Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cứu Nước Là Trách Nhiệm Của Người Việt Sống Trong Tự Do

25/05/200700:00:00(Xem: 6891)

Các bạn của tôi ơi!

Ba mươi hai năm chúng ta sống với những giấc mộng không bình thường, trong đó có những ước mơ tưởng như tầm tay nầy vói được, nhưng chánh quyền cộng sản Việt Nam vẫn còn cỡi voi của cộng sản về giầy mả tổ của quê hương chúng ta...

Một điều tôi biết tiếng bom đạn không còn xé màng đêm ở quê hương của mình nữa, người dân không chết bằng súng, bằng đạn, bằng mìn nổ chậm, nhưng tiếng thì thầm đòi quyền làm người của một dân tộc không có tự do làm điên đảo lòng người từ Bắc chí Nam trong 32 năm dài vô tận. Dân tộc của chúng ta chết trong tù, chết dưới những bàn tay của cộng sản, chết vì đi tìm tự do, chết vì muốn sống... chết trong âm thầm.

32 năm nay những người con của Việt Nam phải lần lượt bỏ nước ra đi tìm tự do nhưng chúng ta không ai bỏ quên người ở lại. Mỗi lần bên nhà có thiên tai, các cộng đồng ở hải ngoại đều tổ chức cứu trợ đồng bào. Tết đến ai không về thăm nhà cũng đóng góp gửi tiền quà cho bà con, làng mạc ăn được một cái Tết vui. Thanh Minh con cháu không về tảo mộ, thì con cháu ở hải ngoại gởi tiền cho con cháu ở Việt Nam nhận trách nhiệm nầy dùm. Con người tự do của chúng ta là thế đó!

Nhưng cộng sản đã lợi dụng người những tấm lòng nầy để cho chúng ta nuôi dân cho họ nhờ trong suốt 32 năm nay. Người tỵ nạn cộng sản đã nâng cao đời sống của người dân Việt Nam trong 32 năm nay. Ai về Việt Nam rồi trở qua Mỹ với nhận xét như: "Ở Việt Nam bây giờ thay đổi nhiều lắm, nhà nào cũng có đèn điện, nhà nào cũng có ít nhứt một cái điện thoại, chiếc xe Honda, đường xá đi từ quê lên tỉnh tốt hơn hồi trước gắp trăm ngàn lần." Hãy nhớ lại: Chính bàn tay của ông già tỵ nạn cộng sản quét trường học đã nâng cao đời sống đó của gia đình ở Việt Nam. Bàn tay cô thợ làm móng tay, móng chân cho người Mỹ đã lót những con lộ cho xe đi thẳng một thừng từ quê lên tỉnh. Nhà trong làng có điện sáng trưng cũng là do người đàn bà đứng trong hảng rau lạnh cóng, làm từ 4 giờ sáng tới 3 giờ chiều có tiền gởi về cho dâu con đó bà con ơi. Ông già có điện thoại để lâu lâu con cháu gọi về thăm ông nội, điện thoại đó không phải của "chánh phủ cách mạng" cấp cho ông để nghe được tiếng nói của thế giới bên ngoài ông ơi! Anh thất nghiệp nên em gởi tiền cho anh mua xe Honda chạy xe ôm kiếm gạo nuôi con, nuôi vợ. Em có mặc áo lụa, áo là đẹp như vợ con cán bộ cũng đừng quên áo đó không phải là di sản của "Bác Hồ" chết để lại mà là mồ hôi nước mắt của người anh tỵ nạn còn quá nhiều tình thương gởi về cho em có áo mặc đó thôi.

32 năm chúng ta đã xây dựng cho Việt Nam được đến ngày nay, trong khi đó cộng sản vơ vét, tham nhũng, bốc lột, chà đạp lên người dân của chúng ta. Cộng sản hại dân, phản quốc. Người dân trong nước chịu cảnh tù tội để đòi tự do, chịu cảnh bắt bớ tra khảo để gởi qua đây cho chúng ta một mật mã là đừng giúp cho cộng sản làm giàu, nước giàu cộng sản mạnh, người dân Việt Nam mất tự do, mất quyền làm người.

32 năm, có người không sống được tới 32 tuổi, nhưng chúng ta còn sống đây, còn trí tuệ, còn tình yêu thương cho giống nòi, cho đất nước, cho nhau. Tôi biết bạn bè, thân hữu của tôi toàn là người yêu nước, có tài, có trí, có tất cả để đánh đổ cộng sản ở Việt Nam, xin tất cả đòng lòng với nhau quyết liệt hy sinh một lần nữa. Kêu gọi bà con bên nhà buộc bụng, tiết kiệm, từ hải ngoại đến trong nước tất cả vùng lên diệt bỏ bạo tàn. Bằng nhiều cách, nhiều chiến lược, mỗi người một tay, một sự hy sinh to lớn. Mong các lực lượng đấu tranh tự do đứng lên ngay bây giờ, đây là thời điểm mà bạo quyền Hà Nội đang thụt lùi, vì dân chúng trong nước đã gởi mật mã ra cho các lực lượng tiến vào Việt Nam rồi đó.

Xin nhớ đến những anh hùng đã hy sinh dưới ngọn cờ vàng để bảo vệ núi sông và hàng triệu người đã bỏ thây ngoài biển khơi khi họ không thể nào sống được với cộng sản.

Cứu nước là trách nhiệm của người Việt đang sống trong tự do.

Kính

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn” thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.
Tôi đã vào tuổi thất tuần, về hưu đã vài năm. Thỉnh thoảng trong giờ nhàn rỗi, vẫn giở vài trang báo Việt Ngữ ra đọc cho qua ngày tháng. Tôi để ý đã có một sự thay đổi lớn trong sở thích của cá nhân tôi. Đó là: Tôi không còn quan tâm nhiều về lập trường chính trị của đảng Cộng hòa, Dân chủ, vấn đề tranh cãi “Phá Thai” hay phong trào “Black Lives Matters…” ngay cả tình hình kinh tế thị trường chứng khoán trồi sụt (“tiền liền khúc ruột!”) mà tôi lại thích đọc, và đọc rất kỹ các trang Cáo phó của các báo Việt Ngữ (!
Với một vài chính sách kinh tế và an sinh xã hội do cựu Phó Tổng Thống Joe Biden đề ra một khi đắc cử, tổng thống Donald Trump đã liên tục tấn công mạnh mẽ hơn khi nhắm vào ông cùng đảng Dân Chủ là đang đi theo đường lối "xã hội chủ nghĩa" hay "cộng sản". Tổng thống Trump cũng gọi đích danh thượng nghị sĩ Kamala Harris là "cộng sản", như đã từng gọi một số dân biểu đảng Dân Chủ trong vài năm qua.
Nhờ làm nghề truyền thông mà tôi có cơ duyên gặp được nhiều vị lãnh đạo tinh thần, tôi được chứng kiến nhiều sự huyền nhiệm xảy ra mà tôi không thể tưởng tượng được và không thể hiểu được.
Đỗ Ngọc kết luận rằng ở xã hội này hễ có một đứa trẻ tật nguyền thì vài năm sau lại có thể thêm một đứa trẻ còng lưng. Chính cái lưng còng và đôi chân dị tật của các em đã tạo ra công việc (biểu dương) cho giới truyền thông, và công tác (trưng bầy) cho giới lãnh đạo. Chứ ngoài việc “ăn của dân không từ một thứ gì” thì bọn này có còn biết chuyện chi khác để làm đâu?
Ra tranh chức tổng thống đã khó, thắng cử Tổng thống Mỹ với trách nhiệm rất nặng nề mà quyền hạn bị giới hạn bởi Hiến Pháp, Tư Pháp, Quốc Hội và quyết định bởi lá phiếu cử tri, cho nên Tổng thống có muốn độc tài cũng không thể độc tài.
Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời.
Không có tương lai duy nhất cho đến khi nó xảy ra, và bất kỳ nỗ lực nào để hình dung cho vấn đề địa chính trị sau đại dịch COVID-19, nó phải bao gồm một loạt các hình thức tương lai có thể xảy ra. Tôi đề xuất năm tương lai hợp lý vào năm 2030, nhưng rõ ràng có thể tưởng tượng ra được những tương lai khác.
Chỉ vài giờ sau cuộc họp đối thoại nhân quyền thường niên giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lần thứ 24 được tổ chức qua mạng vào ngày 6 tháng 10 năm 2020 vừa qua với sự tham dự của đại sứ Hoa Kỳ Daniel Kritenbrink cùng các quan chức cao cấp Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách vấn đề Á Châu sự vụ cùng giới chức ngoại giao Việt Nam, thì ngay đêm cùng ngày, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giữ nhà hoạt động dân chủ Phạm Đoan Trang.
Khi nền kinh tế Mỹ bắt đầu mở cửa trở lại, các chuyên viên địa ốc bắt đầu dẫn người đi xem nhà, thì em tôi tính đến chuyện bán nhà cũ và mua một căn nhà mới. Em gái tôi có căn nhà cũ ở Los Angeles, bây giờ cô muốn bán để dọn xuống vùng Little Saigon, Nam Cali, là nơi cô có ước vọng được sinh sống ở đây.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.