hưu ra mở trường trung học, đại học… các Quốc Tử Giám đời mới với ý đồ tìm một chỗ ẩn thân sinh lợi, mua danh bán danh hơn là mang sứ mệnh giáo dục; Chi phí của các trường đại học công hay tư đều dựa trên nguồn học phí rất thương mại, sinh viên bị làm tiền trắng trợn về mọi mặt, điều này không dễ thấy trên thế giới với một đại học nghiêm túc. Các thầy cô giáo làm điều gian dối như ở Tây Ninh có mười ngàn giáo viên nhưng có đến vài ngàn chạy bằng cấp giả, nó khởi đi từ một cơ chế lụn bại, hỏi bao thế hệ mai sau con cháu chúng ta sẽ thành nhân như thế nào khi “khởi đầu làm sao thì thường kết thúc làm vậy”.

Không cần phải triết lý cao xa, vấn đề không phải là cải cách mà là một hệ thống chính trị mới ra đời theo sự trưng cầu ý kiến mỗi công dân dưới sự giám sát của Liên Hợp Quốc. Thật vậy: “Người dân sẽ luôn có được chính phủ mà họ đã trân trọng bầu ra”. John F. Kennedy.

.

Nguyễn Quang

 .

Chú thích:

 .

  • Chủ tịch Nguyễn Minh Triết.

  • Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

 

 

.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
Những em bé tò mò, lần đầu tiên ngước mắt lên trời, thấy trăng sao, lập tức nảy sinh ước muốn thám hiểm cõi mênh mông ở cuối, ở xa hơn tầm mắt mình. Lớn lên, ý thức được kích thước Vũ Trụ và giới hạn của đời người, biết đường dài dẫn tới một tinh cầu có thể đòi hỏi sự nối tiếp của muôn triệu kiếp người. Tỉnh ra và thất vọng. Ước muốn chỉ còn là ước mơ vương vấn nơi những truyện khoa học giả tưởng huyền hoặc vẽ ra hình ảnh một con tàu kỳ diệu: một ngày kia khoa học tiến bộ, hành khách đáp phi thuyền du lịch tối tân sẽ lọt vào cõi thời gian ngừng trôi, có cuộc đời dài vô tận, tha hồ chu du khắp cùng vũ trụ.
Như vậy, Chủ nghĩa Xã hội Cộng sản là của riêng ông Hồ và đảng CSVN. Nhân dân chưa bao giờ có cơ hội bỏ phiếu hay đồng thuận dưới bất kỳ hình thức trưng cầu ý kiến nào về sự chọn lựa này. Do đó, không làm gì có chuyện nhận dân “đã lựa chọn” nó mà sự thật là đảng CSVN đã áp đặt và tròng vào cổ người dân thứ Chủ nghĩa ngoại lai này. Đó là lý do tại sao đã có chống đối về mối họa Cộng sản từ bên trong hàng ngũ đảng và của một bộ phận không nhỏ quần chúng thuộc mọi thành phần trong xã hội.
Tờ New York Times dẫn lời một giáo sư đại học Berkeley về giáo dục và chính sách công là Bruce Fuller phát biểu rằng, "Newsom đã làm trước tổng thống Biden ba năm nếu nói về chính sách giúp đỡ các gia đình. Bất cứ những phụ huynh hay người ông bà nào ủng hộ việc bãi nhiệm là đang bỏ phiếu chống lại quyền lợi của chính họ". Hay có thể nói thêm rằng, họ đang chống lại những chính sách an sinh và y tế mà họ đang được thụ hưởng, những sự đầu tư vào giáo dục, vào công ăn việc làm cho chính con cái họ.
Bỉnh bút Thái Thanh (Tạp Chí Luật Khoa) kết luận: “ Trong đại dịch lần này hay các đợt khủng hoảng không thể biết trước trong tương lai, tôn giáo có thể trở thành một bàn tay vững chắc để trợ giúp, nâng đỡ tinh thần của người dân. Và điều đó chỉ thành hiện thực khi nhà nước tháo bỏ các chính sách kiểm soát khắc nghiệt dành cho các tổ chức tôn giáo.” Tôi thì (trộm) nghĩ khác, bi quan hơn thế: “Điều đó chỉ thành hiện thực” khi chế độ hiện hành ngưng hiện hữu. Đảng tắt thở thì cuộc đời mới thở (NCT).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.