Hôm nay,  

Con Cháu Các Cụ!

20/08/201000:00:00(Xem: 8047)

Con Cháu Các Cụ!

Trần Văn Giang
"Cái nhà là nhà của ta
Công khó ông cha làm ra (*)
Cháu con phải gin giữ lấy
Muôn năm giữ nước giữ nhà..."
(Đồng dao)
(*) Có bản viết là: “Ông Cố ông Cha lập ra.”
Lời mở đầu:
Nhân dịp Nông Đức Tứng, 47 tuổi, con trai của Tổng bí thư Nông Đục Mạnh vừa được bầu làm bí thư tỉnh ủy Bắc Giang (với 100% số phiếu tán thành!)  trong một phiên họp “đột xuất” của ban chấp hành Đảng bô tỉnh ngày 3 tháng 8 năm 2010 vừa qua, tôi chẳng đặng đừng phải vội  viết bài này trước khi nhân dân ta trách là:
“Sao chẳng thấy ai nói năng gì vậy hà" Bộ mấy ông (") câm và đui hết rồi hay sao"”
TVG
*
Trước năm 1975, miền Nam Việt Nam có một câu nói để chỉ một tệ trạng liên quan đến vấn đề quyền lợi, tham nhũng mà giới ăn trên ngồi trốc trong chính phủ hoặc quân đội dành cho anh em, con cháu họ hàng thân thuộc của họ.  Đó là vấn đề gọi là “Xê ô xi xi - COCC – Con Ông Cháu Cha.”  Riêng đối với cs quốc tế và vi-xi, cái tệ trạng này là một văn hóa “đặc trưng” đã được coi là nền tảng tinh túy, là động lực và mục tiêu của của mọi hoạt động trong trên lĩnh vực chính trị, kinh tế và xã hội trong chế độ cộng sản.  Đây cũng là một “năng lượng” vô giá đã “lan tỏa” và biểu dương phẩm chất của con người công sản xuyên qua mọi ngành mọi giới từ trung ương đến địa phương…  (tôi phải tận dụng  những chữ của cs mới diễn tả trọn vẹn cái “cốt lõi”  của sự “tha hóa” trong chế độ này!)  Xin lưu ý đây là “Đồ thật;” không phải là “Đồ sơn” đâu!  Csvn còn gọi cái tệ trạng rất thối này một cách văn hoa đượm mầu “văn hóa đảng” nôm na là “Bốn C - CCCC - Con Cháu Các Cụ!” Chữ “Cụ” ở đây dùng là để chỉ các “Cụ trong dân,” các “Cụ đồng chí đảng viên cao cấp” của bộ chính trị có quyền lực truyền từ đời cha, đến đời con, đời cháu…  Chẳng khác gì một hình thức “cướp công khai giữa ban ngày” không cần phải dấu diếm vờ vĩnh hay đánh du kích…  Có khác gì văn minh của thời kỳ đồ đá, bộ lạc, phong kiến man rợ!
Nhiều tài liệu đã ghi lại là cộng sản quốc tế rất nổi tiếng về vấn đề “Bốn C” này từ lâu lắm rồi.  Vài bằng chứng tiêu biểu như sau:
- Fidel Castro vì vấn đề sức khỏe, trao quyền (transfer power) chủ tịch nhà nước và tư lệnh quân đội cho em ruột là Raul Castro ngày 31 tháng 7 năm 2006.
- Kim chính Nhật lên nắm quyền thay cho bố là Kim Nhật Thành làm Chủ tịch nhà nước “suốt đời” (Eternal President) ngay sau khi Kim nhật Thành “hui nhị tì” vì bệnh tim ngày 8 tháng 7 năm 1994. Kim chính Nhật sẽ dự định chính thức trao quyền cho con trai út là Kim Chính Ân vào ngày kỷ niệm sinh nhật 100 năm sắp tới của “lãnh tụ vĩ đại” Kim Nhật Thành (nhằm ngày 15 tháng 4 năm 2012).
- Hun sen, Thủ tướøng cộng sản Cam bốt, bổ nhiệm con gái là Hun Mana làm “Phụ tá văn phòng Phủ thủ tướng” ngày 11 tháng 9 năm 2008.  Nên biết mụ Hun Mana trước khi lên làm phụ tá cho ông bố thủ tướng thì đang làm Tổng giám đốc (đầy quyền lực về truyền thông và tuyên truyền) của đài truyền hình và phát thanh Bayon (Director general of Bayon Television and Radio).  Ngoài ra trước đó Hun sen đã bổ nhiệm em họ (first cousin) là Hun Chouch – còn có tên khác là  Dy Chouch -  làm Tổng giám đốc chương trinh khai thác gỗ (logging business) to lớn và béo bở nhất của nước Cam bốt…
- Mao Tân Vũ 40 tuổi, con trai của Mao Ngạn Thanh - người con thứ hai của  Mao trạch Đông , vừa được thăng cấp Trung tướng (một tướng trẻ tuổi nhất của quân lực Trung cộng)  ngày 4 tháng 8 năm 2010.
….
Tại sao chế độ cs lại phải cần có “bốn C - CCCC"” 
Cũng dễ hiểu.  Có hai 2 lý do căn bản:
- Quyền lợi (và quyền lực): Được duy trì một cách liên tục không gián đoạn qua thời gian.
- An ninh: Lý do này còn quan trọng hơn cả vấn đề quyền lợi.  Không có người thừa kế với thế lực mạnh bảo vệ thì sẽ có thể mất hết những gì mà “các cụ” đã ki cóp “tiếp thu” từ bao ngày trước!
Bây giờ nói đến chuyện “CCCC” ở nước “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam; Kinh tế thị trường, định hứong xã hội chủ nghĩa.”;
Nông Đức Mạnh / Nông Đức Tuấn
(* phần này viết dựa theo một số sự kiện đăng trên “blog Free Lê Công Định”)
Bản thân Nông Đức Mạnh và chức vị ngon lành nhất nước “Tổng bí thư đảng csvn” đã có nhiều nghi vấn lưu truyền rộng rãi trong dân gian.  Có nhiều lời đồn đãi cho rằng Nông Đức Mạnh là con không chính thức của “cha già dân tộc” HCM và hộ lý / “tình nhân bất hạnh” Nông Thị Xuân.  Khi báo chí ngọai quốc đặt câu hỏi trực tiếp với Nông Đức Mạnh về vấn đề “Nông Đức Mạnh có phải là con của HCM hay không"” thì Nông Đức Mạnh trả lời lơ lửng con cá vàng theo kiểu huề vốn là:
“Dân Việt Nam ai cũng là con bác Hồ cả!” (sic) 
Thiệt tình!  Chú Nông à!  “Con bác Hồ” có hai loại “Con” khác nhau: “Con thật” và “Con dỏm.”  Loại “con thật” như Nông Đức Mạnh thì mới có cơ hội “đục mạnh.” Chứ loại “con dỏm” cỡ dân ngu khu đen vô sản ăn mày ở chợ Đồng xuân thì vẫn muôn đời là dân ngu khu đen ăn mày vô sản thôi.
Từ quyết định của bộ chính trị trung ương đi đến một đại hội “đột xuất” của ban chấp hành đảng bộ tỉnh Bắc Giang, Nông Đức Tuấn, con trai Nông Đức Mạnh, được bầu với số phiếu tán thành 100%  (lại chăm phần chăm") vào chức vụ Bí thư tỉnh Bắc giang.  Việc bầu bán chỉ là một hình thức chiếu lệ đi sau chỉ thị ngầm của bộ chính trị.  Điều cần lưu ý là đồng chí đương nhiệm Đào xuân Cần bị bãi chức mà không có một thông báo chính thức nào từ đảng csvn về sự vi phạm kỷ luật hay hành vi sai lầm nào!  Sự quyết định thay thế cho thấy có một sự chuẩn bị, dàn xếp nhân sự trước khi đại hội đảng lần thứ 11 của đảng cs.
Qua chức vụ mới “Bí thư tỉnh ủy” Nông Đức Tuấn đương nhiên sẽ trở thành “Ủy viên trung ương” của “Ban chấp hành trung ương đảng.”  Đây là một cơ chế (gồm 180 ủy viên) sẽ quyết định cho kết quả “Đảng đề cử dân bầu”  các ghế lãnh đạo cao cấp của đảng sắp tới.
Nông Đức Mạnh, đương nhiệm chức vụ Tổng bí thư đảng,  trước viễn ảnh khó tiếp tục giữ vai trò số 1 của bộ chính trị trung ương trong kỳ đại hội đảng lần thứ 11, đã đẩy mạnh kế hoạch mà hai cha con nhà Nông đã tính toán từ trước dọn đường hoạn lộ lâu dài cho con, chứ không phải chuyện “bất ngờ” hay tình cờ đâu.  Đừng có tưởng bở.
Trên giấy tờ, Nông Đức Tuấn sinh ngày 12 tháng 7 năm 1963 tại xã Cường lợi, huyện Na rì, tỉnh Bắc cạn.
Nông Đức Tuấn rời Việt Nam lúc 18 tuổi (vào tháng 9 năm 1981) để đi làm “công nhân xuất khẩu lao động” tại Singwits Đông đức.  Vào thời điểm này (1981) Nông Đức Mạnh là Phó bí thư, Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Bắc thái.  Với ông cha làm lớn như vậy mà tại sao thằng con lại phải đi “xuất cảng lao động"”  Nhiều nguồn tin tiết lộ là Nông Đức Mạnh cho con đi Đông đức “lao động trá hình” để cai nghiện ma túy!
Nông Đức Tuấn rời Việt Nam lúc 18 tuổi thì nếu giỏi lắm, hắn cũng chỉ học hết bậc trung học là cùng.  Nông Đức Tuấn trở về Viêt Nam cuối năm 1988.  Không thấy có ghi chép nào về việc Nông Đức Tuấn học hành ra sao sau năm 1988"  12 năm sau (vào tháng 12 năm 2000) tên Nông Đức Tuấn thấy xuất hiện trên báo chí cs với chức vụ “Phó chủ tịch thường trực trung ương hội thanh niên Việt Nam.”    Đến tháng 12 năm 2004, Nông Đức Tuấn là thành viên của “Ban bí thư thành đoàn thanh niên cộng sản Hồ chí minh.”  Tháng 1 năm 2008, Nguyễn tấn Dũng bổ nhiệm Nông Đức Tuấn vào chức vụ “Phó chủ nhiệm Ủy ban dân tộc.” Tháng 4 năm 2009, Nông Đức Tuấn trở về Bắc giang giữ chức “Phó bí thư tỉnh ủy phụ trách công tác xây dựng đảng” và chờ thời cơ để bố kéo lên thành “Bí thư tỉnh ủy” ngày 3 thánh 8 vừa qua. (Bên cạnh các chức vụ vừa kể, Nông Đức Tuấn còn là “Đại biểu quôc hội tỉnh Sơn la!  Sao mà lắm chức đến thế! Tuy nhiên, không thấy Nông Đức Tuấn có sinh hoạt gì về cái chức tước nghiệp dư kềnh càng “Đại biểu quốc hội này")


Điều đáng chú ý là từ khi đi “lao động xuất cảng” ở Đức về, không ai biết và thấy Nông Đức Tuấn học hành gì cả mà tiểu sử của Nông Đức Tuấn ghi là có 2 bằng cử nhân (1 bằng về kinh tế và 1 bằng về chính trị).  Không lẽ Nông Đức Tuấn tự đại học học tại gia"  Mà chúng ta có lạ gì về phần thông tin việc học hành và bằng cấp của giới lãnh đạo cs cứ như “bí mật quốc gia!”  Đọc giả yên chí.  Cứ thong thả ngồi gãi... đùi chờ xem.  Không bao lâu nữa chuyện Nông Đức Tuấn có bằng dỏm sẽ nổ bung ra toàn quốc cho mà xem!
Thực chất của cái “CCCC” bày ra ở đây: chẳng phải làm gì đổ mồ hôi mà cứ được bổ nhiệm, lên chức ào ào... Hiển nhiên, thời cơ của Nông Đức Tuấn đang thực sự bắt đầu...
Nguyễn Chí Thanh /  Nguyễn Chí Vịnh
(* phần này viết dựa theo một số sự kiện đăng ngày 15 tháng 9 năm 2008 của tác giả Võ Đồng Đội)
Nguyễn Chí Vịnh sinh ngày 15 tháng 6 năm 1957 tại Hà nội.  Nguyễn Chí Vịnh là con út của Đại tướng vi-xi Nguyễn Chí Thanh Bí thư Trung ương cục miền Nam, kiêm Chính ủy Quân giải phóng miền Nam.  Nguyễn Chí Thanh hết năm 1967 và có lời đồn (") là “người” được bom chùm của máy bay B-52 Đế quốc Mĩ cho giải ngũ sớm hơn hạn định ở mặt trận Nam bộ. 
Tiểu sử Nguyễn Chí Vịnh ghi là:
-  Nguyễn Chí Vịnh theo học trường Văn hóa quân đội và sau đó học trường Đại học kỹ thuật quân sự (") và làm việc cho Cục nghiên cứu của Bộ quốc phòng.
-  Năm 1998 làm “Phó tổng cục trưởng Tổng cuộc 2” (Cơ quan quân báo, trinh sát và tình báo quân đội). 
-  Năm 1999 được Thủ tướng chính phủ phong đặc cách “quân hàm” Thiếu tướng quân đội nhân dân. 
- Năm 2002 được bổ nhiệm Tổng cục trưởng Tổng cục 2, Bộ quốc phòng.
-  Năm 2003 trình luận án tiến sĩ (") chuyên ngành Quan hệ quốc tế.
- Năm 2004 thăng cấp Trung tướng.
-  Năm 2009 thăng Thứ trưởng Bộ quốc phòng.
Nguyễn Chí Vịnh được xem là người đầu tiên trong chính quyền cs đã đề xuất, xây dựng, thành lập và tổ chức mạng lưới Tình báo khoa học, Kỹ thuật và kinh tế  trong hệ thống tình báo Việt Nam (!)  Vai trò và tiếng tăm của Nguyễn Chí Vịnh mỗi ngày một quan trọng hơn.  Chị của Nguyễn Chí Vịnh là Nguyễn Thanh Hà là cựu Phó cục trưởng Cục hàng không Việt Nam.  Vợ Nguyễn Chí Vịnh là con gái của Trung tướng Đặng Vũ Chính (tức Đặng văn Trung) nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục 2, Bộ quốc phòng” (1994-2002).
Nhìn cho kỹ con đường hoạn lộ của Nguyễn Chí Vịnh thấy có một “bước tiến nhẩy vọt” kỳ diệu!  Chỉ trong vòng 10 năm ngắn ngủi (từ năm 1992 đến 2002), Vịnh từ một nhân viên “trợ lý” tầm thường của Cục nghiên cứu, Bộ quốc phòng nhẩy vọt lên 2 chức to kềnh cùng một  lúc cho tiện sổ sách nhà nước: “Trung tướng quân đội nhân dân” và “Tổng cục truởng Tổng cục Tình báo quân đội.”  Tức là từ một anh chủ quán cháo lòng (đây là “thương nghiệp” đầu tiên của đ/c Nguyễn Chí Vịnh) khiêm nhường trở thành một ông chủ lớn cả về kinh doanh, chính trị và quân sự.  Tham vọng tiến thân làm nguyên thủ quốc gia của Nguyễn Chí Vịnh trong tương lai rất gần cũng không có gì gọi là quá đáng!
Vịnh chung với anh rể là Lê Việt Bắc mở ra và làm Giám đốc Công ty du lịch và thương mại TOSECO.  TOSECO là chủ của nhiều khách sạn “xịn” trên toàn quốc.  Cũng chính TOSECO đã đứng ra môi giới để Bộ quốc phòng mua máy bay SU27 của Liên sô…
Vịnh điều khiển nhiều chương trình mua sắm quan trọng “bí mật” (không cần khai báo giá thầu và mua cái gì") của Bộ quốc phòng: hợp đồng mua vũ khí, máy bay, tầu thủy, phụ tùng cho phòng không, không quân, thiết giáp, đóng tàu… trị giá đến hàng chục tỉ đô la).
Ngoài ra cũng nên biết thêm, Nguyễn Chí Vịnh lúc đầu theo học khóa 7 Đại học kỹ thuật quân sự từ năm 1977.  Đến năm thứ 2 (là năm 1979) thì Vịnh lén phá nóc nhà kho quân khu lấy cắp thuốc lá và quân trang đem bán để ăn nhâu với bạn bè; Xui xèo Vịnh bị bắt với tang chứng.  Vịnh bị Hội đồng kỷ luật nhà trường đuổi học 1 năm (sau 1 năm mới cho nhập học lại).  Trong giai đoạn treo giò này gia đình Vịnh xin cho Vịnh sang học trường Sĩ quan thông tin (Ậy! Ăn cắp Thông tin")  chứ Vịnh không trở lại trường Đại học kỹ thuật quân sự. Vì Nguyễn Chí Thanh chết hơi sớm cho nên thế lực chính mà Nguyễn Chí Vịnh dựa vào là ông bố vợ, Trung tướng Đặng Vũ Chính – nguyên Tổng cục truởng Tổng cục 2.  Người dân bình luận chung là: “Không có Vũ Chính thì không có Chí Vịnh.” (Vịnh không thể lên nhanh được nếu không có thế lực của Vũ Chính) thì cũng không có gì lạ!
Giá mà Nguyễn Chí Vịnh không phải là con Nguyễn Chí Thanh; và nhất là không phải con rể của Đặng vũ Chính thì bây giờ cháu Vịnh cũng chỉ quét lá đa; hay lái xe ôm; hay làm chủ quán cháo lòng bia ôm đâu đó ở Hà nội... lấy gì để làm triệu phú; để tuyên bố lung tung về an ninh tình báo quốc gia, quan hệ quốc phỏng, liên minh quân sự Việt Mỹ...
Lê Duẩn / Lê Kiên Thành – Lê Kiên Trung
Lê Kiên Thành (sinh năm 1955) và em là Lê Kiên Trung (sinh năm 1958) là hai người con trai của người vợ thứ 2 của Lê Duẩn.  Lê Duẩn đã từng giữ chức lãnh đạo cao nhất  - Bí thư thứ nhất /  Tổng bí thư - lâu dài nhất của đảng csvn (25 năm 303 ngày – từ 1960 đến 1986).
Lê Kiên Thành được Lê Duẩn gởi đi học ở Liên sô, đậu bằng tiến sĩ khoa học hàng không; hiện đã có 35 tuổi đảng và làm Chủ tịch Hội đồng quản trị “Techcombank,” làm đại biểu quốc hội; làm Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Xây dựng và phát triển đô thị; chủ một sân golf; Tổng Giám đốc Công ty Thiên Minh và lãnh đạo một vài Công ty khác.
Lê Kiên Trung là Cục trưởng Cục hải quan Thành phố HCM – cơ quan béo bở nhất của  thành phố Sài gòn.
Lê Hãn (sinh năm 1929) anh cùng cha khác mẹ với Lê Trung Kiên (Hãn là con cả của bà vợ lớn của Lê Duẩn), là đại tá quân đội nhân dân, nguyên Cục trưởng Cục quản lý các nhà trường quân đội, Tư lệnh Bộ tư lệnh Bảo vệ lăng HCM.
Lê Thị Diệu Muội (sinh năm 1940) là em gái (cùng mẹ) của Lê Hãn, tiến sĩ kinh tế, nguyên Ủy viên Ủy ban Kinh tế và Ngân sách Quốc hội khóa V; Thứ trưởng bộ Nội Thương.
Cả nhà Lê Duẩn đều làm quan to súng dài của chế độ! Sướng Thật!
Nguyễn Tấn Dũng / Nguyễn Thanh Phượng
Nguyễn Thanh Phượng, 30 tuổi, là con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, từng đi du học ngọai quốc và có bằng Cao học Quản trị kinh doanh (MBA) ở Thụy sĩ. 
Nguyễn Thanh Phượng là chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Vietnam Holding Asset Management.  Đây là một công ty đầu tư với số vốn gần 800 tỉ đồng Việt Nam.  Công ty có khả năng vận động vốn nóng lên đến 100 triệu đô la từ các nhà đầu tư ngọai quốc nhờ uy tín và quan hệ với thủ tướng chính phủ.  Nguyễn Thanh Phượng có bao nhiêu kinh nghiệm để nắm trong tay mốt số tiền lớn để đầu tư và khuynh đảo thị trường Việt Nam"  Nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con của Nguyễn Tấn Dũng thì thử hởi có ma nào dám bỏ tiền vào đầu tư với “Viet Capital Fund Management” (VCFM - đọc là “vi xi ép em”)"
“CCCC” là một hình thức thô bỉ của chế độ “gia đình trị và đảng trị” csvn.  “CCCC” là một thế lực lũng đoạn và chi phối kinh tế chính trị của Việt Nam… Ngoài các liên hệ quyền lực “gia đình” nổi bật như kể trên, chúng ta còn thấy nhan nhản lọai Lê Nam Thắng con trai Lê Đức Thọ nắm Bộ Bưu chính viễn thông; Lê Mạnh Hà con trai Lê Đức Anh nắm Sở Bưu chính viễn thông thành phố HCM; Trương Gia Bình con rể Võ Nguyên Giáp làm Tổng giám đoấc công ty FPT; Ngô Hòang Hải con rể Nông Đức Mạnh nắm Trưởng phòng tư vấn PMU18…
Bây giờ nhân dân ta có lẽ đã hiểu rõ cái đuôi “Định hướng xã hôi chủ nghĩa” theo sau chính sách “Kinh tế thì trường” nghĩa là gi rồi"!
Ai đã hỏi: “Đồng bào nghe tôi nói rõ không"”
Rõ là một lũ “đồ đểu!”
“…Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó…”
(Hoa địa ngục - Nguyễn Chí Thiện, 1968)
Trần Văn Giang
Tháng 8/2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bằng chứng: ”Sự bùng phát mạnh của làn sóng Covid-19 lần thứ tư cùng với các đợt giãn cách liên tiếp khiến hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp (DN) bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là các địa phương phía Nam. Theo Hệ thống thông tin đăng ký doanh nghiệp quốc gia, Cục Quản lý đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong 8/2021 là 85,5 nghìn doanh nghiệp, tăng 24,2% so với cùng kỳ năm 2020.
Mặc dù rõ ràng là Hoa Kỳ có thể điều hành công việc ra khỏi Afghanistan tốt đẹp hơn, nhưng thảm kịch xảy ra vào tháng này đã kéo dài trong 20 năm. Ngay từ đầu, Mỹ và các đồng minh đã chấp nhận - và không bao giờ xem lại - một chiến lược xây dựng nhà nước từ trên xuống dưới luôn được xem là thất bại như do định mệnh đã an bài. Hoa Kỳ đã xâm chiếm Afghanistan 20 năm trước với hy vọng tái thiết đất nước, nay đã trở thành một tai họa cho thế giới và chính người dân của họ. Trước đợt tăng quân năm 2009, Tướng Stanley McChrystal giải thích, mục tiêu là “chính phủ Afghanistan kiểm soát toàn vẹn lãnh thổ để hỗ trợ ổn định khu vực và ngăn chặn việc sử dụng này cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế.“ Hiện nay, với việc thiệt mạng hơn 100.000 và thất thoát khoảng 2 nghìn tỷ đô la, tất cả nước Mỹ phải thể hiện cho nỗ lực của mình là cảnh của một cuộc tranh giành tuyệt vọng để chạy ra khỏi đất nước trong tháng này - một sự sụp đổ nhục nhã gợi nhớ đến sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975. Điều sai lầ
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
Như vậy, tuy không công khai, nhưng Bà Harris có quan tâm đến nhân quyền, các quyền tự do và vai trò của các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam, một việc mà đảng và nhà nước CSVN luôn luôn chống đối và đàn áp. Tuy nhiên, tất cả báo Việt Nam, kể cả những báo “ôn hòa” như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động và Người Lao Động đều không đăng lời tuyên bố chống Trung Hoa của Bà Phó Tổng thống Harris.
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.