Hôm nay,  

Y sĩ xe tăng Mỹ

31/05/201500:01:00(Xem: 9538)


blank

Y sĩ xe tăng Mỹ

blank

Đoạn hồi ký của y sĩ đại tá Nguyễn Dương, giới thiệu của Giao Chỉ, San Jose.

Trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa ngày nay nếu phải khai lý lịch thì trường hợp của y sĩ đại úy Nguyễn Dương là ly kỳ nhất. Xem qua bản tiểu sử mới thấy cuộc đời hết sức lạ lùng. Rời khỏi Việt Nam năm 75 với cấp bực sau cùng là đại úy. Qua Mỹ ông học lại lấy bằng cấp bác sĩ Hoa Kỳ và ghi danh nhập ngũ năm 1977. Từ đại úy y sĩ VN ông trở thành đại úy y sĩ của lục quân Hoa Kỳ. Sau hơn 20 năm quân vụ Hoa Kỳ ông giải ngũ năm 1999 với cấp bậc đại tá. Trong suốt thời gian phục vụ ngành quân y của Mỹ, vào năm 2000 bác sĩ Dương ngồi nhớ lại thời kỳ ông làm y sĩ trưởng cho sư đoàn chiến xa Mỹ đóng quân tại Đức quốc. Bác sĩ Dương cho biết sau khi tốt nghiệp khóa chỉ huy tham mưu cao cấp lục quân, Leavenworth, KS. năm 1989 với cấp bậc trung tá, bác sĩ Nguyễn Dương được bổ nhậm làm y sĩ trưởng sư đoàn I thiết giáp, đóng tại Ansbach, Tây Đức. Tôi có dịp hỏi bác sĩ Dương, với nhiệm vụ y sĩ trưởng cho đại đơn vị xe tăng Hoa Kỳ, hàng ngày ông làm gì?. Bác sĩ Dương gửi cho tôi bài tạp ghi sau đây. Xin giới thiệu với quý độc giả. (Giao Chỉ)

blank



blank

.

Một ngày trong đời y sĩ trưởng sư đoàn thiết giáp Hoa Kỳ.

Hồi ký của y sĩ đại tá Nguyễn Dương MC Col. (Ret.), USA Former Division Surgeon. Giao Chỉ, San Jose giới thiệu

Cuối năm 1990 sư đoàn 1 thiết giáp Hoa Kỳ đóng ở Ansbach, West Germany đang chuẩn bị qua tham chiến tại Trung Đông. Tình cờ vị y sĩ trưởng của sư đoàn thiết giáp Mỹ lại là một cựu đại úy quân y Việt Nam. Ngày xưa ông phục vụ tại sư đoàn 9 bộ binh Sa Đéc. Qua Mỹ 1975 ông học lại lấy bằng bác sĩ, thay vì mở phòng mạch, ông nhập ngũ với cấp bậc y sĩ đại úy. Đầu thập niên 90 bác sĩ Nguyễn Dương là trung tá y sĩ trưởng của sư đoàn 1 thiết giáp Hoa Kỳ. Sau khi tham dự trận Trung Đông ông được thăng cấp đại tá. Đời quân ngũ từ bộ binh qua không quân QLVNCH rồi tiếp theo trải qua nhiều chức vụ và nhiều đơn vị trong quân lực Hoa Kỳ, nay bác sĩ Dương đã về hưu tại tiểu bang VA. Bài này trích trong hồi ký của bác sĩ Nguyễn Dương ghi lại con đường từ Hà Nội qua Sài Gòn đến Hoa Thịnh Đốn. Sau đây là đoạn từ lúc sư đoàn đồn trú bên Đức chuẩn bị qua Trung Đông. ột ngày như mọi ngày...Tác giả kể lại một ngày hết sức đơn giản như mọi ngày...
(Bút ký tự truyện của y sĩ đại tá Nguyễn Dương.(US.ARMY)

blank
Danh hiệu y sĩ giải phẫu.
Y sĩ trưởng sư đoàn Hoa kỳ được gọi là Division Surgeon. Gọi là Surgeon nhưng không bắt buộc y sĩ phải thuộc chuyên khoa giải phẫu mới được làm y sĩ trưởng sư đoàn. Sở dĩ gọi là Surgeon vì ngày xưa quân đội tham chiến phần đông các vết thương do kiếm hay cung tên cần giải phẫu nên quân đội dùng các chuyên viên y khoa ngành mổ xẻ cấp cứu. Chúng tôi đọc đâu đó thời xa xưa chưa có Flexner Report ghi rằng các lang tây biết cắt mổ là được tuyển mộ làm quân y sĩ. Chữ Surgeon sau đó được dính liền với danh hiệu của các y sĩ chính quyền. Cũng như khi đọc trên bao thuốc lá The Surgeon General căn dặn không nên hút thuốc. Các vị này không bắt buộc phải là surgeon nhưng đó là chức vụ của vị bác sĩ cao cấp nhất của Bộ Y tế Hoa kỳ. Thường thường y sĩ trưởng sư đoàn cấp bậc trung tá (Lieutenant-Colonel hay viết tắt là LTC) cho dễ làm việc với các sỉ quan trong bộ tham mưu phần đông cũng là trung tá.Tướng tư lệnh sư đoàn thường là Major General, hai sao. Cũng phải đụng độ với các đại tá trung đoàn trưởng rất oai phong vì quyền hành to lớn. (Colonel, viết tắt là COL,Brigade Commander)

Một ngày như mọi ngày...
Sáu giờ sáng chuông đồng hồ báo thức reo làm làm bác sĩ Dương giật mình tỉnh dậy. Sau khi hoàn tất vệ sinh cá nhân, ăn lót dạ, ông mặc bộ đồ trận rằn ri BDU (Battle Dress Uniform) sửa soạn đi làm. Bộ BDU này là một dilemma trong đời sống quân ngũ Mỹ. Điều lệ quân đội Mỹ cấm hồ cứng bộ BDU vì nó sẽ làm mất chất chống hơi độc hóa học. Nhưng nếu không hồ cứng thì mặc sẽ nhăn nheo, nhất là ở các góc áo quần vì như vậy mất thể thống quân phục!
Bác sĩ làm ở bộ chỉ huy sư đoàn thiết giáp đóng ngay trung tâm thành phố. Nhà ở rất gần chỗ làm việc, chỉ xa độ một dặm thành ra nhiều lúc ông nói rằng chưa bao giờ được đi làm gần quá vậy! Chiều khi về nhà ông thay bộ jogging chạy lại sở rồi lại chạy trở về nhà. Như thế là đủ hai dặm mà tất cả các lính Mỹ kể cả sĩ quan hay cấp tướng phải thực hành mỗi sáu tháng. Thời gian chạy hai dặm tùy theo tuổi, lính trẻ thì thời gian ngắn hơn. PT (Physical Training) test gồm có chạy hai dặm, hai phút hít đất (push up) và hai phút co bụng (sit up). Số hít đất và co bụng cũng tùy theo tuổi, lính trẻ phải thực hành nhiều hơn. Tới bàn làm việc, đầu tiên ông Dương liếc mắt vào trang tin tức của quân cảnh đêm qua xem có lính quân y nào bị bắt vì vi phạm quân luật. Sau đó ông gọi viên trung úy sĩ quan phụ tá hành quân vào báo cáo tình hôm qua và phác họa chương trình những ngày sắp tới. Sau khi giải quyết các việc lặt vặt, bác sĩ thanh toán đống hồ sơ trong in-box và đưa cho cô hạ sĩ thư ký đánh máy.
Khoảng thời gian này đúng lúc các y sĩ trưởng trung đoàn phải thay đổi. Sư đoàn hiện có bốn y sĩ trưởng cấp trung đoàn, một y sĩ của pháo binh sư đoàn, cấp số tương đương với một lữ đoàn, và một y sĩ thần kinh tâm trí. Thường thường các y sĩ đơn vị tác chiến phải phục vụ hai năm mới được thuyên chuyển đi đơn vị khác. Năm nay, Ông Dương có bốn y sĩ phải luân chuyển. Đó là một chuyện nhức đầu trong chức vụ y sĩ trưởng sư đoàn. Khi thay đổi các y sĩ vào mùa hè thì thường thường các trung đoàn sẽ mất ít nhất là hai tháng không có y sĩ. Phải chờ các y sĩ mới xong internship vào cuối tháng 6. Sau đó các y sĩ lính mới tò te này lại mất một thời gian đi nghỉ thường niên cộng với thời gian orientation chờ hướng dẫn và làm thủ tục nhận đơn vị mới. Đã thế các y sĩ khi dời khỏi đơn vị thường hay được chấp nhận vào residency nên ông Dương phải thả họ đầu tháng 7. Chính lúc đó các đại tá trung đoàn trưởng nhao nhao đặt vấn đề vì họ không có y sĩ khám bịnh cho quân lính. Đã thế còn phải lo dạy “break-in” các y sĩ mới tới nhận việc. Phần đông họ còn “green” (xanh), mới xong khóa học internship chưa biết gì về quân ngũ, nhất là hệ thống quân giai là cái gì cả. Cũng không biết là một sư đoàn có mấy trung đoàn hay một trung đoàn có bao nhiêu tiểu đoàn. Không biết cả chức tước và chỗ đứng của họ trong trung đoàn. Ông phải tốn rất nhiều thời giờ thu thập tài liệu huấn luyện chung và chỉ dẫn cá nhân.
Đã thế y sĩ trưởng sư đoàn lại phải dỗ ngọt các đại tá trung đoàn trưởng vì ông nào cũng muốn có bác sĩ về làm việc cho đơn vị của ông ta sớm. Ông nào cũng cố rút ngắn thời gian thiếu y sĩ (underlap). Thực tế luôn luôn trái ngược với ý muốn của hai bên. Y sĩ sư đoàn muốn che chở cho y sĩ mới có đủ thời gian nghỉ phép dưỡng sức nhưng ngược lại các trung đoàn trưởng lại muốn có bác sĩ làm việc thường trực ngay! Thường thường ông Dương du di bằng cách cho dùng tạm sĩ quan trợ y của của các tiểu đoàn.
Riêng hôm nay ông phải gọi thẳng phòng nhân viên (G1) để xác định ngày trình diện của các y sĩ trung đoàn sắp tới. Cũng may phòng nhân viên nói là không có gì thay đổi. Các y sĩ mới sẽ tới đúng ngày trình diện. Như thế cũng chưa lấy làm chắc chắn lắm vì có khi một y sĩ mới bước chân tới phi trường thì có lệnh bị đổi đi nơi khác bất thình lình. Thường thường thì chuyện ít khi xảy ra trong giới y sĩ nhưng bác sĩ Dương đã chứng kiến có lần một y sĩ đang ngơ ngác bước xuống máy bay thì nhận được lệnh phải đổi đi một đơn vị khác. Trông thấy hắn vẫn còn ngái ngủ vì jet lag từ Mỹ sang Đức bảy tiếng đồng hồ mà nay phải đổi đi một chỗ khác, mặt hắn ta cứ bệt ra thấy mà tội nghiêp!
Công tác bên ngoài.
10:30 sáng, hạ sĩ tài xế vào trình diện báo cáo là xe CUCV đã sẵn sàng. Đây l à loại xe quân đội Mỹ dùng thay thế xe Jeep, sau đó đổi thành HummVee. Bác sĩ Dương lấy xấp hồ sơ bệnh tình của lính sư đoàn đem theo. Đây là đi thăm bệnh nhà thương ở Nuernberg, một quân y viện của Mỹ yểm trợ cho sư đoàn. Đường từ sở tới Nuernberg dài độ một tiếng đồng hồ tùy theo xe cộ lưu thông. Nếu đi xe nhà thì có thể đi nhanh hơn vì xe quân đội bắt buộc không được vượt quá 55 dặm một giờ. Tới nhà thương là thấy khung cảnh khác ngay với bộ tư lệnh sư đoàn. Lính ở nhà thương coi bộ lè phè hơn và không nể nang cấp trên gì cả. Đúng ra khi một sĩ quan
cấp trên bước vào phòng thì từ lính đến sĩ quan cấp dưới phải đứng dậy nghiêm phắc “at ease” cho tới khi sĩ quan cao cấp ra lệnh “carry on” hay “as you were” thì mới được tiếp tục làm việc như thường. Nhưng trong khung cảnh nhà thương thì khác hơn.
Binh nhì ở một đơn vị tác chiến thuộc quyền sinh sát của thượng sĩ nhất (First Sergeant) của trung đội hay của thiếu úy hoặc trung úy trung đội truởng. Hay cao hơn nữa thì anh lính này chỉ tiếp xúc với thượng sĩ nhất đại đội hay đại úy đại đội trưởng mà thôi. Hiếm lắm thì khi tập hợp mới được gặp với thiếu tá hay trung tá tiểu đoàn trưởng. Còn đại tá trung đoàn trưởng thì y như là ông trời, còn lâu lính mới được nói chuyện thẳng với sĩ quan cấp đại tá. Ngược lại ở nhà thương, vì là ngành chuyên môn nên trung tá và đại tá y sĩ có đầy rẫy. Đến nỗi có lần đại tá chỉ huy trưởng quân y viện tuyên bố là dưới quyền ông ta có nhiều đại tá y sĩ hơn cả bộ tư lệnh quân đoàn cùng đóng chung ở một tỉnh. Vì vậy, quân nhân mọi cấp khi đau ốm vào nhà thương, thường được nói chuyện thẳng với đại tá. Chuyện khó có thật khi ở một đơn vị tác chiến. Hơn nữa, vì y tá và y công cũng thường tiếp xúc với trung tá, đại tá y sĩ hàng ngày nên họ nhàm, kỷ luật nhà thương lỏng lẻo hơn, y tá thường không đứng dậy chào đón khi một trung tá hay đại tá đơn vị trưởng bước vào phòng.
Nói chuyện về tác phong quân ngũ, luật lệ nhà binh bắt cắt tóc ngắn và phải qua thi PT mỗi sáu tháng. Nhưng ở nhà thương thì thường lè phè hơn. Y sĩ nhà thưong có tóc dài không phải là chuyện hiếm, hơn nữa khi gặp một ông bụng nước lèo thì thấy còn ngượng hơn. Chỉ y sĩ đại tá mới có tác phong như vậy! Rõ rệt là ông ta không thể qua tiêu chuẩn thi PT mà có thùng nước lèo được. Nhưng vì cậy ở nhà thương nhiều đồng nghiệp nên họ xin được “profile” nghĩa là được giấy chứng nhận vì có một bệnh gì đó nên được miễn PT, ví dụ như như viêm khớp xương đau đầu gối chẳng hạn (vì quá mập?). Có khi ông đại tá y sĩ chuyên môn nói thẳng là nếu làm khó dễ thì ông ta xin giải ngũ. Sở dĩ ông ta tuyên bố dễ dàng như vậy là vì những vị bác sĩ đó đã làm trên 20 năm quân vụ nên giải ngũ được lĩnh lương hưu trí bằng nửa lương căn bản mà không phải làm gì cả. Đã thế vì lương y sĩ quân đội thường kém lương trung bình của các bác sĩ có phòng mach tư nên quân đội Mỹ khó thu hút được các bác sĩ dân chính đầu quân. Nghe nói có lúc
trưởng phòng tuyển mộ bác sĩ đã phải trả khoảng hơn nửa triệu đô la để thuyết phục hai bác sĩ dân chính đầu quân. Hai ông này có bằng rất chuyên môn về giải phẫu thần kinh và giải phẫu lồng ngực. Cần biết rằng ở trong quân y Mỹ không được làm việc tư nếu không có phép.Tản mạn với các bạn về chuyện quân kỷ và chuyện lính lè phè mà y sĩ cũng lè phè. Còn việc thăm bệnh nhà thương thì đâu cũng thế.
Chuyện đau răng.
Sau khi ăn trưa vội vàng, bác sĩ Dương đi tới chẩn y viện để chữa răng vì có hẹn lúc 13:00. Nhà binh Mỹ không dùng AM hay PM mà dùng giờ quân sự tính từ không giờ 00:01 -nửa đêm- cho tới nửa khuya 24:00 giờ. Sau khi ghi danh vào danh sách bệnh nhân ông y sĩ trưởng sư đoàn tìm đọc qua vài tờ báo trong phòng chờ đợi. Chợt xem thấy 13:15 rồi mà chưa được gọi tới nên ông hỏi tại sao chưa được khám? Lúc đó mới vỡ lẽ là nha sĩ bị bệnh. Sáng hôm nay nhân viên nha khoa có gọi cho văn phòng ông đừng tới chữa răng. Nhưng thông báo muộn nên ông đã đi rồi. Chuyện này hay xảy ra và các bệnh nhân nổi giận với các ông thầy nhà binh. Nhiều lính tác chiến rất khổ sở vì vụ này, họ xin phép mãi mới được có ngày hẹn, nay lại bị chưng hửng nhất là các anh đau răng.Thường thì các đơn vị tác chiến phải đi tập trận cả tháng mới được về trại. Rồi lại phải lo công việc trại thành ra rất khó khăn cho lính và gia đình khi phải đi lại khám bệnh hoặc chữa răng. Lần này lại chính ông y sĩ trưởng của sư đoàn bị nha sĩ trực thuộc cho leo cây.Trong một khía cạnh khác, đây là hình thức dân chủ trong quân đội. Ai cũng cần lấy hẹn và xếp hàng.


Huấn luyện Expert Field Medical Badge. Ông Dương ghi nhận kinh nghiệm bản thân và ra lệnh cho hạ sĩ W. lái xe ra chỗ bãi tập trận EFMB (Expert Field Medical Badge). EFMB là một chương trình huấn luyện các y tá chiến trường.
blank

Chương trình EFMB rất đầy đủ quy mô gồm có các môn chữa trị cấp cứu, định bệnh và chuyển bệnh. Dùng xe thiết vận xa cứu thương hay trực thăng tản thương qua chiến tuyến hay sông rạch. Liên lạc vô tuyến, định hướng ban ngày và ban đêm. Dạy cách sống sót khi chống vũ khí hoá học hay phóng xạ và cuối cùng là đi bộ dã chiến mang 20 pounds ba lô qua12 dặm trong 3 tiếng đồng hồ. Ông Dương là y sĩ trưởng nên có trách nhiệm tổ chức điều hợp khóa EFMB cho toàn thể sư đoàn. Khóa EFMB kéo dài bốn ngày trời. Nếu không được huấn luyện kỹ càng và thiếu lòng hăng hái thì dễ rớt EFMB lắm. Thường chỉ có 10% tổng số thí sinh được cấp bằng và huy chương. Y tá và cả y sĩ quân đội rất hãnh diện được đeo trên ngực huy chương trên. Đó là chưa kể khi xem xét để lên lon mà có bằng EFMB là một điểm tốt. Đang khi xem xét diễn tiến chương trình thì thượng sĩ nhất của ông báo cáo tướng sư đoàn trưởng gọi. Ông tướng than phiền vì tài xế ông ta đau răng mà khi tới trại Nha khoa thì chỉ được cấp cho vài viên thuốc đau nhức rồi bị mời về với tờ hẹn hai tuần sau mới được khám! Tư lệnh muốn điều tra tại sao nha sĩ lại không khám chữa trị ngay mà lại hẹn hai tuần sau mới khám bệnh cấp cứu? Ông ta muốn biết chuyện này có thường xảy ra hay không. Ông Dương nghe nói cũng ngờ rằng tên tài xế của ông tướng này cậy thế. Sau khi nghe trình bày điều hành huấn luyện do thiếu tá G. trưởng ban EFMB thuyết trình ông bèn đi thanh tra một vòng rồi chạy đi gặp ngay trung tá truởng trại Nha khoa. Vỡ lẽ mới biết là tên lính tài xế hiểu lầm. Khi tới phòng ngoại chẩn, hắn ta xin hẹn khám mà không khai cấp cứu nên bị nha tá tống vài viên thuốc trị đau mà thôi. Ông Dương nghĩ sẽ lại mất công giảng giải cắt nghĩa cho ông tướng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt hiểu lầm. Tên tài xế này tưởng là đã làm cho ông tướng thì ai cũng biết phải giúp đỡ ngay!
Lễ bàn giao.
blank

Bây giờ đã gần 3 giờ chiều (15:00), sẽ có một lễ bàn giao giữa hai trung đoàn trưởng. Tài xế lái tới một trại lính có một sân cỏ rộng lớn để dự lễ bàn giao. Quân lính trung đoàn đã dàn quân sẵn sàng với một trung đội quân nhạc và đội hầu kỳ. Sau nghi lễ quân cách lẫn chào cờ và trao đổi cờ chỉ huy thì tướng sư đoàn trưởng đọc diễn văn khen ngợi cựu và tân chỉ huy trưởng. Tiếp theo đó là diễn văn của cựu và tân trung đoàn trưởng. Kết thúc là trung đoàn diễn hành qua khán đài. Tính lại, ông đã dự hơn năm lần lễ tống cựu nghinh tân trong mùa hè này rồi nên mất cái nôn nao hấp dẫn như lần đi dự diễn binh ngày Quốc Khánh ở Việt Nam xưa kia. Bây giờ ông chỉ còn cảm thấy hãnh diện là một dân Giao Chỉ mà được mời ngồi ngay hàng đầu khán đài. Chả bù với ngày xưa ở Việt Nam muốn đi xem diễn binh phải chen lấn đi từ sáng sớm tinh sương để dành được chỗ đứng tốt. Lúc đó thấy mấy quan khách trong đại lễ phục trịnh trọng từ từ tới sau mà lại được đón tiếp mời ngồi ở khán đài mà thấy muốn được như vậy. Bây giờ thì cũng lễ nghi đó, cũng ban quân nhạc đó vì sư đoàn chỉ có một trung đội quân nhạc nên bất cứ lễ nghi quân cách nào ban quân nhạc đó cũng phải đánh nên nghe nhàm tai mất hứng thú. Nhất là bị bắt buôc phải nghe đi nghe lại các bài diễn văn tương tự giống nhau.
Sau diễn hành thì tất cả các quan khách được mời tới Câu lạc bộ sĩ quan dự lễ tiếp tân. Bác sĩ Dương thật sự đi dự các lễ bàn giao chỉ làm quen với các tân chỉ huy truởng để sau này dễ làm việc. Phần khác là bắt dây liên lạc với các sĩ quan cao cấp khác để “politicking”! Hôm nay ông lại có việc bất thường là trình bày với Tướng tư lệnh vụ lính đau răng. Thường thường trong những dịp tiếp tân như lúc này thì tiếp xúc và thanh toán công chuyện dễ dàng hơn lúc thường. Không phải xin hẹn gấp và ít khi gập được nhiều nguời cùng một lúc. Đã thế lại được dịp ăn uống “chùa” các hors d'oeuvre không tốn tiền với lời cám ơn của các vị tân chỉ huy vì đã không quản ngại tới dự!
Bây giờ đã hơn 17:00 chiều rồi, bác sĩ bèn nhẹ nhàng cáo lui ra về. Sau khi tắm rửa sạch sẽ và ăn tối xong, ông cùng bà xã đi ciné tối. Ở bên Đức này thời đó kiếm được một phim hay mà xem thì hơi khó khăn. Ở ngoài tỉnh thì rạp ciné chỉ chiếu phim nói toàn tiếng Đức nên muốn xem phim Mỹ chỉ có hai cách, hoặc là mướn videotape, hoặc là đi ciné trong trại lính. Lính Mỹ được lo lắng đầy đủ, nào từ PX bán đồ hạ giá và không thuế, commissary bán thức ăn cho tới rạp ciné, sân vận động gym thể thao và trường học Mỹ. Chỉ có cái tội là đi ciné trong trại lính thì phải xem phim hơi cũ, thường thường trễ cỡ ba, bốn tháng đối với lục địa Mỹ. Nhưng bù lại thì giá rất rẻ (1.50 hay 2 đô la mà thôi).
Phim tối nay là Glory, chiếu về chuyện một trung đoàn Mỹ đầu tiên có lính da đen thời hồi nội chiến. Quân phục xanh tím, cầu lon vai vẫn như xưa kể cả lễ nghi quân cách như là “as you were” hay “pass in review”. Trên đường về, ông Dương thầm nghĩ tưởng tượng một ngày nào đó cũng sẽ có một sư đoàn nào đó trong quân lực Mỹ có đủ da trắng lẫn da đen nhưng lại được chỉ huy bởi không phải một sĩ quan da trắng hay da đen mà bởi một dân Việt Nam ta!
Duong Nguyen, MC
COL (Ret.), USA Former Division Surgeon
Chú Thích:
-MC: Medical Corps, khác với ANC (Army Nurse Corps), MSC (Medical Service Corps như sĩ quan hành chánh), MS (Medical Specialist như optometrist).USA này là viết tắt của US Army khác với USN (US Navy) hay USAF (US Air Force)
Bài này trích trong hồi ký của tác giả viết vào thập niên 90 nên lúc đó không ngờ ước mong về một tướng lãnh gốc Việt ngày nay đã thành sự thực.
TIỂU SỬ BÁC SĨ NGUYỄN DƯƠNG, 34 năm quân vụ Từ y sĩ đại úy Việt Nam Cộng Hòa lên đến y sĩ đại tá Hoa Kỳ
blank
1963: Sinh Viên Quân Y Hiện Dịch, Trường Quân Y, QLVNCH. 1969: Y Sĩ Trung úy Đại đội Trưởng Quân Y SĐ9BB Sa Đéc, Trà Vinh. 1971: Thuyên chuyển sang Không Quân. 1972: Y sĩ Trưởng Căn cứ Không Quân Phan Rang 1973: Thăng cấp Y sĩ Đại úy, Trung Tâm Y Khoa Không Quân Tân Sơn Nhất 1975: Di tản qua Hoa Kỳ 1979: Y sĩ Đại úy Hiện dịch, US Army. 1980: Thăng cấp Y sĩ Thiếu tá Chỉ huy Phó, Bệnh xá Quân Y Aberdeen Proving Grounds, MD. 1984: Phục vụ tại Tổng Y viện Madigan, Tacoma, WA. 1985: Phục vụ tại Tổng Y viện Frankfurt, Tây Đức. 1986: Thăng cấp Y sĩ Trung tá. 1988-1989: Tốt nghiệp khóa Chỉ huy Tham Mưu Cao Cấp Lục Quân, Leavenworth, KS 1989-1991: Y sĩ Trưởng Sư Đoàn Một Thiết Giáp, Ansbach, Tây Đức. Tham gia Chiến tranh Vùng Vịnh (Saudi Arabia, Iraq và Kuwait). 1992: Thăng cấp Y sĩ Đại tá. 1991-1995: Phục vụ tại Bệnh viện Fort Belvoir, VA. 1995-1997: Y sĩ Chỉ huy Trưởng Quân Y Lục Quân California/Nevada. 1997-1999: Y sĩ Chỉ huy Trưởng Bệnh xá Quân Y Fort Myer, VA. 1999: Về hưu
Dr. Duong Nguyen: Physician treated patients in Pentagon parking lot
Một thành tích đáng kể là ngày 9 tháng 11, dù đã giải ngũ, bác sĩ Dương là người đầu tiên đến thẳng Ngũ Giác Đài điều hợp việc cấp cứu tại chỗ. Báo Mỹ đăng câu chuyện ngay buổi chiều cùng ngày với hình ảnh bác sĩ Nguyễn Dương.
On the morning of Sept. 11, 2001, Dr. Duong Nguyen, working as a Department of Defense civilian at Andrew Rader Army Health Clinic on Fort Myer, was tending to patients as usual, one of whom was his wife who had a fractured ankle. He also had a patient he was attending with abdominal pain, awaiting test results.
Nguyen was pushing his wife in a wheelchair to the patient waiting area when he saw the television news showing the North Tower of the World Trade Center in New York. “When I first saw the news, I thought it might be an accident. However, when I saw the second jet crashing into the tower, I knew this was no accident. I knew it was an act of terrorism,” he said.
The doctor returned to his abdominal patient to inform her it would be awhile before he had her test results. He was planning to check on his wife’s status when suddenly, the clinic’s loudspeaker announced a code yellow. “That meant there was an upcoming mass casualty,” Nguyen explained. “There was an explosion at the Pentagon and medical support was needed there.” There was no time to return to his patients, he said. “I had to find a nurse to stay with them and I had to leave.”
Nguyen was among a small group of doctors [and other medical personnel] from Rader Clinic who rushed on foot, running from the clinic through Henderson Hall’s Main Gate toward the Pentagon.
“Along the way we saw debris from an airplane wing on the grass,” he said. “Passing an ambulance on scene, I was given a yellow jacket with the word ‘physician’ sewn on it so personnel would know that I was there to help with medical treatment.” Among the first medical personnel to arrive to see the deeply fractured Pentagon wall and injured employees evacuating the massive building, Nguyen said he and the other Rader Clinic doctors immediately began examining patients. Nguyen, a native of South Vietnam, served for 11 years as a division surgeon in his country’s Army before his commission as a medical officer in the U.S. Army. He served as 1st U.S. Armored Division surgeon in Germany and deployed to Iraq during Desert Storm. Nguyen was commander of Rader Clinic from 1997 until he retired from the Army in 1999. He stayed as a civilian physician at Rader Clinic until 2008.
“When I was a division surgeon in the Army, we conducted mass casualty training, which prepared me for such a casualty [as experienced on Sept. 11, 2001],” he said. “We didn’t have time to think about anything. We just sprang into action and began helping injured patients.”
After the initial patients were treated, mostly from punctures and abrasions on their hands and arms, Nguyen remembers being designated as the senior physician of the yellow crew on duty at the Pentagon due to the coat he was wearing. “I didn’t notice when I was handed the reflective jacket that the words ‘senior physician’ were imprinted on it,” he said. “A senior officer walked over to our treatment area asking who was in charge and a Navy captain working with me pointed to me because of that jacket.” After organizing triage teams and designating medical personnel in charge of teams, Nguyen and other Rader Clinic staff continued working all day until late that night. They were joined by other medical personnel. “We even had chaplains arriving to help us do whatever they could,” he said.
“The most common injuries were burns, smoke inhalation, abrasions and cut wounds,” Nguyen said. In addition to the stress of treating Pentagon employees for injuries, Nguyen and his fellow medical team were tasked with transport of ambulances and patients on stretchers and the use of ambulances to a more secure area [under an overpass] near the Pentagon. “We were told another plane was headed toward us. We didn’t know if it was going to attack the Pentagon again or not,” he said. The plane, identified as United Airlines flight 93, was hijacked by four al-Qaeda terrorists and crashed near Shanksville, Pa., later that day after an attempt by passengers to regain control of the plane.
“What happened on this day changed America forever and it changed the world forever,” said Nguyen. He said it had a profound effect on him and is a day he will never forget.


.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.