Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon

22/05/200600:00:00(Xem: 1016)

Bìa sách “Đường Tự Do, <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Saigon”: Tranh Nguyễn Trung<"xml:namespace prefix = o />

 

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

 

  Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigonđổi đời sau 1975. 

 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

 

Đường Tự Do Saigon:

 

6. Hè phố, đêm mưa

 

Thằng  Bò bó lại gần, cố xổm người, đưa hai tay bóp chân con Quê. Dào ôi, da thịt con bé mát rượi. Nó bóp lên cao, lên cao nữa, lần đầu tiên nó có một cảm giác kỳ lạ, rạo rực, khô khốc ở cổ họng. Con Quê bỗng giật người:

 

“Ê Bò, mày làm gì vậy" Quỉ.”

 

Con Quê hất tay thằng Bò ra. Mất thăng bằng thằng Bò té nhủi, lăn tuốt ra ngoài mái hiên. Mưa xối trên người nó. Nó lăn trở vào. Con Quê thấy thằng Bò ướt nhẹp, tội nghiệp. Chắc nó đau lắm" Không được đâu, thằng Bò đâu phải không biết gì. Chắc nó già rồi, trên hai mươi tuổi là ít. Thấy thằng Bò nằm bẹp, khúc bánh mì bị đá văng ra đất, nó lượm lên, đưa cho thằng Bò:

 

“Nè ăn đi. Đừng nhiều chuyện.”

 

Còn thằng Bò, nó trố mắt ngạc nhiên. Nó có đưa tay lên hơi cao phía trên đùi bóp mạnh một cái. Nó không hiểu là mình cố ý hay vô tình. Chắc vô tình thôi, nhưng nó cảm thấy nó biết được một điều gì đó mà lâu nay, rạo rực trong người nó. Đàn bà mới đẻ ra con. Con Quê cũng sẽ có lúc đẻ ra con.

 

“Tao lỡ tay đụng, mày làm gì dữ vậy" Ướt hết, mày thấy không"”

 

Con Quê thấy. Thằng Bò lạnh, run lên, đưa cặp mắt vàng ướt nhìn nó như trách móc. Nó đâu phải là người, nó như một con vật đang lết lại gần. Nó không ăn bánh mì sao" Lạ chưa, nó biết khóc. Tội nghiệp, nó tủi thân đấy.

 

 

“Mày lạnh lắm hả. Lại đây, tao ôm cho đỡ lạnh.”

 

Toàn thân thằng Bò bốc ra một mùi khiếp quá, muốn mửa. Nó định hất thằng Bò ra, nhưng rồi vẫn ôm chặt lấy nó. Không có một tiếng khóc nào bật ra,  sao hai hố mắt vàng khè, sâu hoắm của thằng Bò, nước mắt cứ chảy hoài.

 

“Này, Bò này.”

 

Con Quê gọi. Nhưng thằng Bò vẫn gục lên người nó. Giọng con Quê như chìm trong mưa.

 

“Bò à. Tao cho mày tiền. Mai mày ra máy nước nạp cho tụi nó, tắm rửa cho sạch sẽ. Mày hôi lắm.”

 

“Tao không tắm. Không tắm. Không tắm.”

 

“Tao bắt mày tắm. Mày chịu tắm không"”

 

“Không. Không.”

 

Con Quê còn một tay mà mạnh lạ thường. Nó xô thằng Bò xuống, lôi, kéo, đấm đá, hất thằng Bò ra ngoài mưa. Cả con Quê cũng ra ngoài mưa. Hai đứa dằng co, cùng ướt.

 

“Mày phải tắm. Má mày. Ông cố nội mày. Mày là ông cố nội tao rồi. Chó điên.”

 

Con Quê vừa xô, vừa chửi, vừa lột quần áo thằng Bò ra. Trần truồng trong mưa, qua ánh đèn mờ hắt từ hàng hiên trước của khách sạn, thằng Bò ốm nhom ốm nhách, như một bộ xương bọc da.

 

Trong cái túi đồ nghề con Quê mang bên mình, có cái khăn lông. Nó lôi thằng Bò vào hiên, lau người cho nó.

 

“Mày là ông cố nội tao rồi đó. Má mày. Cho mày mượn cái khăn quấn, chờ quần áo khô. Mai trả tao, không cho mày đâu.”

 

“Trả lại mày đó. Tao không cần. Má mày, ông cố nội mày, ông cố ngoại mày, ông...”

 

Con Quê không thèm trả lời, nó cũng không nhặt cái khăn lên, đi ra ngoài mưa. Cho ướt luôn. Nó phải về chỗ dấu quần áo của nó lấy ra thay. Nó hắt sì luôn mấy cái. Thằng hà bá thiên lôi. Con ăn cứt là mày. Nó rủa nó. Khi không sao nổi cơn tức khí với thằng chó đẻ ấy"

 

Kể cả lũ mèo hoang cũng còn chỗ trú mưa. Vậy mà nó phải đi trong mưa giờ này. Đâu còn bóng người nào qua lại, chỉ còn một mình nó với tấm thân thấm nước càng lúc càng tê cóng. Nó đi vào một ngõ nhỏ phía sau rạp hát, gọi cửa. Anh bảo vệ ló đầu ra. Con Quê run rẩy:

 

“Mở cửa cho cháu vô thay quần áo.”

 

“Được. Nhưng không ngủ ở đây được, mày biết rồi.”

 

“Cháu biết.”

 

“Mày chưa trả tiền gửi đồ tháng này, quá tám ngày rồi, mày nhớ không"”

 

“Cháu nhớ.”

 

“Vô thay đi.”

 

Nó biết cái túi xách của nó dấu ở đâu, tự động tìm, đứng vào chỗ khuất thay quần áo. Đây chỉ là một cái kho, đồ đạc bừa bãi. Con Quê ngồi thu người trong một góc. Cơn mưa có vẻ thưa bớt nhưng chưa chịu dứt.

 

“Cháu ngồi đây chờ một chút, chú.”

 

“Ôi giời. Tao bảo vệ ở đây, mày ra vô đều như thế này là chết tao. Cấp trên biết là tao mất việc.”

 

“Bộ chú tính ở luôn trong này sao"”

 

“Không ở đây còn ở đâu. Bộ mày tưởng dễ hả. Khó lắm mới được vô Namđấy, con ạ.”

 

“Vợ con chú đâu"”

 

“Mày hỏi làm gì" Vợ con tao ở xa, vùng dãn dân trên Bảo lộc, lâu lâu tao mới về thăm.”

 

Không còn chuyện gì để nói nữa, con Quê ngồi im. Người đàn ông bảo vệ này tuổi cũng đáng cha chú nó. Ông cho một số bụi đời gửi đồ nhưng không được bén mảng lại ban ngày, và có lấy quần áo thì cũng chỉ trước mười hai giờ đêm, duy nhứt chỉ có trường hợp con Quê là ngoại lệ. Để có trường hợp này, nó cũng đã đổi bằng máu và nước mắt.

 

Năm nó mười hai tuổi, cũng đêm mưa gió như đêm nay, cũng trong cái kho chật hẹp bụi bặm này... Sau đó, nó bị vất ra đường không một chút xót thương. Nó lết tới công viên, nằm nhừ hai ngày, không ăn uống, thiêm thiếp trong cơn sốt tưởng chết lúc nào không biết. Cũng nhờ thằng Lai Phá kiếm thuốc cho nó uống. Lão bảo vệ này, sau đó, coi như chưa hề có chuyện gì xẩy ra, và nó cũng chẳng có nơi nào để gửi đồ nữa.

 

Con Quê nhìn lên, thằng cha lại đang nốc rượu. Chuyện gì nữa đây"

 

“Hôm nay mày chưa có tiền à"”

 

“Có. Tui đưa đây.”

 

“Thôi khỏi. Giờ tới sáng cũng không có chuyện gì. Tao trừ nợ mày. Đến đây.”

 

Con Quê đứng dậy. Ừ thì cũng cho nó xong. Người đàn ông ôm con bé trong tay, miệng chửi thề.

 

“Đéo mẹ nó, ở ngoài đó, bao năm đánh nhau, đến nổi mụ vợ cũng không dám đụng. Vô Nam...vô Nam...cái gì cũng có. Sao mày ...dơ thế này" Mày có đang bệnh không"”

 

Thằng đàn ông này cục xúc như con vật. Con Quê nhắm mắt cho xong. Mong cơn mưa tạnh mau, để nó chờ thằng cha nói như mọi lần khác: “Xong rồi, mày đi đi.”

 

Mười giờ sáng hôm sau, đám bụi đời ngủ trong công viên đã tản mát hết. Con Quê vẫn nằm trên chiếc ghế đá, chăn trùm kín mít, không nhúc nhích. “Con thiên lôi đó chắc phải ngủ tới tối mới thở được. Đồ ó đâm.” Chị đàn bà vừa rủa vừa quát tháo lũ con chạy loanh quanh phá phách. Cái chị này, mỗi năm cái bầu vượt mặt một lần, mà hay cạnh nạnh với mấy đứa làm “gái”.

 

Thằng Bò ở đâu xuất hiện. Nó Bò tới bên cạnh con Quê. Tần ngần một lát, nó nhổm người, đưa tay lật mí chăn lên. Đầu con Quê nóng hầm. Nó rụt tay lại.

 

“Quê. Quê. Mày bịnh hả. Mày nóng quá.”

 

Nó nghe tiếng con Quê rên khẽ mà không nhúc nhích gì. Con này chắc chết quá. Nó đang ngơ ngác chưa biết làm gì thì thấy bà điên đến. Hôm nay ai mặc cho bà cái quần đen vậy" Không thèm bận tâm tới thằng Bò, bà điên đi tới bên ghế đá ngồi xuống. Bà xốc con Quê lên và miệng ru:

 

Rượu ngon chút bọt cũng say

 

Xin chàng bớt chén cho em may cái quần...

 

cái quần...cái quần...

 

Cái quần lại được tụt ra khỏi hai ống chân bà và đắp lên mặt con Quê. Con bé vẫn nằm không nhúc nhích, miệng rên ư ử. Ru chán, bà đặt con Quê xuống. Rồi như khoái trá khi thấy không còn vướng víu với cái quần nữa, bà đứng dậy xuống đường.

 

Phải làm gì bây giờ. Thằng Bò lại rờ đầu con Quê. Vẫn nóng như cục than. Bên kia đường, thằng công an phường Tám đang thong thả dạo phố. Từ phía xa hơn, bọn thằng Lai Phá đang đi lại.

 

Thây kệ công an. Thây kệ chúng mày. Thằng Bò phục xuống chân ghế đá. Khi con Quê còn nằm mê man trên băng đá, không ai có thể kéo nó ra khỏi chỗ này nữa.

 

*

 

Và buổi sáng hôm sau của Bảnh:

 

“Uống cà phê không"”

 

Bảnh đã mặc quần áo chỉnh tề. Bà Ngọc Hoa trợn mắt:

 

“Mày nói trống không với ai vậy, Bảnh"”

 

“Dạ thưa bà, uống cà phê không"”

 

“Xuống dưới pha đi. Kêu con Mùi mua tao tô phở lớn.”

 

“Dạ, bà có...."

 

Hắn tính hỏi bà khỏe không, vui không, nhưng biết thân ngưng lại.

 

“Cái gì" Đừng nhiều chuyện nữa.”

 

“Dạ.”

 

“Xuống đi.”

 

“Dạ”.

 

Hắn ngạc nhiên. Đâu phải bà chủ hắn là cục sắt nguội. Bà nóng sốt quá mà. Nóng sốt đến nỗi hắn tưởng chết cháy rồi chứ. Còn thở không ra hơi đây. Dừng lại một chút ở cầu thang, Bảnh lắc đầu, tủm tỉm.

 

“Lần sau cho hết la được luôn. Phải trị con bà chằng này bằng được. Bảnh ơi là Bảnh.”

 

Kỳ tới, trích đoạn 7: Quán Bạch Ngọc

 

NHÃ CA

 

(Trích Đường Tự Do Saigon)

 

____________________

 

Đường Tự Do Saigon*

 

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

 

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA92683

(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Dân biểu liên bang Lou Correa (CA-46) và Alan Lowenthal (CA-47), cùng với các đồng viện đã gửi một lá thư đến Ngoại trưởng Mike Pompeo để bày tỏ mối lo ngại về việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt giam blogger, nhà báo độc lập, nhà hoạt động dân chủ Phạm Đoan Trang.
Tại Viện Bảo Tàng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Museum of the Republic of Vietnam) tại số 9842 Bolsa Ave, Sute #205, Thành Phố Westminster, CA 92683, vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, ngày 11 tháng 10, 2020 nhạc sĩ Xuân Điềm cùng Ban Tù Ca Xuân Điềm đã tổ chức buổi lễ trao tặng kỷ vật gồm một cây đàn Guitare của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và cây đàn Banjo của nhạc sĩ Xuân Điềm cho cho Bác Sĩ Nguyễn Hoàng Quân, Giám Đốc Bảo Tàng Viện QLVNCH.
THỨ BẢY ngày 31 tháng 10 năm 2020 từ 9g sáng đến 8g tối: Khóa tu một ngày - CHỦ NHẬT ngày 01 tháng 11 năm 2020 từ 9h sáng đến 1h chiều: Lễ Vía Quan Thế Âm Bồ Tát (ngày 19 tháng 09 âm lịch)
Vào lúc 12 giờ trưa Thứ Sáu ngày 9 tháng 10 năm 2020, Nghị Viên Thành Phố Garden Grove ông Phát Bùi, cũng là Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, đang ra tranh cử chức Thị Trưởng Thành Phố Garden Grove, cùng phu nhân đã đến thăm Tòa Soạn Việt Báo trên đường Garden Grove, Thành Phố Garden Grove.
Trong một lá thư gởi Ngoại Trưởng Mike Pompeo ghi ngày 14 tháng 10 2020, ba Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda, Alan Lowenthal, Lou Correa đã dẫn đầu cùng 12 đồng viện khác bày tỏ sự lo ngại sâu sắc về những phản ứng đầy bạo lực của chính quyền CSVN đối với vụ tranh chấp đất đai với người dân xã Đồng Tâm,
Nhà tôi ở Tuy Hòa thuộc Miền Trung nằm sát con sông nhỏ cho nên mỗi năm vào mùa mưa khoảng tháng 9 tháng 10 là lụt; có năm lụt nhỏ có năm lụt lớn. Nhìn con sông trở nên vạm vỡ, nước chảy cuồn cuộn trôi ra biển mà hiểu được sức mạnh của thiên nhiên.
Tin tức từ báo chí và các nguồn tin từ các trang mạng Việt Nam toàn cầu cho biết mưa lớn và lũ lụt tàn khốc đã tràn ngập khắp các tỉnh miền Trung và Nam Trung Bộ Việt Nam (Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên) từ ngày 07.10.2020
Văn phòng Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda sẽ tổ chức văn phòng di động để phục vụ cử tri Địa Hạt 48 tại vùng Little Saigon vào ngày Thứ Bảy mỗi tuần trong tháng 10.
Ban Phục Vụ Cộng Đồng Thành Phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng và các em nhỏ chương trình ‘Jack O’Lantern Jamboree’ nhân mùa Halloween năm nay. Chương trình được điều chỉnh để giữ an toàn và bảo vệ sức khỏe theo những quy định Tiểu bang giữa dịch Covid-19, và được tổ chức vào Thứ Sáu, 23 tháng 10 tại Garden Grove Park, địa chỉ là 9301 Westminster Boulevard.
Caltrain - một huyết mạch quan trọng cho hành khách đi lại giữa San Francisco, vùng Peninsula và Silicon Valley - đang ở trên bờ vực bị đóng cửa. Nó chủ yếu dựa vào doanh thu vé mà số lượng hành khách lại bị giảm mạnh vì đại dịch. Nhưng hàng ngàn công nhân cần thiết phải phụ thuộc vào nó mỗi ngày vì họ không có điều kiện làm việc tại nhà, và một khi đại dịch chấm dứt, nhu cầu đi lại đối với các dịch vụ Caltrain sẽ quay trở lại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.