Hôm nay,  

Miền Trung - Quê Hương Ta

16/12/200700:00:00(Xem: 7506)

"Bầu ơi thương lấy Bí cùng,

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.”

Trong những ngày tháng qua, có những con người quên ăn quên ngủ nóng lòng hướng về miền Trung, nơi mà thiên tai hàng năm vẫn không tha mà còn làm cho bao nhiêu người dân nơi đây không thể nào vượt qua khỏi cái nghèo truyền kiếp để vươn lên trong cuộc sống, không dám nói là “vương giả” mà chỉ gọi là đủ sống qua ngày. Hầu như năm nào ở miền Trung cũng bão lụt, không thiên tai lớn thì thiên tai nhỏ xảy đến, cảnh nước ngập lênh láng và gió giật tứ bề quá quen thuộc với người dân miền Trung. Anh em Bút Nhóm Lửa Việt tại Hoa Kỳ đã dùng hết thời gian hạn hẹp của mình mà đi vận động, liên lạc kêu gọi mọi người hướng về quê hương miền Trung – Việt Nam để giúp cho những người dân nơi đây đang bị cảnh thiên tai lũ lụt. Còn tại Việt Nam, người đại diện Bút Nhóm Lửa Việt lo sắp chương trình, địa điểm, dự khoản… liên hệ với Nhà Chùa, Nhà Thờ, các Dòng Tu để lên kế hoạch đem những phần quà mang đầy tình người đến với người dân miền đất lũ này.

Ngay từ những ngày đầu, rẽ làn nước mênh mông, chảy xiết, trên con thuyền nhỏ tròng trành vì những đợt sóng lớn, Bút Nhóm Lửa Việt cùng anh em đoàn thiện nguyện Dòng Thánh Tâm - Huế tìm đến với những hộ dân vùng thấp trũng, ngập lụt và có nguy cơ bị lũ quét, trượt lở cao: như vùng rốn lũ Phú Hậu, Sịa. Dù công việc di dời dân đã được địa phương hỗ trợ rất nhiều, tuy nhiên do mực nước lên nhanh đã cô lập hàng trăm con người này, nhất là cư dân Vạn Đò. Trời mưa xối xả, những khuôn mặt chỉ kịp ló ra trên con thuyền nhỏ mà lộ rõ vẻ hốc hác, xanh xao vì những ngày đói rét. Tiếng cười trẻ con chẳng thể nào tươi tắn như ngày nào vì không còn đủ sức... Cả khu vực Vạn Đò phía bắc sông Đông Ba vốn đã tiêu điều nay lại càng xơ xác giữa màn trời đen nghịt những đùm mây đang trút xuống từng trận nước lớn.

Từng thùng mì tôm được chuyển đến tay các hộ dân Vạn Đò, không ít người còn run run vì xúc động trước sự cứu trợ đầy ý nghĩa. “Cứ mưa như rứa (vậy) thì chúng tôi chết mất, cư dân Vạn Đò chỉ sống qua ngày làm gì có dư giả mà phòng, chống với lũ. Chúng tôi cũng chỉ mới gượng dậy sau trận lũ vừa rồi. Rứa mà... cũng may có các anh chị của đoàn cứu trợ đến kịp, chứ như ri (này) thì chết mất, chúng tôi đói mấy ngày rồi” ông Huân (45 tuổi), một người dân ở Vạn Đò cố nói thật to trong tiếng mưa ào ào quật mạnh vào mạn thuyền và những làn nước lạnh buốt không ngừng hắt vào khuôn mặt xanh sao. Hơn 300 hộ dân nhận thùng mì, do con thuyền nhỏ của đoàn thiện nguyện không thể chở nhiều hơn, hi vọng làm ấm lòng phần nào những con người đang giá lạnh vì mưa lũ.

Theo chân đoàn thiện nguyện Bút Nhóm Lửa Việt  từ Hoa Kỳ ra miền Trung có ông bà cố Nguyễn Hứa từ San Jose (CA), anh chị Lê Xuân Vinh – Lan từ Fremont (CA) đã bỏ giữa chừng những ngày thăm quê hương của họ để ra Vinh và vào miền Trung  để gia nhập với phái đoàn, cùng chuẩn bị, lo sắm sửa những phần quà cho đồng bào nghèo đang bị lũ lụt hoành hành tại đây, tôi đã nghe được câu nói: “Ông tha mà bà chẳng tha, còn cái lụt hai mươi ba tháng mười âm lịch…” Người dân nơi đây cứ thấp thỏm lo âu không biết còn cái lụt đó có nặng hay không" Nước lên và có rút nhanh hay không" Bao nhiêu câu hỏi mà những con người sống trong vùng lũ đã gắn bó suốt cuộc đời của họ tại nơi chôn nhau cắn rốn này, nơi mà quê cha đất tổ từ thuở nào đó, nơi mà họ lớn lên từ tuổi thơ của họ và cuộc đời của họ gắn chặt trên mảnh đất quê hương.

Từ Hoa Kỳ, anh chị em trong Ban Điều Hành đã tạm thời dừng lại công việc chuẩn bị cho cuốn Đặc san Xuân và chương trỉnh kỷ niệm sinh nhật BNLV tròn 25 tuổi trong năm 2008, để lên tiếng kêu gọi và chuẩn bị cho chuyến cứu trợ miền Trung. Ngân khoản $2,000 đầu tiên đã gởi đến Việt Catholic và Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam, tin tức kêu gọi dồn dập, $1000 về cứu trợ tại Vinh, “chưa đủ xin tiếp tục cố gắng”. Thượng toạ Pháp Chơn từ San Jose về miền Trung cứu trợ nạn lụt đã điện thoại cùng linh mục Nguyễn Hoài Chương, thầy Pháp Chơn nói: “Xin kêu gọi nhé, ngân khoản của ICAN hết rồi và người dân tội lắm chưa ai đến cứu giúp cả”. Anh Nguyễn Hiền (NC) Cô Tố Mộng Hoa (VA) chị Trần Hằng (MD), Trưởng Hướng Đạo Võ Thiện Toàn (MD) linh mục Trần Viết Hùng (NJ) “khi nào phái đoàn Cứu Trợ của Bút Nhóm Lửa Việt lên đường”.

Sau 3 ngày có mặt tại Huế để chuẩn bị, để tham quan, cho 7 ngày liên tục của chuyến công tác Cứu Trợ. Ngày đầu tiên, đoàn thiện nguyện của chúng tôi đến thăm và phát quà cho hơn 400 phần tại các xã Phong Xuân, Điền Hải, Điền Học thuộc Quãng Điền, Huế, những phần quà chất đầy trên một xe tải, cùng với các anh chị em sinh viên thiện nguyện của Dòng Thánh Tâm – Huế đã vượt qua hành trình hơn nửa dặm để đến với bà con nghèo. Đường đi thật gian nan, vất vả vì nước rút rồi mà đất lầy và mềm, nên đoàn cứu trợ của chúng tôi đã gặp rất nhiều trở ngại trên đoạn đường đi. Chúng tôi đành phải cho xe tải chở hàng vào trước, sau đó xe tải quay trở lại đón chúng tôi vào. Nhìn đoạn đường lầy lội, những ổ trâu, ổ voi cứ lù lù hiện đến khiến  chúng tôi “nhảy múa” tưng bừng trên thùng xe tải. Những tiếng la oai oái, những cánh tay giang ra vịn những thành sắt trên xe rất chắc chắn, thế mà cũng có những lúc bổ nhào vào nhau. Khi đến điểm phát quà đầu tiên, nhìn bà con đang nôn nóng đón chờ chúng tôi, lo lắng cho chúng tôi có vượt qua được những chướng ngại vật kia đến với họ hay không" Những khuôn mặt rạng rỡ, mừng mừng tủi tủi, hằn lên những vết nhăn trên trán các cụ già, những cái nhìn ngơ ngác của ánh mắt trẻ thơ đã không cho phép chúng tôi nghỉ ngơi mà bắt tay vào việc ngay. Những phần quà lập tức chuyền tay nhau đến với những con người đang chờ đợi tấm lòng yêu thương của quý vị ân nhân xa gần: “Lá lành đùm lá rách”.

Những tiếng cám ơn với ánh mắt vui mừng của trẻ thơ, của các cụ già, của biết bao người nghèo sống trong những vùng mà hầu như năm nào cũng bị lũ lụt thiên tai hoành hành.  Họ gần như cạn kiệt mỗi khi đón chờ những tin tức về dự báo thời tiết bão lụt, một vài cụ già nắm tay tôi mà ánh mắt rưng rưng: “Cám ơn các con đã nhớ đến quê hương, cho già này gởi lời cám ơn đến các ân nhân, những người xa quê hương rất lâu rồi mà vẫn còn nhớ về nơi chôn nhau cắn rốn của mình.” Có người còn bảo: “Trong những ngày qua, mùa màng, lúa gạo đều bị nước ngắm vào hư hết, đâu có gì ăn, phải húp nước cháo, nay đã có mì, có gạo, tôi mừng lắm.” Tôi hỏi: “Thế địa phương đã giúp gì chưa"” Họ trả lời: “Là một xã nghèo, lại ở xa thành thị, nên chưa kịp thời nhận được sự trợ giúp của chính quyền cấp cao hơn mà giúp đồng bào như thế này.”

Ngày thứ hai, chúng tôi đến phát hơn 500 phần quà cho giáo xứ Cây Đa nằm cách xa thành phố Huế hơn 70km, hướng về Quảng Trị - La Vang chỉ còn cách 30km nữa thôi.  Nơi này vẫn còn bị nước ngập lún hết ruộng đồng, hoa mầu, tôi chợt nghĩ những năm tháng tới đây họ sẽ sống như thế nào" Dù cho họ có nhận những phần quà cứu trợ kịp thời nhưng rồi sẽ hết, vì gia đình đông con, mất hết hoa mầu, ruộng đất.  Cảm thương cho họ quá mọi người ơi. Những đứa trẻ khi nhận được trên tay những thùng mì gói, mà các em đã vui mừng rồi, các em nghĩ đã đủ rồi, các em đi ra kêu ơi ới: “Mẹ ơi, từ giờ nhà mình có mì ăn rồi, không cần húp nước cháo nữa mẹ à.” Nhưng các em đâu có biết rằng phần quà của Bút Nhóm Lửa Việt còn có gạo và nước mắm nữa. Ngồi trên những chiếc xuống nhỏ, vừa đi vừa tác nước, vừa đưa tay bịt những lỗ thủng nhỏ trên xuồng, để nước khỏi tràn vào xuồng, vừa tát nước vừa cảm nghiệm một cách sâu xa về vùng lũ, tôi mới thấu hiểu thế nào là cuộc sống ở đây khi mà chỉ trong một đêm thôi mà nước lũ lên nhanh và làm ngăn chặn, cô lập lại bao dự định của một ngày mới tại đây. Tôi chợt nghĩ nếu như tôi sống trong vùng lũ này, tôi sẽ ra sao" Chắc chắn rằng tôi cũng sẽ như họ thôi, tôi khâm phục những cụ già đã trải qua cuộc đời của họ nơi đây.

Ngày thứ ba, đoàn từ thiện của chúng tôi tiến xa về Quãng Nam, đến Chùa An Trung tại xã Duy Vinh, Duy Xuyên, Quảng Nam qua sự giới thiệu của sư cô Diệu Cảnh ở Chùa Sư Nữ Bảo Quang. Mặc dầu nước đã rút hết rồi, thời tiết trả lại cho những cái nắng gắt gao, khô ráo đẩy lùi những rong rêu ẩm mốc trong những ngày nước lụt, thế nhưng người dân nơi đây vẫn chưa hết bàn hoàng về cái đêm nước lũ lên nhanh này. Họ đã không kịp dọn đồ đạc trong nhà chất lên cao để, những bao lúa, bao gạo, hoa mầu đã bị thối trong vùng nước lũ. Giờ đây họ mang ra phơi lại cho khô, nhằm vớt vát được phần nào để có thể mưu sinh qua ngày trên những cánh đồng. Khoảng 350 phần quà được nhà chùa qui tụ được trao cho những gia đình gần như không còn cái để ăn để mặc. Nhìn những khuôn mặt hớn hở khi đoàn chúng tôi đến thăm và phát quà cho họ, sư cô Diệu Cảnh tâm sự: “Tội nghiệp lắm các anh chị ơi, nhìn thấy cảnh nghèo và đói trong thời gian lũ kéo về, nhà chùa đã nấu cơm tiếp tế cho họ, thế mà không làm sao cho đủ được. Có khi trong một ngày nhà chùa nấu cơm nhiều lần mà vẫn có nhiều người đến gõ cửa chùa xin trợ giúp thêm.” Ở Chùa Trung Lương, sư cô Hạnh Tâm ở chùa Hoà Cường đã giới thiệu cho chúng tôi cũng như thế, nhà chùa đã nấu cơm, tiếp tế đến những nơi trong ngõ ngách, không có đường ra. Những phần cơm được gói trên những vạc lá chuối, chuyền tay nhau đến với những cụ già, trẻ em,…

Ngày thứ tư, đoàn từ thiện của chúng tôi đến làm việc với xã Duy Hoà, Duy Xuyên, Quảng Nam qua sự giới thiệu của Sơ Huỳnh An – Dòng Phaolo Đà Nẵng, với hơn 500 phần quà đã kịp thời chuyển đến tận tay cho các cụ già, trẻ em và mọi người, những ánh mắt rưng rưng rơi lệ của đồng bào nghèo trong vùng lũ đã nói lên lời cảm hơn sâu sắc nhất nơi con tim của họ đến với những vị ân nhân của Bút Nhóm Lửa Việt.

Trong những ngày qua, chúng tôi biết sức mình có hạn và công việc Cứu Trợ này không thể nào trách nhiệm của một nhóm nên chúng tôi đã cùng cộng tác với các hội từ thiện khác như nhóm từ thiện Linh Quang, đến các vùng Tây Trà, Trà Bồng thuộc Quảng Ngãi để khám bệnh và phát thuốc, phát quà, sách vở cho hơn 500 bà con thuộc các vùng lũ lụt tại đây. Ở Qui Nhơn, cha Quang Ninh thuộc giáo xứ Nam Bình xã Phước Hoà, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, trước là Qui Nhơn cũng cho hay bà con ở đây đang hứng chịu thiệt hại của bão lụt đi qua. Bút Nhóm Lửa Việt cũng đã trợ giúp nơi này hơn 200 phần quà kịp thời cho bà con nghèo ở vùng này. Tại Phú Yên, linh mục Minh Thái, quản xứ Đông Mỹ, giáo phận Qui Nhơn cho biết ven tỉnh Phú Yên bị thiệt hại rất nặng: 21 người chết, nhiều nhà cửa bị sập và sạt lở siêu vẹo, hàng ngàn ngôi nhà ngập chìm trong nước lũ, lúa gạo bị bị ngập nước hư hại rất nhiều, do ô nhiễm nước lụt rất nhiều người thiếu nước sạch để uống, dịch bệnh xảy ra nhiều nơi… Tại huyện Đông Hòa, thuộc địa bàn giáo xứ Đông Mỹ mà cha đang phụ trách, là nơi bị thiệt hại nặng nhất của tỉnh Phú Yên : 09 người chết, nhiều ngôi nhà bị sạt lở siêu vẹo, 02 ngôi nhà bị sập đổ hoàn toàn, hơn 600 ngôi nhà ngập chìm trong nước lũ, hơn ngàn người đang rơi vào tình trạng thiếu lương thực và nước uống trầm trọng, lại thêm dịch bệnh do bị lạnh và đói, và do ô nhiễm xác người và súc vật chết, phân, rác… Bút Nhóm Lửa Việt đã gởi một số ngân khoản đến cho cha Thái để tiếp tục cứu trợ cho 500 gia đình thiếu lương thực (mỗi nhà 10kg gạo, 30 gói mì tôm và 01 lít dầu ăn), khám phát thuốc cho hơn 300 người và phát chăn mền cho 300 người ở 3 vùng bị thiệt hại nhất.

Thực phẩm, thuốc men đã hết sau gần 10 ngày có mặt tại miền Trung, lòng chúng tôi cảm thấy xót xa cho những con người sống trên vùng đất này quanh năm sống trong vùng luôn bị bão lụt thiên tai hoành hành. Hầu như năm nào ở miền Trung cũng bão lụt, không thiên tai lớn thì thiên tai nhỏ xảy đến, cảnh nước ngập lênh láng và gió giật tứ bề quá quen thuộc với người dân miền Trung. Vậy mà họ vẫn sống, sống lầm lũi và cam chịu, sống nhọc nhằn và kiêu hãnh: “Có sao đâu, chúng tôi sinh ra trong bão lụt, lớn lên trong bão lụt và tập vững vàng trong bão lụt.” Chúng tôi còn rất nhiều ước mơ, bao dự định ấp ủ trong lòng là ước muốn làm cái gì đó giúp họ qua cơn hoạn nạn này. Việt Nam ta có câu: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no.” Cùng nhau san sẻ yêu thương, tấm lòng của quý vị ân nhân đến cho đồng bào bị lũ lụt.

Xin quý vị ân nhân của BNLV tại Hoa Kỳ nhận nơi chúng tôi lời cám ơn chân thành sâu sắc nhất của anh em thiện nguyện viện của Bút Nhóm Lửa Việt tại Việt Nam. Quí vị đã cùng chúng tôi thắt chặt những tấm lòng yêu thương, tương trợ lẫn nhau cho quê hương Việt Nam của mình qua những con người nghèo khổ để còn tiếp tục sống trên mãnh đất của cha ông. Chúng tôi cũng không quên sự tiếp tay rất đắc lực của các thầy Dòng Thánh Tâm – Huế, các nữ tu Dòng thánh Phaolô Đà Nẵng, quí Sư Cô tại các Chùa Hoà Cường, Chùa Sư Nữ Bảo Quang, các linh mục ở các nơi và biết bao nhiều ân tình mà giờ này chúng tôi không thể nào nhớ hết và sau hết là những sinh viên của học bổng Dấn Thân Nguyễn Văn Thuận đã lên đường trợ giúp chúng tôi.

Đêm cuối ở miền Trung, tôi nhân được điện thoại của Thương Tọa Pháp Chơn cho biết Thầy đã có mặt ở Đà Nẵng để tiếp tục việc cứu trợ và email của linh mục Nguyễn Hoài Chương cho biết Liên Đoàn Công Giáo và nhiều hội đoàn tại Hoa Kỳ đang tiếp tục kêu gọi và gởi tặng phẩm gói đầy tình yêu thương về miền Trung quê ta. Đêm nay chúng tôi chỉ còn biết dâng lời nguyện đến Thiên Chúa xin gìn giữ và ban hồng ân cho những mãnh đời bất hạnh nhưng tràn đầy niềm tin. Trên đường về chúng tôi hát vang “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam… … …”

Nguyễn Khánh Trân

Đại diện BNLV tại Việt Nam (http://www.luaviet.org/)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.