Hôm nay,  

Đôi Dòng Tản Mạn...

06/12/200800:00:00(Xem: 7199)
Đôi Dòng Tản Mạn...
Trần Khải Thanh Thuỷ
(Nhân đợt ra mắt sách "Hồ Chí Minh nhân vật trăm tên nghìn mặt" và "nghĩ cùng thế sự"*)
Sống dưới chế độ cộng sản, bản thân tôi cũng như 87 triệu người dân Việt Nam đều bị đầu độc bưng bít thông tin về đảng, bác, xã hội chủ nghĩa ...Từ bé, lên hai tuổi, nhận biết hình ảnh, ngôn ngữ, đã vập vào ảnh, tượng bác treo khắp nơi trong nhà, ngoài phố, công viên, hay buộc phải nghe những bài thơ, bài hát về bác véo von trên đài:
Nhà em treo ảnh bác hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày bác mỉm miệng cười
Bác nhìn các cháu vui chơi trong nhà
Hoặc:
Ai yêu bác hồ chí minh hơn thiếu niên nhi đồng
Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn thiếu Việt Nam ...
... Lớn lên vào đội thiếu niên tiền phong, rồi vào đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh... lại tiếp tục bị hệ thông giáo dục của xã hội chủ nghĩa đầu độc, cứ "cha mẹ sinh con, đảng đoàn, thầy cô sinh tính", tôi cũng luôn nghĩ bác là một cái gì đó lung linh cao đẹp lắm. Khi đủ lớn khôn để cảm nhận, nghe bố, mẹ họ hàng kể về những sai lầm chết người trong cải cách ruộng đất, quả tim và trí óc non nớt, ngây thơ của tôi bắt đầu "cựa quậy" vừa nghĩ ngợi, vừa đào sâu phân tích, rồi vận dụng với tình hình đất nước trong bối cảnh lịch sử vô cùng bi thương của dân tộc để đi đến nhận định đau lòng là: Tất cả mầm mống, tội ác, làm đạo đức của xã hội Việt Nam suy đồi đều bắt nguồn từ cuộc cải cách ngu dốt, độc ác, bất nhân, bất nghĩa này: Con đấu tố cha, vợ tố cáo chồng, tự mình bơm máu độc, máu đen của lãnh đạo đảng vào trong huyết quản của bản thân , gia đình, làng mạc, xóm thôn để đồng loạt vu khống, tố điêu, cốt có được miếng ăn và "tiếng thơm" là thành phần cốt cán, cơ bản, trung với đảng, hiếu với cha v.v. Kết quả sau cải cách ruộng đất là sự cải táng... mấy trăm nghìn người, đau xót nhất là hàng nghìn người không được chôn cất bình thường mà buộc phải chôn sấp theo lệnh đội trưởng cải cách, vì chôn ngửa sẽ không triệt tiêu được nòi giống địa chủ, trong khi theo lời kêu gọi của bác: Đế quốc là con hổ, còn địa chủ là bụi rậm để cho hổ nấp, phải tiêu diệt địa chủ, phải quét sạch bụi rậm để con hổ đế quốc không còn chỗ nấp, để người dân được sống trong yên lành hạnh phúc, ấm no, theo đúng những lời đảng dạy: Thực hiện người cày có ruộng, ai ai cũng được ấm áo, no cơm...Quả là một sự cuồng sát, ngộ dại mà trong lịch sử Việt Nam, cả trăm triều vua trước, chưa ai dám triệt hạ tàn sát đồng bào vô lối như vậy
Lớn chút nữa, ngày ngày đi qua cái "mả to" đứng chềnh ềnh cả một góc phố, choán hết bề mặt của con phố Ngọc Hà, lãng phí đất đai tài nguyên thiên nhiên đã đành còn phải chứng kiến cảnh lãng phí sa hoa hơn cả quan laị vua chúa ngày xưa. Bao nhiêu đá quý phải vận chuyển khắp các khu vực Tây, Bắc , đông Nam, từ cả nghìn km về, bao nhiêu kỹ sư giỏi, chuyên gia đầu ngành cùng bao nhiêu tiền của, công sức, thời gian, vật lực đổ vào...Tất cả chỉ để phục vụ cho cái xác khô trong mả rộng. Thật vô cùng bất công phi lý, trong khi ca dao lên án chế độ phong kiến thối nát, mục ruỗng :
Vạn niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính hào đào máu dân
Thì giữa Ba Đình lịch sử lại lù lù mọc lên một lăng tẩm, thành quách, đến mức người dân phải nối tiếp câu ca:
Ba đình còn gấp vạn lần
Toàn dân gãy cổ, nát thân vì hồ
Lẽ nào để nuôi sống một xác khô phải khổ triệu dân lành"
Khi đi dạy học, bắt đầu tập tễnh con đường văn chương, nghe thông tin về tác giả Trần Dân Tiên viết về chủ tịch Hồ Chí Minh được giải thưởng cao nhất của hội nhà văn Việt Nam mà cả vài chục năm không tìm được tác giả để trao giải, tôi đã lấy làm lạ, phải mượn lời người xưa tự nhủ: "Hoạ có là chó chê phân thì người mới chê giải thưởng", đặc biệt trong thời buổi thóc cao gạo kém, uy danh khắp nước này, mà tác giả lại... chê phần như vậy sao"
33 tuổi chuyển sang làm báo, nghe câu nói của một phóng viên người Nhật: " Đất nước Nhật phát triển hơn hẳn Việt Nam chỉ nhờ mỗi một điều, đó là cả trăm triệu người dân không ai dại dột làm theo di chúc của người đã khuất, không tôn thờ thần thánh hoá lãnh tụ, mà ngược lại, khi Nhật Hoàng lên nắm quyền, đã chủ động đi tàu xuyên Nhật để tiếp xúc với người dân bình thường, để nói rõ mình cũng là người trần mắt thịt, cần rất nhiều những góp ý chia xẻ của người dân, cùng những chính sách phù hợp, cũng là các chính khách giỏi để cùng điều hành, phát triển đất nước"... mà không khỏi bàng hoàng trước một thông điệp khẩn, một chân lý sống vừa cảm nhận được

Sau này, khi tiếp xúc với các trang web hải ngoại, nắm bắt thông tin đa chiều, từ việc cụ Hồ viết đơn xin vào học trường thuộc địa của Pháp, việc viết thư xin nhà nước đại Pháp ban cho bố đẻ một chức quan nhỏ , để có tiền độ nhật qua ngày, đến việc lấy tên Nguyễn Ái Quốc của cả nhóm ngũ long làm tên riêng cho mình. Việc làm tay sai cho quốc tế cộng sản, ăn ngủ cùng phòng với Nguyễn thị Minh Khai suốt 6 tháng trong dịp tham gia lớp học do quốc tế cộng sản mở tại Liên Xô, bán Phan Bội Châu cho Pháp lấy tiền chơi gái, nuôi tổ chức tâm tâm xã( còn gọi là thanh niên cách mạng đồng chí hội, cướp từ tay Hồ Học Lãm năm 1925, cưới Tăng Tuyết Minh tại trung quốc khi 36 tuổi v.v...chưa đủ còn thoán ngôi, đoạt quyền, giết hết những đồng chí có ý định vượt mặt, trèo vào ngôi báu của mình, bao nhiêu đảng phái đều bị chết tức tưởi ngấm ngầm...đủ cho tôi rút ra bài học nhỡn tiền: Cụ Hồ là một kẻ vô cùng gian thần xảo hoạt, đa nghi Tào Tháo, một kẻ lưu manh chuyên nghiệp, không từ một thủ đoạn nào để đạt mục đích. Như một chân lý sống: Chỉ có đám lãnh đạo lưu manh vô học mới tôn thờ kẻ lưu manh, mới tìm mọi cách hoá giải sự lưu manh, đầu độc bưng bít việc làm lưu manh của bác để đưa bác lên địa vị thánh thần, cha già dân tộc nhằm che giấu cho những tội lỗii tày trời của đảng cộng sản Việt Nam ...
Người Pháp nói "Tư tưởng là hạt giống của hành động". Một tư tưởng lưu manh mà bắt cả nước cùng học tập thì xã hội Việt Nam ắt bị lưu manh hoá, đơn giản vì bản chất lưu manh trong hạt giống tư tưởng, qua hàng chục năm gieo cấy, ươm trồng đã nảy thành chồi, thành cây, xum xuê tươi tốt , phủ bóng lưu manh xuống toàn thể dân tộc Việt Nam, rung cây trút gió lưu manh xuống đầu người lương thiện trong cả nước, làm con người, dù muốn, dù không, dù ít hay nhiều đều phải lưu manh theo. Hoặc bị đầu độc do thiếu hiểu biết, hoặc buộc phải lưu manh theo kiểu "gió chiều nào che chiều ấy" để tồn tại, gió đã lưu manh, thì người dân phải che theo chiều lưu manh. Nếu không, làm gì còn đất sống" Vì vậy việc phát động học tập tư tưởng bác là phát động 87 triệu dân học tập sự lưu manh...Cho nên muốn xã hội Việt Nam lành mạnh trở lại không còn cách nào khác phải chặt tận gốc tư tưởng đó đi. Muốn dẹp bỏ thần tượng lưu manh, không có cách nào khác là phải chỉ ra sự hiện diện phi lý của cái mả to giữa Ba Đình, phải tập trung lo cho người sống nhiều hơn lo cho người chết. Phải quan tâm tới người lương thiện chứ không phải đầu độc tư tưởng lưu manh trong họ.Ngoài ra còn phải chỉ ra được những tư liệu xác thực nhất để mang tính thuyết phục người nghe, người đọc: Từ địa điểm, thời gian ngày sinh, ngày cuới, ngày mất , ngày dâng công hàm bán nước cho Trung quốc để xin viện trợ, may quân trang quân dụng đánh miền nam, đến con lai tại pháp, con oan tại Việt Nam, con rơi tại lòng hang Pắc Bó v.v ...Nghĩa là "dò cho đến tận ngọn nguồn lạch sông", từ việc đại gian đại ác như cố tình làm ngơ, cho đàn em trần quốc hoàn bộ trưởng bộ công an giết chết tươi nguyễn thị xuân , đến việc ăn cắp tập nhật ký trong tù, so sánh việc đại nghịch của mình với việc làm đại đức của đức thánh trần hưng đạo vương...
Nội dung sách chia làm 3 phần, phần một là các bài báo mang tính khảo cứu, phát hiện, dưới dang văn xuôi, chiếm khoảng 180 trang , phần 2 là toàn bộ thơ ca, bao gồm ca dao cải biên, thơ sáng tác, chiếm 150 trang. Phần III thơ và bài hát nhại, đưa đảng bác từ chỗ được ca tụng, bốc thơm, thần thánh về đúng với bản chất thật của nó, cộng cả phần bài kết của nhà học giả Đỗ Thông Minh là 424 trang . Hy vọng mỗi trang sách lật qua là một phần sự thật về Hồ Chí Minh bị lộ tẩy, và khi trang sách cuối cùng lật dở hết cũng đồng nghĩa với tấm voan trinh bạch của Hồ Chí Minh bị lột tung, thay vào đó là tấm vải liệm lên con người Hồ Chí Minh , thiêu cháy lăng tẩm Hồ Chí Minh
Từ chỗ bị đầu độc, mê mụ, đầu óc tràn ngập hình ảnh tốt đẹp về bác, đến việc viết sách để lật đổ huyền thoại Hồ Chí Minh là cả một sự chuyển hoá về chất, tuy âm thầm, ngột ngạt nhưng quyết liệt, đồng nghĩa với một cuộc vượt cạn, sinh nở lớn lao. Sự sinh nở nào cũng cần có người đỡ, càng cho ra đời những đứa con tinh thần bạo liệt bao nhiêu càng cần những ông đỡ, bà đỡ quả cảm bấy nhiêu.
Một ngôi sao chẳng sáng đêm, một thân lúa chín chuyển nên mùa màng, mong nhận được sự đồng tình, ủng hộ, khích lệ của độc giả muôn nơi để cuốn sách làm tròn sứ mệnh lịch sử của mình , lột bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh , trả Hồ Chí Minh về với đúng con người thật của Hồ giữa lòng đảng ác, để được lộng kiếng (liệng cống) như lòng dân muôn nơi mong muốn
Hang đá 31-11-2008
Trần Khải Thanh Thuỷ
------
(*) Nhà xuất bản Tân Văn in
Học giả Đỗ Thông Minh (Japan ) hiệu đính, bổ xung
Sách bán tại nhà sách Tự Lực (http://www.tulucmall.com)
Và Hội bảo vệ nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (www.trankhaithanhthuy.blogspot.com)
Hoặc liên hệ theo địa chỉ : [email protected]
[email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Ngày 22 tháng 6 năm 2020, dự luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông được đưa ra tại quốc hội của Đảng Cộng Sản Trung Hoa để thông qua, và đêm 30 tháng 6 rạng sáng ngày 1 tháng 7, 2020, sau một phiên họp kín của Ủy Ban Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân (mà thế giới gọi là quốc hội bù nhìn tại Bắc Kinh) dự luật này đã trở thành luật. Ngày mà Luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông này ra đời cũng trùng ngày mà Hồng Kông được trao trả lại cho China 23 năm trước 01-07-1997 theo thể chế “một nước hai chế độ” (one country two systems). Theo đó Hồng Kông vẫn còn quyền tự trị trong 50 năm từ 1997 đến 2047, và trên lý thuyết Hồng Kông chỉ lệ thuộc vào Bắc Kinh về quân sự và ngoại giao mà thôi.
“Ngày 11/07/1995: Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt thông báo quyết định bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa 2 nước.” Với quyết định lịch sử này, Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng sản đã ghi dấu “gác lại qúa khứ, hướng tới tương lai” được 25 năm vào ngày 11/07/2020. Nhưng thời gian ¼ Thế kỷ bang giao Mỹ-Việt đã đem lại những bài học nào cho hai nước cựu thù, hay Mỹ và Việt Nam Cộng sản vẫn còn những cách biệt không hàn gắn được ?
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông Trump. Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán. Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?
Tôi có dịp sống qua nhiều nơi và nhận thấy là không nơi đâu mà những từ ngữ “tổ quốc,” “quê hương,” “dân tộc” … được nhắc đến thường xuyên – như ở xứ sở của mình: tổ quốc trên hết, tổ quốc muôn năm, tổ quốc anh hùng, tổ quốc thiêng liêng, tổ quốc bất diệt, tổ quốc muôn đời, tổ quốc thân yêu, tổ quốc trong tim … “Quê hương” và “dân tộc” cũng thế, cũng: vùng dậy, quật khởi, anh dũng, kiên cường, bất khuất, thiêng liêng, hùng tráng, yêu dấu, mến thương …
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.