Hôm nay,  

Học Xóa Ticket

11/08/201300:00:00(Xem: 12390)
Sáng nay thứ bảy, một buổi sáng cuối tuần thật đẹp. Bầu Trời xanh ngắt, thỉnh thoảng có vài giải mây trắng lững lờ trôi… Ông Mặt Trời nhanh chóng thức dậy sớm. Ông vươn vai trải dài những tia nắng vàng khắp vạn vật như còn đang ngái ngủ. Tâm thức day sớm, thu dọn nhà cửa cho ngăn nắp, đâu ra đó. Tâm lật vội tờ báo chưa xem kịp hồi hôm vì quá bận bịu. Nàng lật thật nhanh đến mục Sinh Hoạt Cộng Đồng. Tâm tự nghĩ:

- Hôm nay không có Hội Đoàn và thân hữu với mình họp mặt gì cả! Cũng chẳng có Văn Thi Sĩ quen biết nào ra mắt sách mời mình đi dự. Thôi thì mình đi "trả nợ" vụ xóa ticket cho yên thân!

Thật vậy, nó như một cái án treo chờ đợi Tâm suốt tháng nay. Tâm nhìn lên đồng hồ. Nàng thánh thót kêu lên nho nhỏ:

- Đã gần 8 giờ rồi! Thôi mình nhanh chóng trang điểm và thay đổi quần áo để tới dự lớp học xóa Ticket vào lúc 9 giờ 30 cho kịp chứ!

Tâm vừa lái xe vừa bâng quơ nhìn Trời, nhìn Đất, nhìn phong cảnh trước mắt... Nàng tự nhủ thầm:

- Hôm nay Trời đẹp thật, nhưng trong lòng mình chả đẹp tí nào cả! Mình phải mất hơn hai trăm cho Tòa án và 8 tiếng chán phèo ngồi trong lớp học mà ngao ngán...

Tâm tưởng mình đi đến lớp sớm hơn mọi người., Thế mà trước cửa lớp đã rồng rắn sắp hàng đầy đủ già trẻ... Khoảng mười phút sau tất cả vào lớp học. Phòng học nhỏ mà đầy nhóc người ngồi. Nam nữ già trẻ đều có mặt. Đàn ông nhiều hơn dàn bà. Tiếng chào hỏi nhau và nói chuyện râm ran nổi lên…

- Chị bị phạt gì thế?

Mặt mày tiu nghỉu, chị mặc áo đỏ trả lời người đàn ông ngồi bên cạnh " Thật là xui xẻo! Tôi bị phạt $ 285 và hôm nay phải bỏ mấy tiếng đồng hồ đi học lớp xóa ticket, chỉ vì tôi vừa lái xe ra khỏi nhà, quẹo phải ra đường lớn. Khi ấy, tôi thấy đường trống trải liền quẹo không ngừng lại một chút. Không ngờ mới vừa quẹo ra thì cảnh sát chớp đèn phía sau rồi!"

Người đàn ông ngồi kế bên nhanh miệng lên tiếng …" Lần sau chị nhớ khi quẹo ra đường lớn, dù không có xe cũng phải ngừng ở bảng Stop, đếm thầm trong miệng từ 1, 2, 3, rồi mới cho xe lăn bánh để quẹo đó chị!"

Người đàn bà kia bĩu môi hỏi ngược lại:

- Anh nói nghe thông suốt luật lệ quá, mà sao anh lại đi vào đây học với bọn tui như thế nầy?

Người đàn ông đưa tay gãi đầu, miệng ấp a ấp úng giải bày:

- Tôi bị chụp hình ở ngã tư Brookhurst và Westminster. Chứng cớ rành rành không thể chối cãi được nên đành chịu! Số là đèn vàng mới nổi lên.

Tôi theo xe trước vọt nhanh. Nhưng xe trước không biết vì sao chạy chậm quá. Nó mới thoát qua được ngã tư. Xe tôi còn kẹt lại rồi đèn đỏ phực lên. Thế là tôi bị chụp hình dính chấu luôn. Thật là xui xẻo vô cùng!... Tôi lại bị tội nặng nữa chứ! Tội vượt đèn đỏ bị phạt tới $533. Hiện nay luật lệ giao thông ở Quận Cam phạt gắt lắm, chán ghê! Lần sau đèn vàng bật lâu, thì tôi dù có gấp công chuyện cũng ngừng lại thôi!

Người đàn ông ngồi phía sau nói vói vào:

- Tôi thì tới ngã tư có bảng đề " Cấm quẹo phải khi đèn đỏ ". Khi đèn còn xanh, xe trước quẹo nhanh thoát qua được, đến khi xe tôi quẹo trờ tới thì gặp một anh đi bộ, anh ta bước quá chậm làm tôi số ruột vô cùng… Rồi đèn đỏ nổi lên. Tôi liền bị anh chàng cảnh sát núp ở bụi cây kế bên nhanh nhẹn ra ghi cho tôi tờ giấy phạt. Thế là phải đi đong mất mấy bò và phải vào đây để gặp quí anh chị!

Người đàn bà ngồi cạnh anh ta lên tiếng:

- Thế sao anh không lên tiếng cãi lại hay phân bua xin xỏ với anh cảnh sát đó?

- Tôi có chữ nghĩa gì đâu để lý luận với cảnh sát. Thôi thì đành ngoan ngoãn vào đây đóng thêm hai mươi lăm đồng nữa và ngồi dồi mài kinh sử cho xong chuyện...

Cả phòng học thật ồn ào, mỗi người nói lên mỗi trường hợp của mình, không ai giống ai… Chị mặc áo xanh than:

- Tôi quên bậc đèn khi mới lái xe ra khỏi nhà trong lúc trời tối, thế là bị phạt mất 382 dollars! Anh hàng xóm tôi đây chạy quá tốc độ cho phép trên đường nên bị phạt $224, trong khi chỉ quá tốc độ từ 1-15 miles vì bị xui xẻo gặp cảnh sát khó khăn thì đành chịu thôi! còn quá tốc độ từ 16-25 miles phải chịu phạt $338.


Một cụ già hơn bảy mươi tuổi, vừa cười vừa kể chậm rãi trường hợp của cụ ta…

- Lái nhanh bị phạt đã đành! Tôi lái quá chậm cũng bị phạt đây này, mất hết $328. Rõ khổ!

Tiếng một cụ già khác buồn thiu nói:

- Tôi mới thật xui xẻo! Hôm đó trời tối, tôi phải chở bà xã đi ăn đám cưới con một người bạn ở nhà hàng lạ. Khi quẹo mặt tôi quên bật đèn. Cảnh sát không những biên giấy phạt, thấy tôi già cả còn thâu bằng lái xe của tôi nữa chứ! Tôi bị bắt phải thi lại bằng lái. Ôi thôi phiền toái vô cùng các bạn ạ! Già rồi, nhiều khi tôi không muốn lái xe, nhiều phiền phức quá… Nhưng tôi lại không chịu nỗi cảnh phải chờ đợi xe bus, nên đành phải đi học thi lấy bằng lại thôi!

Cụ già chép miệng tiếp lời:

- Vợ chồng tôi ở với vợ chồng đứa con gái. Nhà chúng hơi xa chợ búa và khu Việt Nam mình. Nó lại trái đường của tuyến xe bus. Con cái mình vì chén cơm manh áo phải đi làm tối ngày. Chúng tôi không muốn làm phiền đến con cái nên phải tự túc phương tiện di chuyển. Mấy tháng nay, tôi phải cố gắng học để lấy lại bằng để có thể còn tự lái xe đi đây đi đó với người ta. Tốn tiền tốn bạc không nói gì, mình lại phải tốn công sức thật là đáng chán vô cùng! Ông bạn già của tôi lơ đểnh khi lái xe qua mặt xe bus khi đó nó đang flashing bị phạt 675 đồng, mất gần một tháng tiền già, có mà nhịn đói tháng đó, may có con cháu tiếp tế nên cũng sống ngoi ngóp…

- Cháu đây dùng tay nghe phone khi lái xe bị cảnh cáo phạt lần đầu $160, những lần sau thì sẽ tăng lên, cháu sợ luôn…Chàng thanh niên trẻ le lưỡi góp chuyện….

- Tôi gấp chuyện, vượt qua hai lằn vàng ( double soid lane ) để vào chợ, gặp xui khi đó cảnh sát bắt gặp bị mất toi $425, cháu tôi cách đây một tháng đi họp bạn nhà lạ, trời tối quẹo và U-Turn ở chỗ cấm bị phạt 284 đồng. Chị Xuân ngồi cạnh Tâm lên tiếng góp chuyện...

Mỗi người một câu, làm phòng học rất ồn ào, ông thầy lên tiếng yêu cầu mọi người ổn định trật tự…

Đợi cho không khí ồn ào lắng dịu xuống. Ông thầy ôn tồn lên tiếng:

- Xin quí vị ổn định chỗ ngồi. Quí vị bớt nói chuyện. Trên tay quí vị cầm sẵn giấy Tóa Án gởi tới và nếu có biên lai đã đóng hai mươi lăm đồng rồi thì đính kèm theo. Ai chưa đóng thì chuẩn bị tiền để đóng. Mọi người hãy chuẩn bị giấy tờ để tôi hướng dẫn cách điền cho đúng để gởi trả lại Tòa Án xóa ticket.

Không khí trầm hẳn xuống. Mọi người yên lặng trở về với công việc trước mắt của mình...

Bên tai mọi người tiếng ông thầy nhắc nhở…. Những năm về trước tất cả ticket về lỗi vi phạm luật giao thông phải theo học học " An toàn Giao Thông ". Nếu chúng ta hoàn tất xong lớp học này, ticket xem như được xóa, nhưng theo luật mới kể từ tháng 7,2011, từ khi hoàn tất lớp học, phải chờ 18 tháng. Trong thời gian này, xem như án treo, nếu vi phạm một lỗi khác sẽ bị trừ 2 điểm. Hiện nay như quý vị biết tiền phạt rất cao, quý vị nhắc nhở người thân lái xe phải mang theo bằng lái, nếu không sẽ bị phạt $214, và sau 10 ngày đổi địa chỉ mà chưa thông báo cho DMV cũng bị phạt như vậy! - Lái xe không có bảo hiểm gây tai nạn: $796 và bị treo bằng lái trong 4 năm- Che kín cửa xe:$178- Không đeo dây an toàn:$160- Trẻ em không đeo dây an toàn hay ghế ngồi theo qui định:$ 436- Đeo máy nghe bịt cả 2 tai:$178. Nhiều lắm, kể ra không hết, như sau rượu lái xe…Vậy quí vị không muốn mất tiền đóng phạt, lại mất thì giờ quý báu đi dự lớp học xóa Ticket thì nên cẩn thận khi lái xe, không những khỏi mất tiền mà bảo toàn tính mạng quí vị nữa…

Mọi người im lặng lắng nghe với ý nghĩ " nếu chúng tôi ai cũng chấp hành đúng luật giao thông thì các lớp như thế này phải đóng cửa và các ông thầy đành phải thất nghiệp mất!...."

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 1 tháng 5 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump trong lúc ban hành sắc lệnh hành pháp thành lập Ủy Ban Tổng Thống Về Tự Do Tôn Giáo đã nói rằng, “Họ nói tách rời nhà thờ và nhà nước… Tôi nói, ‘Được rồi, hãy quên chuyện đó một lần đi’,” theo bản tin của Politico được đăng trên trang www.politico.com cho biết. Lời phát biểu của TT Trump đã mở ra sự tranh luận về sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước mà vốn được Hiến Pháp Hoa Kỳ công nhận trong bối cảnh Tòa Bạch Ốc gia tăng sự nhiệt tình đối với Thiên Chúa Giáo, theo Politico. TT Trump ngày càng dựa vào đức tin Thiên Chúa Giáo qua việc thiết lập Văn Phòng Đức Tin Bạch Ốc tại phòng West Wing, mời các mục sư vào Phòng Bầu Dục và trong các cuộc họp Nội Các, và ban hành các sắc lệnh hành pháp để xóa bỏ “khuynh hướng chống Thiên Chúa Giáo” trong chính quyền. Mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị xưa nay vốn phức tạp.
Hermann Rorschach là một bác sĩ tâm thần và nhà phân tâm học. Ông nổi tiếng về phát minh ra một bài kiểm tra tâm lý qua những hình ảnh tạo ra ngẫu nhiên từ các vết mực (inkblot.) Một người được yêu cầu mô tả những gì họ nhìn thấy trong hình ảnh do những vết mực không rõ ràng kết thành. Bác sĩ Rorschach tin rằng những hình ảnh được tạo nên từ vết mực có thể bộc lộ đặc trưng bí mật trong hành vi lẫn tình cảm của con người. Bài trắc nghiệm khách quan này thường xuất hiện trong văn hóa đại chúng và thường được mô tả như một cách để tiết lộ những suy nghĩ, động cơ hoặc mong muốn vô thức của một người.
Quyền lực là khả năng khiến người khác làm những gì bạn muốn. Điều đó có thể được thực hiện bằng cách cưỡng ép ("gậy gộc"), thanh toán ("cà rốt") và thu hút ("mật ong"). Hai phương pháp đầu tiên là dạng quyền lực cứng, trong khi lực thu hút là quyền lực mềm. Quyền lực mềm phát triển từ văn hóa của một quốc gia, các giá trị chính trị và chính sách đối ngoại của nó. Trong ngắn hạn, quyền lực cứng thường vượt trội hơn quyền lực mềm. Nhưng về lâu dài, quyền lực mềm thường chiếm ưu thế. Joseph Stalin đã từng hỏi một cách chế giễu, "Đức Giáo hoàng có bao nhiêu sư đoàn?" Nhưng triều đại giáo hoàng vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, trong khi Liên Xô của Stalin đã biến mất từ lâu.
Câu hỏi đó thằng nhỏ hỏi mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, khi đói khát, khi bị đánh đập cấu nhéo, khi phơi trần ra dưới nắng mưa. Khi nó nằm trên mặt đường và kêu khóc khản giọng. Nó hỏi vào đám đông lướt qua nó, hỏi ai đó dừng chân cho nó (chính xác là cho những kẻ chăn dắt nó) chút tiền lẻ. Nó hỏi những kẻ bắt nó nằm lăn lóc kêu khóc trên đường để kiếm tiền, để nhởn nhơ ăn mòn tấm thân bé nhỏ non nớt của nó.
Một đứa trẻ chỉ nên có ba con búp bê, năm cây bút chì, giá trị chưa đến $20. Donald Trump có một phi cơ riêng sơn tên của ông ta trên đó. Với tư cách là tổng thống, hiện ông ta có hai chuyên cơ, Không Lực Một và một chiếc nhỏ hơn để phù hợp với những nơi có sân bay nhỏ, chưa kể chiếc trực thăng Marine One. Đó là ba chiếc phi cơ Trump sở hữu. Đó cũng là con số búp bê mà Trump đề nghị một đứa trẻ ở Mỹ nên có.
Mặc dù chỉ mới ba năm trôi qua kể từ khi bà Merkel rời nhiệm sở, nhưng thế giới đã thay đổi quá nhiều đến mức mà chức thủ tướng của bà đã được cảm thấy như nó thuộc về một thời đại khác. Cuốn hồi ký mới của bà cho thấy bà bình tâm với những quyết định đã đưa ra, bao gồm cả những quyết định bị phê phán nghiêm khắc nhất.
“Việc cắt giảm chăm sóc sức khỏe để trả tiền cho các khoản giảm thuế sẽ là sai về mặt đạo đức và tự sát về mặt chính trị.” TNS Josh Hawley (Cộng Hòa, Missouri)
Từ năm 1949, tháng Năm được chọn là Tháng Nhận Thức Về Sức Khỏe Tâm Thần (Mental Health Awareness Month – MHAM) ở Mỹ. Đây là tháng mang ý nghĩa kêu gọi cùng nâng cao nhận thức, giảm bỏ kỳ thị và thúc đẩy bảo vệ sức khỏe tâm thần. Theo phúc trình năm 2024 của tổ chức Mental Health America ở Alexandria, Hoa Kỳ thật sự đang trong cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần. Cứ năm người trưởng thành ở Mỹ thì có trên một người đang sống chung với bệnh tâm thần, và hơn một nửa không được điều trị. Gần 60 triệu người lớn (23.8%) mắc bệnh tâm thần trong năm 2024. Gần 13 triệu người lớn (5.04%) có ý định tự tử.
Chiến dịch cắt giảm chi tiêu của chính quyền Trump, vốn đã ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực từ nghệ thuật đến nghiên cứu ung thư, nay còn bao gồm cả nỗ lực thực hiện mục tiêu lâu dài của Đảng Cộng Hòa: chấm dứt hoàn toàn nguồn tài trợ liên bang cho hai hệ thống truyền thông phục vụ công chúng lớn nhất nước Mỹ: NPR và PBS. Hiện có khoảng 1,500 đài phát thanh và truyền hình độc lập liên kết với NPR và PBS trên khắp Hoa Kỳ, phát sóng các chương trình nổi tiếng như Morning Edition, LAist, Marketplace, PBS NewsHour, Frontline và Nova... Theo dữ liệu từ các hệ thống này, có khoảng 43 triệu người nghe đài công cộng hàng tuần, và mỗi năm có hơn 130 triệu lượt xem đài PBS.
Ngày 30.04.1975 là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Nhưng năm mươi năm sau nhìn lại, dân tộc Việt oai hùng, như vẫn thường tự nhận, đã không có đủ khôn ngoan để ngày chiến tranh chấm dứt thành một cơ hội đích thực để anh em cùng dòng máu Việt tìm hiểu nhau, cùng chung sức xây dựng đất nước.Tiếc thay, và đau thay, cái giá tử vong cao ngất của hơn 2 triệu thường dân đôi bên, của hơn 1triệu lính miền Bắc và xấp xỉ 300.000 lính miền Nam đã chỉ mang lại một sự thống nhất địa lý và hành chính, trong khi thái độ thù hận với chính sách cướp bóc của bên thắng trận đã đào sâu thêm những đổ vỡ tình cảm dân tộc, củng cố một chế độ độc tài và đẩy hơn một triệu người rời quê hương đi tỵ nạn cộng sản, với một ước tính khoảng 10% đã chết trên biển cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.