Hôm nay,  

Cuộc Tranh Luận Dân Chủ

19/10/201500:00:00(Xem: 8394)

...Nói tóm lại, bà Hillary đại thắng, tất cả bốn ông kia thua to...

Sau khi các ứng viên Dân Chủ (DC) đã tích cực vận động tranh cử cả nửa năm thì cuối cùng đảng DC đã có được cuộc tranh luận đầu tiên, được đài truyền hình CNN tổ chức tại một khách sạn tại Las Vegas, với một cử tọa hơn 1.000 người, dĩ nhiên cũng toàn phe ta hết.

Tham gia cuộc tranh luận là:

- Bà Hillary Clinton, cựu ngoại trưởng;

- Ông Bernie Sanders, thượng nghị sĩ Vermont;

- Ông Martin OMalley, cựu thống đốc Maryland;

- Ông Jim Webb, cựu thượng nghị sĩ Virginia;

- Ông Lincoln Chafee; cựu thượng nghị sĩ Rhode Island.

Đây là cuộc tranh luận đầu tiên của phe DC. Khiến cho các ứng viên đảng DC tố cáo ban lãnh đạo đảng đã cố tình giúp bà Hillary bằng cách giới hạn tối đa những cuộc tranh luận, không cho các ứng viên không nổi tiếng có dịp ra mắt thiên hạ.

Có ba vấn đề chúng ta muốn xem xét qua cuộc tranh luận này: a) quan điểm của các ứng viên về những vấn đề quan yếu nhất của nước Mỹ hiện nay, b) ai thắng ai thua, và c) ảnh hưởng như thế nào đối với cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc.

QUAN ĐIỂM CỦA CÁC ỨNG VIÊN

Cũng giống như hai cuộc tranh luận bên Cộng Hoà (CH), đây là cuộc tranh luận để dành phiếu trong nội bộ đảng, tức là tranh luận để dành phiếu của những thành phần cấp tiến nhất của đảng. Đại khái thi xem ai cấp tiến nhất.

Câu hỏi mở đầu của nhà báo Anderson Cooper dành cho bà Hillary, liên quan đến việc bà bất nhất trong lập trường, thay đổi lập trường như thay đổi áo. Bà Hillary trả lời lòng vòng chẳng đâu vào đâu, khiến anh Cooper phải nhắc lại câu hỏi và yêu cầu bà trả lời thẳng câu hỏi. Bà Hillary cười cười trả lời lần thứ hai, cũng y chang lần đầu, chẳng trả lời gì hết, mà chỉ lợi dụng có dịp nói để quảng bá lập trường của mình. Anh Cooper đành chịu thua, không hỏi lần thứ ba.

Đây là cách rõ ràng nhất để ta hiểu tranh luận chỉ là phương tiện để các ứng viên tự quảng cáo mình trước mấy chục triệu người, miễn phí. Không khai thác dịp may là dại, trả lời thẳng những câu hỏi hóc búa là ngu. Tất cả các tranh luận, DC hay CH cũng vậy thôi. Hiểu như vậy mới biết được ý nghiã và giới hạn của các cuộc tranh luận.

Người theo dõi sẽ thấy rõ ràng tất cả các ứng viên đều có quan điểm giống nhau như chống chiến tranh chung chung, ủng hộ dân da màu trong chuyện “Black Lives Matter”, cổ võ việc giới hạn súng đạn, sỉ vả tài phiệt, ủng hộ giới lao động và trung lưu,... Khác biệt chỉ ở tầm mức, đi xa tới đâu.

Chẳng hạn trong vấn đề kiểm soát súng đạn, ông Sanders đã bị chỉ trích nặng nề vì quan điểm tương đối cởi mở nhất, qua việc ông đã từng biểu quyết chống lại việc kiểm soát súng đạn quá gắt gao. Tiểu bang Vermont của ông là nơi mà đại đa số dân vẫn hăng hái bảo vệ quyền tự do mua súng đạn, vì là vùng săn bắn nổi tiếng của Mỹ.

Câu chuyện súng đạn ở Mỹ là một trong những bằng chứng rõ ràng nhất về sự giả dối của các chính khách Mỹ, DC cũng như CH. Ai cũng mở miệng sỉ vả chuyện bắn giết tràn lan ở Mỹ vì quá dễ dàng mua súng đạn, hô hào kiểm soát, giới hạn, nhưng kết quả cả mấy chục năm nay vẫn chẳng làm gì cụ thể hơn đấu võ miệng. Ngay cả TT Obama, mới đây đã lên tiếng phàn nàn là ông đã phải lên TV chia buồn với gia đình các nạn nhân các vụ bắn giết quá nhiều. Thưa Tổng Thống Obama, nếu kẻ viết này không lầm thì ông là tổng thống mà! Tổng thống được dân bầu để giải quyết các vấn đề của đất nước chứ đâu phải để than phiền hay bình luận khơi khơi như kẻ viết này! Dĩ nhiên ra luật là việc của quốc hội, nhưng vận động, thuyết phục, mua chuộc, hay … siết cổ các vị dân cử là trách nhiệm của tổng thống, miễn sao ra được luật mới là tổng thống giỏi, có phải không thưa tổng thống? Chứ còn không làm gì, chỉ ngồi than vãn và đổ thừa thì ai cũng làm được, kể cả kẻ viết này. Tổng thống đã từng bất chấp quốc hội, ra chỉ thị ngưng trục xuất di dân ở lậu được, sao không làm gì để kiểm soát súng đạn được?

Câu chuyện “Black Lives Matter” cũng khá lý thú. Một anh da đen rất trẻ, có vẻ là học sinh chứ chưa phải là sinh viên đại học, hỏi đại khái “theo quý vị, black lives matter or all lives matter?”, nghiã là “mạng sống dân da đen quan trọng, hay là tất cả các mạng sống đều quan trọng?”. Cái ý bóng gió trong câu hỏi này là cố tình ép các ứng viên phải nói mạng sống dân da đen quan trọng hơn mạng sống của những người khác. Dĩ nhiên, tất cả các ứng viên đều xúm xít khẳng định mạng sống dân da đen quan trọng, không ai dám hé răng đụng đến cái vế thứ hai của câu hỏi là tất cả mạng sống đều quan trọng. Ông OMalley trước đây đã làm cái sai lầm là tuyên bố “mạng sống dân da đen quan trọng, mạng sống dân da trắng quan trọng, tất cả mạng sống đều quan trọng”. Thế là bị xúm lại sỉ vả đến độ phải rút lại lời nói rồi xin lỗi dân da đen. Đối với khối dân da đen, mạng sống dân da đen mới đáng kể, anh chị nào dám nói các mạng sống khác như da trắng, da nâu hay da vàng cũng đáng kể thì coi như tiêu tùng, vì dân da đen là khối cử tri quan trọng nhất của đảng DC hiện nay.

Nếu nói CH là đảng của dân da trắng được thì nói DC là đảng của dân da đen cũng không sai lắm.

Một biến chuyển đánh dấu cuộc tranh luận là khi bà Hillary bị hỏi về vụ email. Bà trả lời chuyện bà làm là sai lầm tuy không bị bộ Ngoại Giao cấm, và bà đã xin lỗi. Ở đây, vấn đề còn đang được FBI điều tra, bà Hillary muốn nói hợp pháp hợp lệ cũng được, nhưng đó là ý riêng của bà.

Đến phiên ông Sanders được hỏi về vụ này thì ông hùng hổ trả lời đại khái “Im sick and tired of the email issue”, tức là ông chán ngán muốn bệnh luôn về chuyện này rồi, không muốn nói đến nữa. Câu tuyên bố được hội trường phe ta hưởng ứng vỗ tay nhiệt liệt, bà Hillary cười tươi hơn hoa, vồn vã bắt tay ông Sanders, cám ơn rối rít.

Phản ứng của ông Sanders, cho đến nay là đối thủ cạnh tranh số một của bà Hillary là bất ngờ lớn nhất của cuộc tranh luận. Nôm na ra, ông Sanders tự ý hủy vũ khí nặng ký nhất của mình, khiến không ai hiểu ông tính toán gì. Rất có thể ông đứng trước một cử toạ toàn phe ta, cử tri DC, không muốn thấy những xì-căng-đan không mấy hay ho của phe ta bị khui ra, mai này sẽ bị phe CH khai thác đến chết. Cũng có thể ông đang ngắm cái ghế phó cho bà Hillary. Phản ứng đó giúp chấm dứt câu chuyện email trong nội bộ đảng DC. Mấy ông ứng viên khác, cũng như ngay cả anh điều hợp Cooper cũng cụt hứng, không dám đào sâu vấn đề nữa.

Nhưng bà Hillary cũng vẫn bị chất vấn về chuyện thay đổi lập trường, trước đây cổ võ cho TPP (thoả ước thương mại liên Thái Bình Dương), bây giờ lại chống. Bà nhìn nhận đã thay đổi quan điểm, nhưng nói bà khi đó “hy vọng” (I hoped) TPP sẽ tuyệt hảo, nhưng bây giờ đọc kỹ lại thoả ước thì thấy không tuyệt hảo như bà mong đợi. Các báo ngày hôm sau, đã coi lại câu chuyện và thấy thật sự bà đã ca tụng TPP là tuyệt hảo, chứ không phải là bà chỉ “hy vọng”. Đại cương có thể hiểu bà có ý đổ thừa thay đổi quan điểm vì TT Obama đã ký một thoả ước khác với thoả ước bà ủng hộ. Bán cái và đổ thừa dường như là mô thức hoạt động tiêu biểu của đảng DC, từ TT Obama đến bà Hillary.

Bà Hillary khoe thành tích tại Libya như là “smart power at its best”, tức là sử dụng quyền lực thông minh nhất. Không ông ứng viên nào có phản ứng. Nhưng bảo đảm phe CH sẽ đưa ra cả trăm hình ảnh khủng bố đủ loại đang đánh nhau tại Libya, cũng như hình ảnh cả ngàn dân Libya liều chết vượt biển qua Âu Châu để chạy trốn chiến tranh tại đây. Thông minh nhất?

Bà Hillary cũng khoe trong vụ khủng hoảng gia cư và tài chánh năm 2007-08, bà đã có thái độ mạnh chống các đại ngân hàng. Báo Washington Post nhận định chẳng có bằng chứng gì là bà đã kềm hãm các tài phiệt Wall Street, trái lại, khi đó bà là thượng nghị sĩ của New York, hết sức thân thiện với các tài phiệt và nhận bạc triệu của họ, kể cả tiền của ông Donald Trump.

Tạp chí cực tả Rolling Stones nhắc lại một lý do quan trọng của cuộc khủng hoảng là các đại ngân hàng trở thành quá lớn, không ai kiểm soát nữa, và TT Clinton chính là người đã ký lệnh thu hồi luật Glass-Steagal, là luật kiểm soát ngân hàng đã có từ thời TT Roosevelt.

Được hỏi ai là kẻ thù của bà, thì bà liệt kê tổ chức NRA (hội những người sở hữu súng), chính quyền Iran, và … đảng CH. Muốn làm tổng thống cả nước mà lại coi đảng đối lập là kẻ thù? TT Obama được bầu phần lớn vì hô hào đại đoàn kết dân tộc, chứ không phải vì hô hào chống kẻ thù CH. CH bảo đảm sẽ nhắc lại chuyện này. Ta chờ xem dân Mỹ nghĩ sao.

Trong không khí chống mấy chính khách chuyên nghiệp hiện nay, bà Hillary vỗ ngực tự cho mình là người hoàn toàn ngoài lề, vì lý do bà sẽ là phụ nữ đầu tiên làm tổng thống. Lý luận kiểu này là ngụy biện. Thiên hạ không ai không thấy bà Hillary là chính khách lão làng nhất trong tất cả hai chục ứng viên tổng thống của cả hai đảng. Cử tri chán chính khách cồ điển trên phương diện chính sách, chứ không nói đến chuyện giới tính.

Có nhiều vấn đề quan trọng nhưng tuyệt đối không được nêu lên, vì lý do giản dị là tất cả các ứng viên đều đồng ý, chẳng hạn như vấn đề di dân ở lậu, bảo vệ mọi hình thức trợ cấp, chủ trương cho phá thai tự do, hôn nhân đồng tính, Obamacare,... không có gì để bàn.

Cũng có nhiều vấn đề lớn khác không được nêu lên vì quá “tế nhị” cho đảng DC, như vai trò của Mỹ trong cuộc chiến tại Trung Đông, cách đối phó với khủng bố nói chung và ISIS nói riêng, vụ giết đại sứ Mỹ tại Benghazi, ảnh hưởng ngày một lớn của Putin, chuyện “lưỡi bò” Biển Đông,..., tất cả đều liên quan đến chính sách đối ngoại mà bà Hillary làm ngoại trưởng. Ở đây, ta thấy đài phe ta CNN cố tình tránh gây quá nhiều phiền toái cho bà Hillary.

Những vấn đề không được nêu ra trong cuộc tranh luận mới chính là những vấn đề mà phe đối lập CH sẽ chú trọng để tấn công sau này.

Quan trọng hơn nữa, nếu không có thay đổi bất ngờ lớn lao nào, thì có nhiều triển vọng bà Hillary sẽ là ứng viên của DC. Và khi đó, tư cách cá nhân, thành quả, và những xì-căng-đan của bà Hillary sẽ được khai thác tối đa. Bảo đảm không có chuyện ứng viên CH tuyên bố “Im sick and tired of the email issue”. Trái lại, email sẽ là đề tài có thể nói là quan trọng nhất. Có thể các cử tri phe ta nhàm chán chuyện emails của bà Hillary, nhưng chắc chắn đa số dân Mỹ vẫn thắc mắc và không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Nói chung, trong cuộc tranh luận, tất cả các ứng viên đều cố tranh đua xem ai cấp tiến hơn ai. Phe CH hiển nhiên sẽ ghi nhận rất kỹ để khai thác tính cấp tiến cực đoan này khi đến cuộc chạy đua chính thức giữa hai đảng. Cũng như phe DC đã ghi nhận quan niệm cực hữu của các ứng viên CH trong mấy cuộc tranh luận của họ.

Riêng về bà Hillary, báo Washington Post đã nhận định, tất cả mấy ông ứng viên chẳng ông nào dám thật sự đấu chưởng, thách thức bà hết. Theo ý kẻ viết này, ông nào cũng muốn chừa chỗ cho cái ghế phó cho mình.

Quý độc giả đã nhận thấy phần bàn trên tập trung vào bà Hillary nhiều nhất. Vì hai lý do, bà nói nhiều nhất trong cuộc tranh luận, và bà có 90% hy vọng làm đại diện cho DC (theo thiển ý).

AI THẮNG AI THUA?

Thật ra, ai thắng ai thua trong một cuộc tranh luận chẳng có nghiã lý gì đối với cuộc bầu cử thật sự, nhưng lại là điều hiếu kỳ mà ai cũng muốn biết.

Những người ủng hộ bà Hillary hô hoán bà Hillary thống trị cuộc tranh luận, cãi nhau tay đôi với ông Sanders cho tới khi ông này tự nhiên “tự sát”, kêu gọi dẹp bỏ câu chuyện email của bà Hillary.

Sự thật chưa rõ ràng như vậy. Nhiều thăm dò cho thấy ông Sanders thắng lớn, như Time: 64%; MSNBC: 84%; Slate: 75%.

Phải nói ngay là CNN đã không hoàn toàn công bằng, dành cho bà Hillary nhiều câu hỏi và nhiều thời gian trả lời nhất khiến ông Webb phàn nàn, khiếu nại mấy lần, đến độ có lúc ông nói quá lâu, bị chặn lại mấy lần mà vẫn bất cần cứ tiếp tục nói gỡ.

Hai ông OMalley và Chafee chẳng có điểm gì đặc biệt thu hút cử tri. Ông OMalley cũng là cựu thị trưởng Baltimore là thành phố vừa qua cơn khủng hoảng cảnh sát da trắng bắn chết một anh da đen, khiến dân da đen nổi loạn. Với thành tích này, rất khó thắng cử. Ông Chafee là cựu đảng viên CH, nhẩy rào qua đảng DC.

Ông Webb thì... người theo dõi có cảm tưởng ông này đang ghi tên tranh cử... lộn đảng. Ông Webb là cựu quân nhân chiến đấu tại VN có vợ là dân Việt tỵ nạn, với khuynh hướng tương đối bảo thủ trong cái đảng cấp tiến.

Nói tóm lại, bà Hillary đại thắng, tất cả bốn ông kia thua to.

Nhưng người thua đậm nhất có lẽ là người... không có mặt, tức là ông Phó Biden. Ông này đang ngắm nghé nhẩy ra, nhưng vẫn do dự, lằng nhằng không dứt khoát vì không muốn nhẩy ra lần thứ ba để rồi lại thua nữa. Lần này, ông muốn đóng vai người hùng Lê Lai cứu đảng DC, nếu bà Hillary có vẻ thất bại. Nhưng với thế thắng lợi của bà Hillary trong cuộc tranh luận, rất có thể bà sẽ phục hồi và củng cố tư thế số một của bà, và đảng DC sẽ không cần ông Biden nữa. Có triển vọng ông sẽ không ra tranh cử, hay có ra thì cũng khó hạ bà Hillary.

Nói cách khác, tất cả những ứng viên hy vọng có dịp qua cuộc tranh luận hạ bà Hillary, đưa tên tuổi mình lên. Nhưng kết quả, ngược lại, chỉ củng cố vị thế của bà Hillary, và chứng minh mấy ông chỉ là cây kiểng cho cuộc chạy đua bên DC có vẻ sống động hơn một tý.

TÁC ĐỘNG LÊN CUỘC TRANH CỬ CUỐI CÙNG VỚI ĐẢNG CH

Điểm đầu tiên, cũng là rõ ràng nhất là... chẳng có gì thay đổi hết. Ngay từ đầu, đảng CH cũng như cả thế giới đều nghĩ bà Hillary sẽ đắc cử làm đại diện DC ra tranh cử. Bây giờ, sau cuộc tranh luận, cũng vẫn vậy thôi, ngoại trừ trường hợp bà Hillary bị FBI truy tố vì phạm luật nào đó.

Cuộc tranh luận đã không đề cập gì đến những xì-căng-đan của bà Hillary, về vụ emails dĩ nhiên, nhưng luôn cả những chuyện tiền bạc của quỹ Clinton Foundation mà CNN dĩ nhiên không hỏi đến, nhưng phe CH sẽ truy ra tận gốc, cũng như vụ Benghazi.

Một vị độc giả của Việt Báo, ủng hộ đảng DC tối đa, ngay sau cuộc tranh luận, đã mau mắn gửi một bài báo Mỹ cho kẻ viết này, nhận định cuộc tranh luận coi như đã chôn vùi mọi hy vọng của đảng CH, và do đó... chia buồn với kẻ viết.

Có hai điều đáng nói.

Thứ nhất cuộc tranh luận thật ra chẳng thay đổi gì hết. Nhiều người hy vọng bà Hillary sẽ thất bại vì bà chưa bao giờ nổi tiếng là người có khả năng tranh luận giỏi. Điều này khó xẩy ra. Bà Hillary dù muốn dù không, là người lăn lộn trong chính trường cả đời, từ thời sinh viên cho đến thời đệ nhất phu nhân Arkansas, đệ nhất phu nhân Mỹ, thượng nghị sĩ, ngoại trưởng. Dư thừa khả năng đấu chưởng với các ông tay mơ Webb, OMalley, Chafee, và ông già gàn cực tả Sanders. Nôm na ra, đám cầu thủ DC chỉ thuộc hạng ruồi, chẳng có ai xứng tay với bà Hillary.

Ngoài ra, kẻ viết này thấy chẳng có triệu chứng hay yếu tố nào có thể được viện dẫn ra để khẳng định cuộc tranh luận đã chôn vùi đảng CH. Đây là cuộc tranh luận trong nội bộ đảng DC, sao lại chôn vùi đảng CH được? Tất cả những vấn đề CH chỉ trích DC đều không được đề cập tới trong cuộc tranh luận.

Báo Washington Post viết rõ ràng những điều bà Hillary nói hôm tranh luận sẽ trở lại ám ảnh bà trong cuộc chạy đua chống đảng CH vì sẽ bị CH khai thác triệt để.

Thứ nhì, kẻ viết này tuy có tư tưởng bảo thủ, thường đồng ý với đảng CH nhiều hơn là với đảng DC, nhưng chẳng qua cũng chỉ là người bàng quang, viết lách lai rai cho quý độc giả đọc đỡ buồn. Chuyện DC hay CH thắng hay thua, chỉ là đề tài của một bài viết thôi. Chẳng có gì vui, không có gì buồn, cũng chẳng có gì phải mất ngủ hay ngủ ngon hơn. (18-10-15)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Cáo lỗi: Trong bài viết tuần rồi, tác giả có hứa sẽ viết bài về ông Trump tuần này, nhưng vì tính thời sự sốt dẻo của cuộc tranh luận, nên bài về tranh luận này được đăng tuần này. Bài về ông Trump, xin khất đến tuần sau vậy.

Ý kiến bạn đọc
21/10/201519:01:56
Khách
Trong cuộc đua vào tòa nhà Trắng năm 2016.Phía Dân- chủ có cả thảy 5 ƯCV TTchính thức nhập cuộc gồm bà Clinton, các Ông Sanders, Omalley, Chaffee và Jim Webb. Tuy nhiên vào ngày 10-20-15 ƯCV/TT Jim Webb tuyên bố rút lui khỏi cuộc đua. Số ƯCV /TT gọi là Trừ-bị gồm Phó TT Biden, Ngọai-trưởng Kerry và Bà TNS Warren .. Sở dỉ có số Trừ bị là vì Đảng Dân-chủ e rằng ƯCV/TT Hillary Clinton, hiện nay đang đứng đầu sổ, nhưng lại có nhiều tai tiếng về Email, và vụ Benhgaji nên rất có thể không có cơ hội thắng cử, và trong trường hợp bất trắc xẩy ra, sẽ có ƯCV/TT trừ bị thế chỗ. Thời gian vừa qua có nhiều tin đồn Phó TT Biden sẽ nhập cuộc, nhưng sáng thứ ba 10-21-2015, đột nhiên Phó TT Biden tuyên bố rút lui. Hiện chưa rõ lý do thầm kín về việc Ông Phó Biden rút lui, nhưng có những đôn đóan cho rằng cốt lõi là tạo sự đòan kết nhất trí trong Đảng Dân-chủ. Có thật vậy không?? Chờ xem. Vubinh
21/10/201518:19:28
Khách
Trong cuộc chạy đua vào tòa Nhà-trắng, đảng Dân-chủ trình làng cả thảy 7 con Ngựa, trong đó chỉ có 5 con chấp nhận vào cuộc gồm Ngựa Clinton,Sanders,Omalley ,Chaffee và Webb . Ngày thứ ba đầu tuần, Ngựa Webb xin bỏ cuộc với lý do cho rằng cuộc đua này có nhiều uẩn .Số 3 con Ngựa dược liệt vào hạng Trừ-bị gồm Ngựa Phó TT Biden, Kerry, và Bà Warren. Sáng thứ tư 10-21-15 ,Ngựa Phó Biden tuyên bố không nhập cuộc như tin rò rỉ từ nhiều tuần qua, có thể là chủ gánh Ngựa Obma không muốn có tạo thêm chia rẽ trong Đảng Dân-chủ . Ngựa Phó Biden nhập cuộc sẽ làm lu mờ hình ảnh của Ngựa Clinton,nhưng có cái lợi trước mắt là Ngựa Phó , nếu thành công trong cuộc đua sẽ giúp bảo vệ "thành-quả" {Lagacy) 8 năm tại Ngai-vàng của Obma. Thành ra cuối cùng, do những toan tính chính trị. Ngựa Phó Biden đành thúc thủ bỏ cuộc, và nhường lại cuộc đua cho 4 Ngựa còn lại, trong đó Ngựa Clinton , mặc dầu luôn đưng đầu sổ, nhưng do những về những tai tiếng vừa qua như Bengaji và Email,chưa chắc Ngựa Clinton thắng cuộc đua này. Tòan đảng Dân-chủ hiện rất lúng túng, ra công đỡ đòn dùm Ngựa Hillary Clinton.Chúng ta hãy chờ xem. !!! vubinh
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kamala nhắc lại Donald Trump đã cảm ơn Tổng Thống Tập Cận Bình về những gì ông ta đã làm trong thời gian đại dịch COVID. Bà nhớ cả nội dung Trump đã viết trên Twitter: “Thank you, President Xi” và đọc lại cho chục triệu người dân Mỹ đang xem màn hình. “Khi chúng ta biết rằng Tập Cận Bình phải chịu trách nhiệm vì không cung cấp và cung cấp không đầy đủ cho chúng ta sự minh bạch về nguồn gốc của COVID.” Kamala nhắc lại cả việc Donald Trump đã mời Taliban đến David Camp, “là một nơi có ý nghĩa lịch sử đối với chúng ta, với tư cách là những người Mỹ, một nơi mà chúng ta tôn vinh tầm quan trọng của ngoại giao Hoa Kỳ, nơi chúng ta mời và tiếp đón các nhà lãnh đạo thế giới được kính trọng. Và cựu tổng thống này với tư cách là tổng thống đã mời họ đến David Camp vì ông ta, một lần nữa, không biết tầm quan trọng và trách nhiệm của tổng thống Hoa Kỳ. Và điều này quay trở lại vấn đề ông ta đã liên tục hạ thấp và coi thường các quân nhân của chúng ta, những người lính đã hy sinh...
Từ ngày nước Mỹ lập quốc, chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại bị đối thủ mang ra mổ xẻ, tấn công với những lời lẽ không phù hợp với tư cách một người tranh cử vị trí lãnh đạo quốc gia. Nhưng ngược lại, cũng chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại trở thành niềm hy vọng cho một đất nước đang đối đầu với mối nguy hiểm “duy nhất suốt 248 năm” (theo lời cựu Phó Tổng Thống Dick Chenny.) Đó là nụ cười của Kamala Harris – Một nụ cười đang ngày càng thay hình đổi dạng cuộc tranh cử tổng thống kinh điển của nước Mỹ.
Cựu Tổng Thống Donald Trump đã trình bầy kế hoạch kinh tế của ông tại Economic Club of New York trước đám đông các kinh tế gia, lãnh đạo doanh nghiệp và nhà báo vào 5-9-2024 vừa qua. Buổi nói chuyện này nằm trong chiến dịch tranh cử. Kế hoạch kinh tế trong nhiệm kỳ 2 nếu ông thắng cử bao gồm nhiều chính sách mà ông đã thi hành trong bốn năm đầu cầm quyền. Ông tuyên bố sẽ loại bỏ nhiều chương trình của chính quyền Biden. Ứng cử viên tổng thống của Cộng Hòa quảng cáo chương trình của ông với thuế nội địa thấp, thuế nhập cảng cao chưa từng thấy, giảm bớt luật lệ, và kinh tế phát triển mạnh. Nhưng nhiều chuyên viên đã nghi ngờ giá trị của chương trình kinh tế này. Nhiều người đã lên tiếng chỉ trích đề xuất kinh tế của Trump như chúng ta sẽ thấy trong những phần dưới đây của bài báo này.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào tháng 11 sắp tới không chỉ định hình tương lai chính trị của quốc gia trong vài năm tới mà còn đặt ra những câu hỏi căn bản về bản sắc và tương lai của chính nước Mỹ. Trong khi kết quả bầu cử sẽ quyết định nhiều vấn đề quan trọng, những xung đột sâu sắc về bản chất của nước Mỹ đã được phản ảnh rõ nét qua đường lối, chính sách nêu ra tại hai đại hội Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ vừa qua.
Tôi đã xem qua cả trăm bài viết với với nội dung và ngôn từ (“đầu đường xó chợ”) tương tự nhưng chưa bao giờ bận tâm hay phiền hà gì sất. Phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả, các bạn DLV đều không quen cầm bút nên viết lách hơi bị khó khăn, và vô cùng khó đọc. Họ hoàn toàn không có khái niệm chi về câu cú và văn phạm cả nên hành văn lủng củng, vụng về, dài dòng, lan man trích dẫn đủ thứ nghị quyết (vớ vẩn) để chứng minh là đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn luôn đúng đắn. Họ cũng sẵn sàng thóa mạ bất cứ ai không “nhận thức được sự đúng đắn” này, chứ không thể lập luận hay phản bác bất cứ một cáo buộc nào ráo trọi.
Ngày 20/7/1969, hai phi hành gia Neil Armstrong và Edwin Aldrin đi vào lịch sử như là hai người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng thế nhưng sự kiện này bị một số nhà “lý thuyết âm mưu” lên tiếng phủ nhận. Căn cứ vào những điểm “khả nghi” trong tấm hình chụp Armstrong đứng cạnh lá cờ cắm trên Mặt Trăng, họ quả quyết rằng tất cả chỉ là chuyện dàn dựng và bức hình này chỉ được chụp tại một sa mạc ở Nevada. Nhưng bằng chứng của vụ đổ bộ ấy đâu chỉ duy nhất một tấm hình? Tàu Appollo 11 phóng từ mũi Kennedy trước con mắt hàng chục ngàn người và hàng trăm triệu người qua ống kính truyền hình. Hàng trăm ngàn thước phim quay được và chụp được khi tàu Appollo vờn trên quỹ đạo quanh mặt trăng, cảnh tàu con rời tàu mẹ để đổ bộ, cảnh các phi hành gia đi bộ và cả những túi đất đá mang về từ Mặt Trăng v.v. Chúng ta thấy gì ở đây? Những bằng chứng xác thực thì nặng như núi nhưng, khi đã cố tình không tin, đã cố vạch ra những âm mưu thì chỉ cần mấy điểm khả nghi nhẹ tựa lông hồng.
Một bài bình luận của báo Chính phủ CSVN hôm 2/9/2024 viết: “Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đến nay chúng ta ngày càng có cơ sở vững chắc để khẳng định sự thật chúng ta đã trở thành nước tự do độc lập, người dân ngày càng ấm no hạnh phúc…” Những lời tự khoe nhân dịp kỷ niệm 79 năm (1945-2024) được gọi là “Tuyên ngôn độc lập” của ông Hồ Chí Minh chỉ nói được một phần sự thật, đó là Việt Nam đã có độc lập. Nhưng “tự do” và “ấm no hạnh phúc” vẫn còn xa vời. Bằng chứng là mọi thứ ở Việt Nam đều do đảng kiểm soát và chỉ đạo nên chính sách “xin cho” là nhất quán trong mọi lĩnh vực...
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025.
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.