Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

20/11/200600:00:00(Xem: 2401)

Thơ Thơ

Trân trọng giới thiệu những bài xướng, họa của một số Thi hữu Thi Văn Đoàn Bốn Phương, nhân ngày phát hành Tuyển Tập II “THƠ VĂN BỐN PHƯƠNG” của Thi Văn Đoàn vào ngày 11-11-2006 tại SAN JOSE, CA Hoa Kỳ.

Bài Xướng: Thu Với Thi Văn Đoàn

Mùa thu vốn hợp với mùa thơ,
Bỗng họp nhau đây thật bất ngờ.
Trăm nỗi vong tình càng thổn thức,
Bốn phương có bạn hết bơ vơ.
Trước hiên nay cũng ngồi say đắm,
Bên ngõ xưa từng đứng ngẩn ngơ.
Các bạn thi đoàn vui góp met,
Tương lai đã hẹn tự bây giờ.

Tố Nguyên

*

Bài Họa 1: Mùa Nào Chẳng Hợp Với Văn Thơ

Mùa nào chẳng hợp với văn thơ
Ngẫu hứng bừng lên thực khó ngờ
Chạnh nhớ xuân khai hoa lả tả ...
Ngùi thương hạ dưỡng trái trơ vơ
Buồn nhìn thu liễm khôn im lặng
Nản ngó đông tàn khó nỗi ngơ
Ngắm lũ thiên nga bay trốn tuyết
Mơ về quê mẹ đứng hàng giờ

LTDDQB

*

Bài Họa 2: Bốn Phương Hoài Bão

Họp mặt THI ĐOÀN ra mắt thơ,
Nội dung phong phú đẹp không ngờ.
Bài, anh em gởi luôn trang nhã,
Việc, BỐN PHƯƠNG làm chẳng bá vơ.
Chữ nghĩa viết hoài còn ú ớ,
Văn chương học mãi vẫn ngu ngơ.
Trau giồi tiếng Việt trên quê mới,
Của Tổ Tiên ta tự thuở giờ.

Nguyễn Thành Tài

*

Phố Cũ
 
Khi bóng tối trùm lên miền đất lạ
Ta lang thang tìm phố cũ lên đèn
Quá khứ về trong cơn mưa tầm tã
Hè phố buồn nào in dấu chân quen

Mưa rỉ rả trên đầu cây đọt lá
Người có còn ngồi lặng khóc trong đêm"
Ta ngoảnh lại một khoảng trời thân ái
Chợt nghẹn ngào tâm sự với đêm đen

Từ sông bạc nối nhịp cầu đôi ngả
Đời bỗng dưng nghe máu chảy ruột mềm
Ta thất thểu lạc loài bờ bãi lạ
Người nhọc nhằn ngồi lại bến sông quen

Bờ bến cũ, nhánh sông đời man trá
Lạc giữa dòng người ôm hận oan khiên
Nợ ơn đời ta vẫn còn chưa trả
Tóc ngả màu, dài cơn mộng hoa niên

Rồi một tối trên phố phường hoang dã
Trăng trở về từ một thuở thân quen
Người cùng ta đứng nghe đời rộn rã
Chợt nhìn lên phố cũ đã lên đèn
 
Bạch-Loan

*

Trăng Xưa Còn Nhớ

Trăng thề xưa, chắc em còn nhớ"
Đêm thật êm, ấm trọn vòng tay…
Tám năm lao nhục ta nào thấy
Trăng của đất trời, trăng tự nhiên
Thân tù chiến bại lòng ngây dại
Thấm ý đời trai nhuốm muộn phiền…

Lắm đêm tỉnh giấc bên song sắt
Trăng úa Hà Tây …mờ mờ sương
Trời đông buốt lạnh đau như cắt
Vạn dặm sơn khê rối nẻo đường

Ta thấy mắt ba và mắt mẹ
U buồn thương nhớ lệ hoen mi
Tuổi già ray rứt trong cô lẻ
Thằng út thương yêu vướng tội gì…"!

Ta thấy chị ta trên bục giảng
Học trò mấy đứa mắt xa xôi
Làm sao mở lối con đường sáng
Dạy dỗ gì đây- đảo ngược đời

Ta thấy bạn ta không tù tội
Đạp xe ba bánh áo quần tưa
Thằng bạn thương binh ngồi góc chợ
Hát kiếm tiền trong cảnh gió mưa…

Ta thấy em, áo thô quần vải
Tóc bồng bềnh theo gió lộng bay
Giảng đường nay lắm điều nghịch trái
Em bỏ về quê- tiếng thở dài.

Lòng ta đâu dễ gì quên được
Tình ý ba năm đủ sức trồng
Cây nghĩa tình trổ màu xanh mướt
Lòng em có nhớ giống ta không"

Trăng xưa mười sáu ta về muộn
Tựa cửa em chờ mắt thật mơ
Hiện thân ta sống trong tù tội
Thức giấc nhìn đêm- trăng ý chờ…

Em à! Oan nhục làm sao giải
Đất nước thân thương nát cõi bờ
Trăng thề xưa, nếu em còn nhớ
Là chút ân tình gợi ý thơ

Thy Lan Thảo

*

Tình Trăm Năm

Em bốn mùa tuyết giá,
Anh là ngọn lửa hồng,
Đem hơi ấm rất lạ,
Mà cả đời em mong.

Em là mây viễn xứ,
Anh là gió muôn phương,
Thổi lộng chiều vương nắng,
Nên đời hết u buồn!

Em là vùng đất thấp,
Anh dòng chảy phù sa,
Tô bồi bao mầu mỡ,
Cho lòng em nở hoa.

Cám ơn anh đã đến,
Lúc dòng đời đẩy xô,
Anh mãi là điểm tựa,
Cho em viết bài thơ.

Hoàng Yến

*

Thu Rụng Trái Sầu

Bao mùa lá chết thu vàng úa
Em vẫn đầu sông anh cuối sông
Ly cách tình sầu nhìn lá đổ
Khoắc khoải cùng chia nỗi nhớ mong!
 
Chẳng phụ nhau lòng mãi vấn vương
Vì ai duyên kiếp lỡ con đường
Hồn thu lẩn khuất trong sương khói
Ước hẹn mờ xa vẳng tiếng buồn!
 
Lá úa vàng thu rụng trái sầu
Mơ hồ cõi mộng biết về đâu
Nhớ mong cung mắt rưng dòng lệ
Lặng lẽ mình chung một nỗi đau!
 
Qua mấy thu rồi đợi rất lâu
Tóc anh nay cũng đã phai màu
Mắt em chắc phải vương nhiều lệ
Vì nỗi đau buồn cuộc bể dâu!
 
Sang năm lá vẫn vàng thu úa
Chắc cũng chờ trông đến não lòng
Em mãi đầu sông nhìn lá đổ
Còn anh thơ thẩn cuối dòng sông!

Hàn Thiên Lương

*

Hỏi thăm

Nơi ấy bây giờ mưa hay nắng
Mây về phố thị" Gió may đưa
Những con đường vắng em vẫn đến
Nếu có! Một mình hay với ai

Ở đây bắt đầu vào mùa nắng
Nắng lạnh làm sao những nẻo đường
Bầy chim di trú về rộn rã
Gợi tiếng thầm thì của bâng khuâng

Nơi ấy bây giờ anh không biết
Xa quá ngày xưa đã xa chưa
Khô ran cây lá mùa giã biệt
Hai đứa nhìn nhau tiếng thở dài

Ở đây nhớ xong rồi lại nhớ
Một ngày như tháng, tháng như năm
Nhiều đêm chợt thức! Trời vội sáng
Nắng rũ buồn trong bóng ngọn đèn

Son phấn nơi này lâu vẫn lạ
Một ngày nhòa nhạt… một ngày hư
Tìm lại bao lần môi hôn cũ
Hồn rứt ray vương chút ngọt ngào

Kiến An

*

Dòng Sông Biền Biệt Giấc Chiêm Bao

Ta đứng trước cổng trường xưa
xa lạ
nét thân yêu ngày cũ
thoảng trong mơ
vẫn còn đây cảnh cũ những hàng sao
đời dâu bể đã đổi thay thế sự

không còn nữa
cổng trường xưa cao ngạo
màu gỗ nâu
nhiều cánh ghép theo nhau
để những lần tan học bước bên nhau
ta dành chỗ
tranh nhau từng ô cửa

không còn nữa
khung trời hồng rộn rã
dòng sông đời biền biệt
giấc chiêm bao!
không còn nữa
cả khung trời mây trắng
đường lá me
tà áo trắng Trưng Vương

Vân Lam

*

Không Có Ngươi Thì Cũng Thế Thôi!...

Ngươi đến rồi đi chẳng giã từ
Thềm ta trăng vẫn sáng như mơ
Có mây có gió và chim hót
Cùng ánh trăng vàng ngự chiếu thơ.

Ngươi đến rồi đi cũng chẳng sao
Có ngươi ta chẳng nặng thêm nào
Không ngươi ta chẳng hao cân lạng
Thì đến hay đi có khác đâu!

Ta có người yêu tự bấy nay
Một lòng chung thủy chẳng hề thay
Một chung mỹ tửu kề hương tóc
Ta với nàng thơ đủ ngất say.

Ta có vầng trăng trước mái hiên
Người yêu hiền dịu cánh tay mềm
Không ngươi hay có đâu cần thiết
Ta với thơ làm những "trích tiên".

Ngươi đã ngoảnh đi tìm bước về
Sống đời vâng dạ gọi là "quê"!
Ngươi khôn hay dại" Hay ta dại
Nên vẫn khư khư chữ nguyện thề!

Ngươi đã đi và đã khuất rồi
Tưởng đâu đó cũng một phương trời
Thì ra ngươi hiểu sai từ ngữ
Hai chữ đi, về một nghĩa thôi!

Trần Ngân Tiêu

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Vẫn Ý Quay Về

Em à em! Lại viết bài thơ
Mười năm đất lạ vẫn như mơ
Bao giờ gió thuận sông đầy nước
Quê cũ thân thương thỏa ý chờ…

Sông Dịch ngày xưa chỉ một người
Biển Đông hàng vạn xác thây trôi
Ra đi vẫn ước ngày quang phục
Một tháng tư đen nhục cả đời…

Trong cảnh vàng son ý rẽ phân
Đất người xa lạ tạm dừng chân
Làm sao ổn bước an sinh được
Khi cả trời Nam ngập bụi trần…

Cũng vẫn có người quên chuyện cũ
Sang giàu xóa mất vết thù xưa
Áo gấm trở về đi bên giặc
Quên hết một thời ướt giông mưa

Có người quên hẳn mình dân Việt
Giòng giống Rồng Tiên ích lợi gì"!
Cứ tưởng mình là dân bản xứ
Gặp đồng hương ngoảnh mặt quay đi…

Vận nước, ơi lòng đau như xé
Ba mấy năm trời vẫn tang thương
Thiên tai lũ lụt cùng nhau tới
Cờ đỏ vẫn bay khắp phố phường…

Bao giờ thoát khỏi tay cuồng lọan
Mình sẽ về quê bước lối xưa
Nắm tay xây lại đời tươi sáng
Nạn kiếp qua rồi tan gió mưa!

Ngày đó ta nhìn trong mắt em
Vầng trăng rực sáng cả trời đêm
Thấy lòng ta dịu cơn mê loạn
Em gái thân thương! ngọt dịu mềm…

Thy Lan Thảo

*

Nghịch Lý

(Cảm nghĩ nhân ngày 17-10-2006, kỷ niệm 14 năm CSVN thực hiện chương trình tuyên truyền "Quốc Tế Xoá Đói, Giảm Nghèo")

Nhìn đất nước Việt Nam, cơn nghèo đói
Động lòng nhân, Quốc Tế tỏ tấm lòng
Bao viện trợ, hiện kim, chìm túi đảng
Đã lâu rồi, dân Việt mãi long đong

Mười bốn năm, tưởng rằng vơi thống khổ
Thấy gì đâu, ngoài xã hội điêu tàn
Manh áo rách, đếm từng ngày cùng cực
Mắt vô thần, lầm lũi với nghiệt oan

Đảng cố tạo cuộc đời thêm đói rách
Làm mồi câu, xin "Xóa đói Giảm nghèo"
Đảng hãnh diện, mười bốn năm thực hiện
Nhưng bần hàn, đói rách vẫn còn theo

Dân tôi hỡi, ai là người mê ngủ
Tỉnh dậy đi, để thấy đảng diễn tuồng
Lúc ưu ái "khúc ruột" xa vạn dặm
Khi nằn nì, van lạy chút tình thương

Trời cũng tỏ, xin người đời thức tỉnh
Đừng u mê, ôm ấp lũ tội đồ
Lôi nó xuống, vùi sâu vào hố thẳm
Xây lại đời, thực hiện những niềm mơ

Phạm Thanh Phương

*

Hồi Tưởng

Mỗi khi hồi tưởng đến quê tôi
Từ mái nhà xưa cũ kỹ rồi
Vườn chuối, mãng cầu, soài, nhãn, bưởi
Cau xanh ấp ủ lá trầu tươi.

Tôi nhớ mẹ tôi, tắt nắng chiều
Ánh đèn leo lét thấy đìu hiu
Đôi dòng lệ chảy trên hai má
Mẹ kể cho tôi nghe thật nhiều...

Từ lúc Cha tôi bị thủ tiêu
Bởi loài quỷ Đỏ sợ trần điều (1)
Chắt chiu nuôi dưỡng đàn con dại
Đời Mẹ vì con khổ quá nhiều!

Hồ binh phương Bắc chiếm phương Nam
Từ giã quê hương bỏ xóm làng
Mẹ tưởng rằng con đền nợ nước
Mẹ buồn vĩnh biệt cõi trần gian!

Hôm nay hồi tưởng về quê cũ
Muốn trở về thăm mộ Mẹ hiền
Nhưng vẫn còn mang lời thệ nguyện:
Tôi về khi non nước được bình yên.

Trần Bửu Hạnh

(1) Tín đồ PGHH tu Vô Vi thờ vải trần điều

*

Người Lính Thời Chiến

Tưởng niệm những người lính V.N.C.H. đã nằm xuống cho quê-hương

Đưa tay chị vuốt mặt chồng
Bờ môi anh nhận, ròng ròng lệ rơi
Lau cho anh, chị nghẹn lời,
Câu kinh đưa tiễn: “Thảnh thơi Anh về!”
Mặt anh nước mắt dầm dề
Giọt thương, vợ khóc tràn-trề tim anh.
Bàn tay âu-yếm dỗ dành
Thêm lần chăm-sóc rất thành-thật yêu.
Khóc anh, chị khóc đã nhiều
Xác anh tẩm lệ bao nhiêu cho đầy"
Đàn con đôi mắt thơ ngây
Vây quanh linh-cữu một ngày rất… "mưa”

Bây giờ dù sáng, dù trưa
Cuộc đời chị vẫn đong đưa xứ người
Vẫn chờ, vẫn đợi nụ cười
Của ngày đẹp Nắng, sáng tươi Quê Nhà
Sau anh là chị: Hoàng Hoa,
Lính Thời Chiến vẫn bôn ba giữ thù
Dạy con từ một Chiến Khu
Với lòng Cứu Quốc lời ru lưu đày:
“Ơn Nhà, nợ nước đã vay
Trả sao cho đáng là tay anh hùng!”

Ý Nga

*

Đen Thui!

Ông rao bán món hàng dân chủ
Món hàng tươi, nhắm lũ con buôn
Những anh yêu nước lạc nguồn
Những tên chính trị nằm ườn sa lông
Và những kẻ đầu không đủ óc
Nghe ông khơi trúng nọc, bắt mê
Ngồi xem Vẹm nhí trổ nghề
Khen đoàn dân chủ hồ dê mần tuồng
Khoe yêu nước, ông buôn đất nước
Ông bắc cầu, ông rước Vẹm qua
Vẹm kia, gốc rễ Hồ già
Là cây của đảng trồng ra từng mầm
Đảng cho Vẹm tay cầm lưỡi hái
Cổ đeo bùa, ngậm ngải du sinh
Ông thì dưới trướng ba đình
Nằm mơ, ông tưởng cuộc tình gấm nhung
Ông quên nỗi khốn cùng dân tộc
Quên bạo tàn trù dập người tu
Quên người chân chính lao tù
Người yêu nước, đảng trả thù cũng quên!
Ông chỉ nhớ kiếm tiền dâng đảng
Và làm trò bội phản núi sông
Xót cho con Lạc cháu Hồng
Có chi những kẻ tim lòng đen thui
Món hàng dân chủ cò mồi
Đưa ra giữa chợ, ông ngồi ông... rao ...

Tha Hương

*

C'est La Vie!

Thế thái giờ đây thật hết "mê"!
Bạn bè trở mặt thấy mà ghê!
Khi cần, săn đón  như tri kỷ
Lúc chán, làm lơ tựa cám khê!
Lợi dụng được thì săn đón  kỹ
Nếu không đặng lại cú "a-lê"
Còn "may mắn"  được đằng sau lụi
Thì có  "a-men" chỉ chúa nghe!

Trần Ngân Tiêu    

*

Tự Trào

Ta có ngựa đâu mà bọc thây"
Lêu bêu khật khưỡng mấy năm nay
Vài vần vớ vẩn xưng thi sĩ
Dăm chữ lăng nhăng tưởng bậc thày
Dứt áo xông pha thì mất vía
Trùm mền hầu vợ lại hăng say
Rượu vào  biện bác như tay tổ
Vợ hét cong đuôi, dạ có đây!

Trần Ngân Tiêu

*

Tặng Các Chiến Sĩ Nhân Quyền

Như diều gặp gió, lộng trăng sao,
Muôn ngọn triều dâng, sóng dạt dào!
Khát vọng Tự Do ai cản nổi
Ngọn cờ Dân Chủ hãy giương cao
Độc tài tham nhũng đang vùng vẫy
Chiến sĩ Nhân Quyền gắng lược thao!
Không thể đấu tranh giành thắng lợi
Nếu không huy động được đồng bào!

Hồ Công Tâm

*

Cò Mồi Tung Hứng!

Thời đại chúng ta rẫy đầy ma quái
Vàng thau lẫn lộn, thật giả khôn lường!
Xét tinh tường, lớ ngớ mắc tai ương:
Theo ủng hộ lũ cò mồi tung hứng!

Nhà "dân chủ" xem dân như đồ bỏ
Vì chẳng cần hậu thuẫn của nhân dân!
Mặt bảnh bao, tươm tất đầu đến chân!
Cần đánh bóng" Ba mươi giây, bóng láng!

Như con rối dưới bàn tay của Đảng
Cho thả giàn mà bịp bợm ba hoa!
Sẵn lai-sân Đảng cấp phát đấy nha,
Đài Việt Ngữ tha hồ mà phỏng vấn!

Đây cò mồi và những con tương cận!
Đây luật sư cung đình Đỏ tài ba:
Quyết đấu tranh vì sự nghiệp Đảng ta
Để tất cả lại gom về một mối!

Tranh đấu Cuội giúp Đảng ta thắng lợi (!)
Lại Muôn Năm Trường Trị Vững Như Đồng!
Hãy đề cao cảnh giác! Nhất quyết không
Hỗ trợ lũ Cò Mồi tay sai giặc!

Hồ Công Tâm

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Đừng Sợ

Đừng sợ cái cực kỳ man rợ
Dù nó đương thịnh thời rông rỡ nơi nơi
Phải vững tin vào bước tiến con người
Vì khi nó bị dìm ngang súc vật
Cũng là lúc nó tìm ra sức bật
Đau thương kỳ diệu đi lên!
Từ muôn ngàn tàn lụi không tên
Sẽ bùng nở một trời hoa lạ quý
Từ đêm cùng chập chùng chuyên chế
Văn minh nghệ thuật hồi sinh
Chỉ xót cho lớp trẻ hiện hình
Của đói khổ, tù đầy, nhem nhuốc
Phải cứu chúng, phải tìm ra phương thuốc
Dù là thuốc nổ!

(1975)
 Tiếng Vọng Từ Đáy Vự

Trong muôn ngàn tiếng muốn tìm ra
Tiếng nào thiết tha
Tiếng nào trung thực
Hãy lắng nghe tiếng vọng từ đáy vực.
Cuộc chiến đấu này chưa phân thắng phụ
Ta vẫn còn đây và sắt thép còn kia
Chết chóc thầm câm, cốt nhục chia lìa.
Ta vẫn sống và không hề lẫn lú
Ta muốn nói với loài dã thú:
Khúc hát khải hoàn ta sẽ hát thiên thu!
 (1975)

Nhìn Suất Cơm

Nhìn suất cơm- cực hình tra tấn
Vừa khổ đau, vừa căm giận bừng bừng
Chúng đang xẻo của ta từng miếng thịt
Hút của ta từng giọt máu bi thương
Chúng cho ta ăn thua một con mèo
Và khoái trá nhìn ta xương da lủng củng
Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run
Chúng bảo ta vẫn còn nghị lực
Vẫn ngấm ngầm sáng tác
Tiếp tục nuôi ý đồ xấu xa bôi xấu Đảng
Lần thứ hai trước mắt địa cầu
Chúng hứa bắt ta phải quỵ gối, cúi đầu
Ngậm đắng nuốt sầu tới ngày lấp lỗ
Mang theo thơ phú xuống mồ
Nhờ Diêm Vương xuất bản
Cho loài giun đất đọc ngâm!
Ta không trả lời
Lấy mùi xoa lau qua vầng trán
Vầng dương còn cháy đỏ
Dẫu hoàng hôn!
 (1987)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.